Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
4
Buổi tối, Tưởng Thần không tham gia buổi huấn luyện thường ngày của đội Liệt Diễm.
Anh nói nhà họ Tưởng có việc, phải về biệt viện cũ một chuyến.
Nhưng tôi lại nhận được video Weibo do Tần Họa gửi tới:
[Nguyễn Thời Ngu, Tưởng Thần đang nấu mì cua cho tôi .]
[Không ngờ sau7 năm, anh ấy vẫn nhớ tôi thích ăn mì cua, đây có phải chính là biểu hiện cụ thể của việc đàn ông yêu một người phụ nữ như trên mạng nói không ?]
Trong video, Tưởng Thần mặc một chiếc sơ mi đen, vài cúc áo trước cổ tùy ý mở ra .
Thần thái phóng túng lại lười biếng.
Anh cúi đầu xử lý cua lông.
Trong đôi mắt lạnh nhạt ấy , lộ ra sự dịu dàng và yêu thương mà tôi chưa từng được thấy.
Trái tim như bị x.é to.ạc sống sượng.
Sống mũi tôi cay lên, đột nhiên nhớ tới mùa hè năm đầu đại học.
Khi đi cắm trại ngoài trời, chúng tôi gặp bão lớn mắc kẹt giữa núi rừng.
Tôi sốt cao, chẳng ăn nổi thứ gì.
Để nấu cho tôi một bát cháo thịt nạc rau xanh.
Vị thái t.ử gia sinh ra đã ngậm thìa vàng của giới hào môn Bắc Kinh lần đầu tiên xuống bếp trong suốt 18 năm cuộc đời.
Cũng chính đêm hôm ấy , tôi đồng ý lời tỏ tình của Tưởng Thần.
Rùa
Khi đó anh nói :
“A Ngu, đời này đôi tay này của anh chỉ nấu ăn cho một mình em.”
7 năm yêu đương bí mật.
Tưởng Thần thi đấu rất mệt, nhưng mỗi tuần vẫn dành ra hai ngày đưa tôi đi hẹn hò, tự tay nấu những món tôi thích ăn.
Trong thời đại mà các tay đua đều trở thành tay chơi tình trường, sự chung tình của anh càng trở nên quý giá.
Không chỉ một lần , tôi từng tưởng tượng rằng sau khi Tưởng Thần giành 7 chức vô địch liên tiếp, anh sẽ cầu hôn tôi .
Nhưng giờ đây tất cả đã bị hiện thực tàn nhẫn nghiền nát, hóa thành bong bóng hư ảo.
Trong khung trò chuyện, Tần Họa lại gửi thêm một tin nhắn:
[Nguyễn Thời Ngu, nghe nói cô mất trí nhớ rồi , Tưởng Thần nói cô chỉ là bạn giường của anh ấy , cô sẽ không thật sự tin đấy chứ?]
Không tin thì còn có thể làm gì đây?
Cổ họng tôi nghẹn lại .
Tầm mắt lập tức bị nước mắt phủ kín.
Sau vụ t.a.i n.ạ.n xe, Tưởng Thần nói tôi là hoa tiêu của anh .
Cũng là bạn giường sống chung.
Chỉ lên giường, không có tình yêu.
Khoảnh khắc đó, thật ra tôi đã không tin.
Bởi vì trên chiếc mũ bảo hiểm của anh , có khắc một đóa cát tường màu hồng sống động như thật.
Đó là bông hoa do chính tay tôi khắc lên.
Là loài hoa tôi thích nhất.
…
Tôi khôi phục ký ức vào chiều nay.
WRC tại Phần Lan đã khép lại hoàn mỹ, Tưởng Thần một lần nữa giành chức vô địch tổng năm.
Sau khi về nước, tôi chạy đi làm bánh kem mừng chiến thắng cho anh , cánh tay dị ứng đỏ rực một mảng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-3.html.]
Bà chủ lo lắng đến mức
vừa
bôi t.h.u.ố.
c cho
tôi
vừa
nói
:
“Đứa nhỏ ngốc này , con dị ứng xoài nghiêm trọng như vậy mà vẫn kiên trì làm bánh kem xoài cho bạn trai suốt 7 năm.”
