1
Tiệc mừng chiến thắng của Tưởng Thần, tôi đã đội bão tuyết chạy một mạch từ tiệm bánh tới đây.
Thời tiết âm hai mươi mấy độ lạnh đến thấu xương, khiến cả người tôi run lên cầm cập.
Thế nhưng, vẫn không lạnh bằng mấy lời anh vừa nói .
Cơn đau âm ỉ nặng nề lan kín l.ồ.ng n.g.ự.c, đau đến mức tôi gần như không thở nổi.
Trong đại sảnh tiệc, người kia dường như sững lại vài giây rồi mới tiếp tục hỏi:
“Anh Thần, Nguyễn Thời Ngu làm cộng sự với anh suốt 7 năm, giành vô số giải thưởng đua rally lớn nhỏ. Cô ấy vừa có tài năng của một hoa tiêu hàng đầu, lại còn xinh đẹp , ai mà chẳng muốn hợp tác cùng cô ấy .”
“Bây giờ cô ấy mất trí nhớ rồi , lỡ bị người đàn ông khác cướp mất… anh thật sự cam lòng buông tay sao ?”
Động tác trên tay Tưởng Thần khựng lại , điếu t.h.u.ố.c suýt rơi xuống đất.
Anh nhìn người vừa lên tiếng, cười nhạt đầy thờ ơ:
“Người phụ nữ của tôi , ai dám cướp?”
Cả đám người lập tức im bặt như ve sầu mùa đông.
Không ai dám tiếp lời.
Nhà họ Tưởng là hào môn đứng đầu Bắc Kinh.
Đế chế thương mại trải dài từ tài chính đến công nghệ và nhiều lĩnh vực khác.
Vị thái t.ử gia 5 đời độc đinh này vừa có quyền vừa có thế, một khi phát điên thì chẳng ai dám chọc vào .
3 tuổi đã bắt đầu chơi kart.
7 tuổi sang Phần Lan, drift trên đường đua băng tuyết.
Mười mấy tuổi đã bay khắp nơi trên thế giới thi đấu.
Mang hết chiếc cúp vô địch giải trẻ này đến giải trẻ khác trở về.
Là tay đua thiên tài trẻ tuổi nhất từng vô địch Giải vô địch đua rally thế giới WRC kể từ ngày giải đấu được tổ chức.
Những kẻ dám trêu vào anh , chưa từng có kết cục tốt đẹp .
Có người uống chút rượu, lấy hết can đảm hỏi:
“Thiếu gia Tưởng, anh sắp cầu hôn đại tiểu thư nhà họ Tần rồi , sao còn giữ Nguyễn Thời Ngu bên cạnh?
“Đừng nói là ngủ với nhau lâu ngày nên nảy sinh tình cảm nhé?”
Tưởng Thần như nghe được chuyện cười , nghịch bật lửa trong tay:
“Nói linh tinh gì thế, cơ thể Tần Họa yếu ớt như vậy , tôi sợ làm cô ấy bị thương”
“Giữ Nguyễn Thời Ngu lại , ít nhất sau khi đua xong còn có chỗ để xả hết sức lực dư thừa, chẳng phải rất tốt sao ?”
Nói rồi , ánh mắt anh hơi trầm xuống, ngửa đầu uống cạn ly rượu:
“Nguyễn Thời Ngu là hoa tiêu hợp ý tôi nhất. Giải đua Dakar rally hai tháng nữa, có cô ấy bên cạnh tôi mới thắng được .”
“Đã mất trí nhớ rồi thì cứ kéo dài thêm đi . Đợi thi đấu xong, tôi cưới Tần Họa rồi sẽ đá cô ấy .”
Mọi người hiểu ý nhau , lập tức hùa theo:
“ Đúng là thiếu gia Tưởng biết thương phụ nữ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-1.html.]
“Đại tiểu thư Tần mới là chị dâu chính thức của bọn mình , còn Nguyễn Thời Ngu chỉ là bạn giường của thiếu gia Tưởng thôi, chuyên dùng để luyện kỹ năng trên giường ấy mà.”
Cảm giác nhục nhã mãnh liệt dâng lên trong lòng.
Nước mắt
không
khống chế
được
mà rơi xuống má.
Tôi không nghe nổi nữa, ôm bánh gato xoay người rời đi .
