Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi vẫn không yên lòng.
Thẩm Tịch cúi đầu nhìn tôi .
Vừa lấy bát canh sườn hầm bắp ra khỏi hộp giữ nhiệt vừa đáp:
“Anh ta đúng là đã về Bắc Kinh rồi . Chiều hôm qua máy bay riêng của nhà họ Tưởng đã đưa anh ta về.”
Vậy thì tốt rồi .
Anh liều mạng cứu tôi như thế.
Nếu thật sự xảy ra chuyện gì.
Tôi sẽ tự trách bản thân cả đời.
Buổi chiều sau khi xuất viện.
Tôi cùng Thẩm Tịch trở lại câu lạc bộ.
Để tôi có thể tập trung cho giai đoạn huấn luyện nước rút.
Cô thu luôn điện thoại của tôi .
Nói rằng đợi thi đấu xong sẽ trả lại .
Một ngày trước khi giải đấu bắt đầu.
Thẩm Tịch nói với tôi .
Tần Họa đã tổ chức triển lãm cá nhân tại Ý.
Nhưng lại bị bóc trần rằng rất nhiều tác phẩm đều có dấu hiệu đạo nhái.
Bị cộng đồng mạng đặt cho biệt danh:
“Công chúa đạo nhái của giới thiết kế thời trang.”
Sự nghiệp tụt dốc không phanh.
Cánh săn tin còn tiết lộ.
Vài ngày trước có người đứng tên thật tố cáo triển lãm này .
Đồng thời cung cấp đầy đủ chứng cứ.
Trong đó có rất nhiều bằng chứng chứng minh Tần Họa đã đ.á.n.h cắp bản thiết kế của tôi .
Sau khi biết được những chuyện đó.
Trường đại học cũ của cô ta ngay trong ngày đã hủy bỏ bằng cử nhân.
38
Buổi tối.
Hoắc Oanh tới câu lạc bộ, nói muốn gặp tôi .
Thẩm Tịch không cho bà ta vào .
Sau đó không biết bà ta đã nói gì với cô.
Cuối cùng cô vẫn đồng ý để bà ta gặp tôi .
Vừa nhìn thấy tôi .
Hoắc Oanh lập tức quỳ xuống đất.
Khóc đến mức không thở nổi.
“Nguyễn Thời Ngu. Hoắc Văn Chu đã bị tuyên án t.ử h.ì.n.h.”
“Hắn hại c.h.ế.t bố mẹ cô. Cũng đã phải trả giá thích đáng rồi .”
“Hôm nay tôi tới đây không vì điều gì khác. Chỉ muốn cầu xin cô sinh đứa bé trong bụng ra .”
“Đứa bé ấy là con của Tưởng Thần. Là người thừa kế của nhà họ Tưởng.”
“Chỉ cần cô đồng ý sinh nó. Muốn gì tôi cũng sẽ đáp ứng.”
Tôi nhìn bà ta .
Đột nhiên cảm thấy thật nực cười .
“Cách đây không lâu. Chính bà còn tìm tới tôi . Cảnh cáo rằng con tôi không được bước chân vào cửa nhà họ Tưởng. Hôm nay lại diễn trò gì đây?”
Hoắc Oanh ngẩng đầu.
Đôi mắt sưng đỏ đến đáng sợ.
“Trước đây đều là lỗi của tôi .”
“Đứa bé của cô chính là hy vọng của nhà họ Tưởng. Coi như tôi cầu xin cô được không ?”
“ Tôi biết cô hận Hoắc Văn Chu. Hận cả nhà họ Hoắc. Nhưng những chuyện đó thật sự không liên quan tới con trai tôi .”
Rùa
“Sau kỳ thi chuyển cấp năm ấy . Tưởng Thần đua xe với bạn rồi làm tổn thương mắt.
“Trong thời gian nằm viện. Tôi biết hai đứa chơi với nhau rất thân . Để việc liên hôn với nhà họ Tần được thuận lợi. Tôi đã tìm tới Tần Họa, người luôn thầm thích nó. Bảo cô ta đeo chiếc kẹp tóc hoa cát cánh mà cô thích rồi tạo cơ hội gặp mặt Tưởng Thần ở trường.”
“Cũng bảo cô
ta
nói
với Tưởng Thần rằng
người
cứu nó trong bệnh viện là cô
ta
… Chính vì
vậy
Tưởng Thần mới nhận nhầm Tần Họa thành cô.
