Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tắt Weibo đi .
Tôi nhìn về phía sân tập.
Một đoạn ký ức của 7 năm trước bất ngờ hiện lên trong đầu.
[ Nguyễn Thời Ngu, từ hôm nay em chính thức trở thành một người dẫn đường rally. ]
...
[ Người dẫn đường là đôi mắt của tay đua. Tay đua phải tuyệt đối tin tưởng người dẫn đường của mình . ]
[ Tưởng Thần, em chỉ làm người dẫn đường riêng của anh thôi. ]
Ngoại truyện Tưởng Thần:
1
Người ta nói rằng các tay đua rally rồi sẽ yêu người dẫn đường của mình .
Tôi không đồng tình với quan điểm đó.
Tôi thích Nguyễn Thời Ngu từ mùa hè năm lớp 11.
Khi ấy , cô ấy vẫn chưa phải người dẫn đường của tôi .
Chúng tôi chỉ là bạn học bình thường.
2
Trong một giải giao hữu do Chu Vọng tổ chức ở câu lạc bộ.
Tôi giành hạng nhất.
Lúc tháo mũ bảo hiểm xuống, tôi nhìn thấy ý cười trong mắt Nguyễn Thời Ngu.
Niềm phấn khích vì chiến thắng vào khoảnh khắc ấy đột nhiên đạt tới đỉnh điểm.
“Nguyễn Thời Ngu, em muốn lái xe không ? Anh dạy em.”
Khi đó, tôi vẫn chưa biết cô ấy là con gái của Nguyễn Tuấn Kiệt.
Con gái của vị tay đua thiên tài ấy .
“Em có thể sao ?”
Nguyễn Thời Ngu có chút do dự.
Tôi khích lệ cô ấy :
“Tất nhiên là được . Chiếc xe này của anh chưa từng để ai lái qua, em là người đầu tiên.”
Sau khi lên xe, biểu hiện của Nguyễn Thời Ngu tốt hơn tôi tưởng tượng gấp trăm lần .
Dùng hai chữ “đáng yêu” để hình dung thì không thích hợp lắm.
Phải là “mạnh mẽ bất khuất”.
Cô ấy chính là như vậy .
Kiên cường, xinh đẹp , rạng rỡ.
Chỉ là chứng mất tiếng đã che lấp đi những ưu điểm ấy .
3
Tuần đầu tiên của năm lớp 11, tôi đã xác định rất rõ.
Tôi thích Nguyễn Thời Ngu.
Tần Họa ỷ mình là ân nhân cứu mạng của tôi nên luôn lén bắt nạt cô ấy .
Nghiêm trọng nhất là lần đó.
Tần Họa còn tìm người muốn hủy hoại sự trong sạch của Nguyễn Thời Ngu.
Sau khi tôi chạy tới, đã đ.á.n.h đám con trai kia một trận nhừ t.ử.
Nhưng vẫn không hả giận.
Nếu có thể, tôi thật sự muốn g.i.ế.t c.h.ế.t bọn chúng.
Tần Họa làm sai nên bị gia đình đưa ra nước ngoài du học.
Ở sân bay, tôi đã cảnh cáo cô ta :
“Nếu còn dám động vào Nguyễn Thời Ngu thêm một lần nữa, tôi sẽ khiến cô không thể quay về nước.”
Cô ta vừa khóc vừa hỏi tôi :
“A Thần, anh quên rồi sao ?
“Là em đã ở bệnh viện cùng anh suốt hai tháng. Là em kéo anh lên từ dưới hồ.”
Tôi không quên.
Cho nên mới hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn những hành động quá đáng của cô ta .
4
Nguyễn Thời Ngu và tôi học cùng một trường đại học.
Tôi học Vật lý.
Cô ấy học Thiết kế.
Đầu năm học, trường tổ chức một buổi dã ngoại đi bộ đường dài.
Chúng tôi bị mắc kẹt giữa cơn bão.
Cô ấy cảm lạnh rồi phát sốt.
Rùa
Tôi đau lòng vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-25.html.
]
Nhưng cũng thật sự rất xấu xa.
Tôi nhân cơ hội đó để tỏ tình với cô ấy .
Và cô ấy đã đồng ý.
Còn nói muốn làm người dẫn đường riêng của tôi .