Trong đại sảnh phía sau , lại có người cười khẩy:
“Theo tôi thấy, Nguyễn Thời Ngu chỉ là món đồ chơi không biết phản kháng, hèn như ch.ó vậy .”
“Đợi thiếu gia Tưởng đá cô ta rồi , ai cũng có thể chơi thử, đừng tranh với tôi đấy, tôi phải xếp đầu tiên…”
Choang một tiếng.
Chiếc ly rơi mạnh xuống sàn, cắt ngang lời hắn .
“Theo tôi thấy, thứ kia của cậu giữ lại cũng vô dụng, hay là cắt xuống ném cho ch.ó nhà cậu ăn luôn đi ?”
Tưởng Thần ngả người trên sofa, đầu ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, gương mặt âm trầm đáng sợ.
Giữa hàng mày là lệ khí lạnh lẽo.
Tên đàn ông đeo kính vừa lên tiếng sợ đến mềm nhũn cả chân, quỳ sụp xuống đất liên tục dập đầu:
“Thiếu… thiếu gia Tưởng, tôi sai rồi , tôi không nên ăn nói lung tung về cô Nguyễn.”
Rùa
“Xin anh nương tay, nhà tôi còn trông vào tôi nối dõi tông đường.”
Tưởng Thần không hề nể mặt, trực tiếp ấn đầu t.h.u.ố.c đang cháy lên cánh tay hắn .
Nụ cười trên môi càng thêm ác liệt:
“Nguyễn Thời Ngu dù có là ch.ó, thì cũng là ch.ó của tôi , đến lượt cậu mở miệng à ?”
Tên đàn ông đau đến mồ hôi lạnh túa đầy người , vậy mà vẫn không dám kêu lấy một tiếng.
2
Vừa xuống tới tầng một, Tưởng Thần đã gửi tin nhắn cho tôi :
[Nguyễn Thời Ngu, sao còn chưa tới?]
[Hôm nay là lần thứ bảy tôi giành chức vô địch tổng WRC trong năm. Những năm trước , năm nào em cũng làm bánh kem xoài tôi thích nhất để chúc mừng.]
[Năm nay cũng làm rồi chứ?]
[Biết em dị ứng xoài nên một năm tôi cũng chỉ để em làm đúng lần này thôi. Mọi người trong tiệc đều đến đủ rồi , đừng làm tôi mất hứng.]
Trái tim như bị ai bóp mạnh một cái, chua xót đến nghẹn lòng.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc bánh kem xoài trong lòng mình , rồi nhìn những vết mẩn đỏ do dị ứng trên cánh tay.
Sau đó xoay người quay lại đại sảnh.
Đúng lúc định đẩy cửa bước vào , bên trong đột nhiên vang lên một trận cười ầm ĩ:
“Nguyễn Thời Ngu đúng là con ch.ó l.i.ế.m chân đạt chuẩn. Thiếu gia Tưởng nói thích bánh kem xoài, cô ta dị ứng xoài mà vẫn làm suốt 7 năm. Có lần còn sốc phản vệ, suýt c.h.ế.t, phải đưa đi cấp cứu nữa.”
“Cười c.h.ế.t mất. Nếu cô ta biết đây là thiếu gia Tưởng cố ý trả thù mình , không biết có khóc mấy ngày mấy đêm không nhỉ?”
“Khóc thì khóc thôi. Ai bảo năm đó cô ta báo cảnh sát, khiến ánh trăng sáng của thiếu gia Tưởng phải chạy ra nước ngoài ngay trong đêm. Thiếu gia Tưởng còn mềm lòng đấy, chỉ khiến cô ta dị ứng thôi. Đổi lại là tôi , tôi đã cho người hành hạ cô ta đến c.h.ế.t rồi .”
“À đúng rồi , mấy người còn nhớ không ? 7 năm trước , Nguyễn Thời Ngu tham gia giải đua sức bền trên tuyết kéo dài tám tiếng ở Thụy Điển. Trước ngày thi đấu, thiếu gia Tưởng lén thay một bộ phận trong xe cô ta , khiến cô ta thao tác sai, đứng đội sổ luôn. Ha ha, đúng là đỉnh cao của trả thù.”
Chaporia
Bình Luận (0)