”
“Tất cả đều là chủ ý của tôi . Người mà Tưởng Thần yêu là cô. Từ đầu đến cuối đều là cô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-23.html.]
Dù đã biết rõ chân tướng từ lâu.
Nhưng vành mắt tôi vẫn cay xè.
Tôi xoay người mở cửa xe.
Lạnh lùng đuổi khách.
“Phiền bà chuyển lời với Tưởng Thần. Đứa bé này tôi sẽ không sinh. Cho dù các người đưa ra bất cứ điều kiện gì. Tôi cũng sẽ không sinh nó.”
Đầu tôi lại bắt đầu đau.
Tôi ôm đầu tựa vào ghế.
Chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu.
Thính giác cũng trở nên mơ hồ.
Khi Hoắc Oanh bị người ta kéo ra khỏi câu lạc bộ.
Bà ta vừa khóc vừa nói gì đó.
Nhưng tôi không nghe rõ nổi một chữ.
Thấy tôi không ổn .
Cô lập tức đưa tôi tới bệnh viện kiểm tra.
“Cô Nguyễn. Tình trạng sức khỏe của cô hiện tại không được khả quan lắm. Nếu bỏ đứa bé này . Rất có khả năng cả đời cô sẽ không thể m.a.n.g t.h.a.i nữa.”
Nghe vị bác sĩ dùng tiếng Pháp lưu loát nói ra câu ấy .
Tôi như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
“Rất có khả năng?”
Cô nhíu mày.
“Lời thiếu trách nhiệm như vậy mà cũng nói được sao ? Còn xứng làm bác sĩ à ?”
Có lẽ thấy vẻ mặt đầy hoang mang của tôi .
Cô tức giận hỏi:
“Thời Ngu. Chẳng lẽ cháu muốn sinh đứa bé này ra sao ?”
“Cô, cháu...”
Tôi còn chưa nói hết.
Cô đã nghiêm giọng quát:
“Thời Ngu. Chuyện này nhất định phải nghe cô.”
“Đứa bé không thể giữ lại .Con của nhà họ Tưởng càng không thể sinh.”
Vừa nói .
Cô vừa ném một tờ giấy hẹn phẫu thuật phá t.h.a.i trước mặt tôi .
“Cho dù sau này cháu không thể sinh con nữa thì sao ? Chẳng phải vẫn có thể làm thụ tinh trong ống nghiệm sao ?”
“Cùng lắm thì chúng ta nhận nuôi một đứa trẻ.”
“Hơn nữa. Đâu phải nhất định có con mới là một cuộc đời trọn vẹn.”
“Điều cô mong nhất chỉ là cháu được hạnh phúc. Được khỏe mạnh bình an.”
“Cháu là đứa con duy nhất anh trai cô để lại . Cô nhất định phải chăm sóc cháu thật tốt .”
Tôi nhìn tờ giấy đồng ý phẫu thuật phá t.h.a.i trước mặt.
Cuối cùng vẫn ký tên mình xuống.
39
Điều kiện đường đua của Dakar Rally vô cùng khắc nghiệt.
Hầu hết đều là vùng sỏi đá và sa mạc.
Các tay đua chỉ có thể dựa vào roadbook và GPS để tìm phương hướng tiến lên.
Trong quá trình thi đấu, chỉ cần người dẫn đường mắc một sai sót nhỏ cũng đồng nghĩa với việc cả đội xe có thể lạc giữa sa mạc mênh m.ô.n.g vô tận.
Mà nếu tay đua thao tác sai lầm, hậu quả lại càng không thể tưởng tượng nổi.
Giải đấu nghiêm cấm việc khảo sát đường trước .
Ngay cả roadbook cũng chỉ được phát cho từng đội vào tối trước ngày thi đấu.
Khi nhận được roadbook, Thẩm Tịch cười đầy ngạo nghễ:
“ Tôi chỉ là một tay đua thôi, chẳng có bản lĩnh gì g.h.ê g.ớ.m. Nhưng chuyện để con gái phải thua, tôi làm không được .”
“Thời Ngu, chị tin tôi không ?”
Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy :
“ Tôi tin.”
“Thẩm Tịch, cậu cũng phải tin tôi . Tôi sẽ không để cậu rơi vào nguy hiểm.”
Chaporia
Bình Luận (0)