Sau khi yêu nhau , tôi mới biết Nguyễn Thời Ngu là một cô nàng rất mê ăn.
7 năm sống chung.
Mỗi tuần tôi đều dành ra chút thời gian để nấu những món ngon cho cô ấy .
Ngày Tần Họa trở về nước.
Nguyễn Thời Ngu trên đường đi mua t.h.u.ố.c dạ dày cho tôi thì bị xe đ.â.m, mất trí nhớ.
Sau khi cô ấy tỉnh lại .
Tôi nói với cô ấy rằng cô ấy là người dẫn đường của tôi .
Nhưng không nói rằng chúng tôi đã yêu nhau suốt 7 năm.
“Chỉ là người dẫn đường thôi sao ?”
Lúc đó, Nguyễn Thời Ngu nhìn chiếc mũ bảo hiểm của tôi .
Khóe mắt hơi đỏ lên.
Cô ấy cong môi, nở một nụ cười chua xót:
“Tưởng Thần, được làm người dẫn đường cho anh , thật tốt .”
“A Ngu, chúng ta còn là bạn tình nữa. Mặc dù không yêu nhau , nhưng sống chung với nhau .”
Khi nói ra câu ấy .
Tôi biết mình thật khốn nạn.
Đó là lòng chiếm hữu đang tác quái.
Khi ấy tôi không hề biết những hoài nghi trong lòng Nguyễn Thời Ngu.
Trên chiếc mũ bảo hiểm của tôi có đóa hoa cát cánh do chính tay cô ấy thiết kế.
Nó đã đồng hành cùng tôi hết năm này qua năm khác.
Nếu chỉ là quan hệ bạn tình.
Vậy thì tôi cũng thật chung tình quá rồi .
Buồn cười biết bao.
Tâm tư của cô ấy tinh tế đến vậy .
Chắc chắn từ lâu đã nhận ra tôi đang lừa dối cô ấy .
Mà cô ấy lại lương thiện đến thế.
Thà để bản thân đau lòng.
Cũng không chịu vạch trần lời nói dối vụng về của tôi .
5
Khi biết Nguyễn Thời Ngu đã khôi phục ký ức, tôi đang chuẩn bị cầu hôn Tần Họa.
Chu Vọng mắng tôi ở bệnh viện.
Nói rằng rồi tôi sẽ hối hận.
Nhưng lúc đó, tôi giống như bị bỏ bùa vậy .
Trong đầu chỉ nghĩ đến việc hoàn thành lời hứa với Tần Họa.
Thế nhưng mỗi đêm trong giấc mơ.
Mùa hè năm ấy lại hiện về.
Cô gái mang hương thơm của hoa cát cánh trong ký ức.
Gương mặt của cô ấy lại không phải Tần Họa.
Mà là Nguyễn Thời Ngu.
Tôi gần như không thể điều tra được bất cứ manh mối nào về chuyện năm đó ở bệnh viện.
Ngay cả tôi còn không tra ra được .
Vậy thì chắc chắn đã có người nhà họ Tưởng ra mặt can thiệp.
Tôi nhờ Chu Vọng giúp mình điều tra.
Quả nhiên.
Cô gái năm đó ở bệnh viện chính là Nguyễn Thời Ngu.
Là mẹ tôi và Tần Họa cố ý khiến tôi nhận nhầm người .
Lần đầu tiên trong đời, tôi uống say đến mức bật khóc trước mặt Chu Vọng.
“Chu Vọng, trong lòng A Ngu chắc hận c.h.ế.t tôi rồi . Cậu giúp tôi đi cầu xin cô ấy được không ?”
Chu Vọng đ.ấ.m thẳng một cú vào mặt tôi :
“Tưởng Thần, con mẹ nó cậu tỉnh táo lại đi .”
“Cậu quên rồi sao ? Thời Ngu sợ nhất là cậu xảy ra chuyện khi lái xe, điều cô ấy ghét nhất chính là cậu uống rượu.”
“ Tôi chỉ giúp cậu lần này thôi. Lần Thời Ngu bị Tần Họa hại phải vào viện, chuyện m.a.n.g t.h.a.i là thật. Tôi đã điều tra được , cô ấy đã đặt lịch phá t.h.a.i ở Paris rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)