20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ở chốn chợ b.úa, muốn hỏi thăm tin tức thì không khó.

Nhưng muốn hỏi thăm chuyện từ hơn ba mươi năm trước thì lại gian nan hơn nhiều.

Một là, chuyện đã trôi qua quá lâu, đa phần mọi người đều là nghe trưởng bối kể lại lúc trà dư t.ửu hậu, chính họ cũng nhớ không rõ, mà các bậc trưởng bối năm xưa cũng chẳng nhớ chuẩn xác.

Hai là, ba người thành hổ, chuyện cứ truyền từ miệng người này sang người khác, dần dà liền đổi khác phong vị.

Có người nói Kinh triệu doãn thuở ấy nổi tiếng là vị quan nghiêm minh, chấp pháp nghiêm khắc, thủ đoạn xưa nay luôn tàn nhẫn.

Nhật Nguyệt

Hắn đối xử với một mụ độc phụ như vậy , xử t.ử cũng không có gì lạ.

Có người lại nói , vị quan thẩm lý vụ án năm đó từng theo đuổi nữ đạo sĩ kia .

Chỉ là bị cự tuyệt nên mất hết mặt mũi, lúc thẩm án mới cố tình tăng nặng hình phạt.

Thế nhưng ba mươi năm trôi qua, Kinh triệu doãn đã sớm đắc tội hoàng đế mà bỏ mạng; vị quan viên kia cũng bặt vô âm tín, chẳng rõ còn sống hay đã c.h.ế.t.

Người đưa ra phán quyết cuối cùng, suy cho cùng chính là bậc đế vương.

Nào phải chuyện mà những kẻ tiểu dân như ta và Đỗ Tam Nương có thể nghe ngóng được ?

Nữ đạo sĩ kia chỉ sống đến hơn hai mươi tuổi.

Vậy mà đến nay đã bị người đời thóa mạ suốt hơn ba mươi năm.

Mấy ngày nay trôi qua, ngoài cái danh "đố phụ", "độc phụ", ta lại biết thêm một tiếng c.h.ử.i rủa khác mà người đời gán cho nữ đạo sĩ kia .

Họ đều nói , nàng ta là một ả lăng loàn trắc nết.

Chớ nói chi đến Đỗ Tam Nương, ngay cả ta nghe xong cũng thấy đầu óc mơ hồ.

Hai loại thân phận này , làm sao có thể kéo lại cùng một chỗ được ?

Đến sách truyện cũng chẳng dám viết ra chuyện như thế này , vậy mà lại là sự thật.

Ta và Đỗ Tam Nương ngồi trong viện, nhìn nhau không nói một lời.

Vừa vặn lúc này , thư của Tống Tiêu lại tới.

Lần này chim bồ câu mang về hai mảnh giấy nhỏ.

Một mảnh là do Tống Tiêu viết .

Chữ của hắn vốn phượng múa rồng bay, nhưng lần này nét b.út lại lộ ra vài phần nóng nảy, bồn chồn.

Chỉ có vỏn vẹn hai chữ:

"Tùy nàng."

Ta nhìn mà l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại , như có một cục bông nghẹn ứ nơi cổ họng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-khong-can-cai-hon-uoc-nay-nua/4.html.

]

Đỗ Tam Nương thật sự là kẻ không biết nhìn sắc mặt, bà ta mặt mày hớn hở đem mảnh giấy còn lại dí sát vào mặt ta : "Đây là cô nương nhà ta viết ! Nghiêm cô nương, cô nương nhà ta viết cái gì thế? Phiền ngươi đọc cho ta nghe với!"

Mảnh giấy này không lớn, nét chữ trâm hoa nhỏ nhắn, dày đặc, chất chứa đầy tâm sự.

Thúy Nương trước tiên phi thường khách khí, báo cho ta biết tình hình gần đây trong nhà.

Tống Tiêu một lòng lo liệu công việc, bên người không có ai khác, nàng ta đối với hắn cũng giữ lễ nghĩa chừng mực, không có gì quá phận.

Tống mẫu thân thể khỏe mạnh, hằng ngày vẫn mong ngóng ta trở về thành thân .

Tiếp đó nàng ta lại hỏi thăm Đỗ Tam Nương có bình an không , nói Đỗ Tam Nương tuổi tác đã lớn, lại không hiểu quy củ, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của người làm cô nương như nàng ta , xin ta đừng trách phạt Tam Nương.

Đến cuối cùng mới không kìm nén được , nhắc đến chuyện của nữ đạo sĩ kia .

Thúy Nương cũng tò mò giống như chúng ta , khẳng định trong chuyện này định sẵn có điều uẩn khúc, cầu xin ta sau khi tra rõ thì kể cho nàng ta nghe một chút.

"Còn tra nữa không ?"

Đỗ Tam Nương ra sức gật đầu, vạn phần khẳng định: "Tra chứ!"

Chỉ là, đến chuyện viết thư hồi âm, ta lại gặp phải thế khó.

Tống Tiêu cố tình lạnh nhạt với ta , ta cũng là kẻ hiếu thắng trọng mặt mũi, nếu viết thư hồi âm nhiều hơn hai chữ, chẳng phải sẽ khiến ta ra vẻ nôn nóng lắm sao .

Còn nếu chỉ hồi âm một chữ, thì lại quá gượng gạo, quá để tâm.

Cái tên Tống Tiêu đáng c.h.ế.t kia !

Cố tình làm khó ta !

Ta dứt khoát không thèm hồi âm nữa.

Còn về bức thư của Thúy Nương, ta có chút không tự nhiên.

Trước kia ở Tống phủ, chúng ta tuy chưa đến mức chỉ thẳng mặt nhau mà mắng nhiếc, nhưng cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

Bảo ta viết thư trả lời nàng ta , ta thấy có phần gượng gạo.

Thế nhưng Đỗ Tam Nương nào có quản chuyện đó, bà ta ôm c.h.ặ.t lấy chân ta , sống c.h.ế.t đòi ta phải thay bà viết thư trả lời cho cô nương nhà bà.

Ta thật sự hết cách với bà ta , đành phải thay bà viết một bức thư gửi đi .

Đến cuối thư, ta lược thuật ngắn gọn vài câu về những tin tức nghe ngóng được trong mấy ngày qua.

Ta vẫn như cũ không thích nàng ta .

Làm gì có người nữ t.ử nào lại đi thích kẻ muốn chung chồng với mình cơ chứ.

Viết thư trả lời, lại báo cho nàng ta biết sự tình. Chẳng qua là ta nể tình nàng ta đã cho Đỗ Tam Nương đi theo chăm sóc ta mà thôi.

Cửa miệng ta thì nói như vậy .

Nhưng trong lòng, đây là lần đầu tiên ta sinh ra ý nghĩ muốn tìm hiểu cho thật kỹ tâm tư của Thúy Nương.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...