“7 năm trước con nói năm nay cậu ấy sẽ cầu hôn con, hôm nay chiếc bánh này cô không lấy tiền nữa, hy vọng con có thể được như ý gả cho cậu ấy .”
Khoảnh khắc ấy , ký ức giống như dòng lũ dữ dội ập tới.
Tôi chợt nhớ ra một tháng trước , Tưởng Thần cùng đồng đội tụ tập ở quán bar.
Bệnh đau dạ dày của anh tái phát.
Tôi đội mưa lớn đi mua t.h.u.ố.c cho anh , nhưng trên đường quay về lại bị xe tông ngã.
Sau khi tỉnh dậy thì mất trí nhớ.
Điện thoại đột nhiên rung lên, kéo suy nghĩ của tôi trở lại .
Là đoạn voice đầy chế giễu của Tần Họa:
[Ngốc thật đấy. Không ngại nói cho cô biết , thật ra cô và Tưởng Thần đã yêu bí mật suốt 7 năm. Nhưng tôi trở về rồi , anh ấy không cần cô nữa, nên mới thuận nước đẩy thuyền nói cô chỉ là bạn giường thôi.]
[Bạn giường nghĩa là có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, chẳng khác gì rác rưởi đâu . Nguyễn rác rưởi, bây giờ chắc cô muốn khóc lắm nhỉ?]
[À đúng rồi , chắc cô còn chưa biết đâu . Sau mỗi lần đoạt giải, Tưởng Thần đều chia sẻ bánh kem xoài cô làm với tôi . Làm thì đẹp đấy, tiếc là anh ấy vốn không thích ăn xoài, chỉ muốn nhìn dáng vẻ chật vật khi cô dị ứng xoài thôi.]
[Hì hì, nhìn cô bị anh ấy hành hạ, tôi vui c.h.ế.t đi được .]
Nhịp tim tôi bỗng chốc ngừng lại một nhịp.
Cho tới lúc này , tôi mới chậm chạp nhận ra .
Sự lừa dối suốt 7 năm của Tưởng Thần giống như một lưỡi d.a.o cùn sắc bén.
Từng chút từng chút một đ.â.m sâu vào tim tôi .
Đau đến mức tôi gần như ngất lịm.
5
Ba ngày sau , câu lạc bộ Thừa Phong tổ chức lễ kỷ niệm thành lập.
Vòng đầu tiên là trò chơi rút ngẫu nhiên 10 khán giả tại hiện trường, để các tay đua chở họ chạy một vòng đường núi quanh co.
Ba người đứng đầu sẽ được vào vòng tiếp theo.
Tần Họa được chọn.
Nhưng khi nhìn thấy trên sân chỉ còn lại một tay đua nam để đầu xanh như rong biển, cô ta hoảng hốt lùi về sau hai bước:
“ Tôi không chơi với đàn ông xấu xí, tôi muốn đội trưởng của các người là Tưởng Thần chở tôi .”
Tay đua tóc xanh dường như bị chọc giận, bật cười khinh khỉnh:
“Cô Tần à , anh Thần của bọn tôi không tham gia, cô chỉ có thể chọn tôi thôi.”
Vừa nghe vậy , mắt Tần Họa lập tức đỏ hoe, quay sang cầu cứu Tưởng Thần đang đứng bên cạnh.
Tưởng Thần lười nhác nghịch bật lửa trong tay, đầu cũng không ngẩng lên.
Nhưng khoảnh khắc tay đua tóc xanh ôm lấy eo Tần Họa, sắc mặt anh lập tức thay đổi, lạnh lùng đẩy người kia ra :
“Cút!”
Nhìn thấy Tần Họa ngồi lên xe của Tưởng Thần.
Hiện trường lập tức bùng nổ:
“ Tôi nghe nói từ lâu rồi , thần Thần có một bạn gái bí mật yêu suốt 7 năm, không lẽ chính là người phụ nữ được anh ấy giấu trong nhà vàng kia ?”
Đúng vậy .
Tưởng Thần giấu tôi rất kỹ.
Ai cũng biết tôi là hoa tiêu của anh .
Nhưng không ai biết chúng tôi đã yêu nhau suốt 7 năm.
Chaporia
Bình Luận (0)