Gió dữ hôn hoa hồng/Chương 27C. 27
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

3

Ra sân bay đón người .

Lấy lý do lâu ngày không gặp để ôm được Nguyễn Thời Ngu.

He he.

Hạnh phúc quá.

Không đúng.

Rốt cuộc là ai đang gài bẫy ai vậy ?

Sao tôi lại biến thành một tên si tình u ám thế này ?

Không được .

Tôi là chú ch.ó nhỏ hay xù lông của cô ấy cơ mà.

4

Toang rồi .

Tưởng Thần c.h.ế.t rồi .

Trên mặt Nguyễn Thời Ngu cũng không còn nụ cười nữa.

Thật ra tôi nhìn ra được .

Cô ấy vẫn còn thích anh ta .

Rùa

Dì của cô ấy bảo tôi giúp giấu chuyện này .

Nhưng sự mờ mịt và đau buồn trong đáy mắt cô ấy .

Luôn khiến tôi cảm thấy.

Có lẽ cô ấy đã biết rồi .

Chỉ là không nói ra .

Vì không muốn mọi người lo lắng.

5

Hôm nay tỏ tình.

Nếu thành công sẽ tiếp tục viết nhật ký.

Nếu thất bại thì xé trang này đi .

6

Muốn khóc quá.

Tỏ tình thất bại rồi .

Tôi hỏi Nguyễn Thời Ngu:

“Bao nhiêu năm đồng hành như vậy . Ít nhất chị cũng từng rung động với em nửa khắc chứ?”

Cô ấy trợn tròn mắt.

Sau đó ôm bụng cười lớn:

“Thẩm Tịch, tôi đúng là từng rung động với cậu . Hồi nhỏ cậu theo bố tôi học đua xe, vì tranh không được vị trí lái mà khóc lóc um sùm. Khi đó tôi thật sự rất muốn đ.á.n.h cậu một trận.”

Muốn c.h.ế.t quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-27.html.]

Tôi để crush trong tim.

Còn crush thì chỉ muốn đạp tôi xuống mương.

Nhật ký viết đến đây.

Mối tình đơn phương của tôi cũng kết thúc rồi .

Tôi sẽ ở bên Nguyễn Thời Ngu cả đời.

Bởi vì Tư Tranh gọi tôi là cậu .

Thái độ của tôi rất đơn giản.

Chỉ cần cô ấy hạnh phúc là được .

Cho dù người ở bên cô ấy không phải tôi .

Tôi cũng mãn nguyện rồi .

5

Sau khi “Gió Dữ Hôn Hoa Hồng” phát hành.

Sách bán sạch chỉ trong thời gian ngắn.

Em gái tôi còn tổ chức buổi ký tặng sách trực tiếp.

Khách mời đặc biệt là Nguyễn Thời Ngu.

Tôi không đến hiện trường.

Chỉ xem livestream.

Sau khi kết thúc.

Nguyễn Thời Ngu đăng một bài viết lên Weibo:

[Cái tên Tưởng Thần gần như xuyên suốt toàn bộ tuổi thanh xuân của tôi .]

[Năm 18 tuổi, anh ấy thành lập đội đua Liệt Diễm của riêng mình .]

[Bộ đồ đua được câu lạc bộ phát không vừa người . Dưới ánh nắng mặt trời, anh ấy đưa tay kéo cổ áo chỉnh lại , đôi mày ngông nghênh đầy vẻ khó chịu:]

[“A Ngu, anh là tay đua sẽ đi mang vinh quang về cho đất nước đấy. Chu Vọng ngay cả một bộ đồ đua ra hồn cũng không chuẩn bị cho anh . Em đi mắng cậu ta giúp anh đi , cậu ta chỉ nghe lời em thôi.”]

[Trong ký ức của tôi .]

 [Tưởng Thần là một người lạnh lùng, kiêu ngạo và vô tình.]

[ Nhưng dáng vẻ phóng khoáng, ngạo nghễ của anh ấy khi điều khiển vô lăng.]

[Lại đủ khiến trái tim tôi rung động dữ dội.]

[Người tôi yêu nhất là Tưởng Thần của tuổi 18.]

[Đó là Tưởng Thần chỉ thuộc về riêng tôi .]

...

Tưởng Thần.

Tôi vẫn luôn nghĩ.

Cậu sẽ ngông nghênh mà sống hết một đời.

Đáng lẽ cậu phải được ngông nghênh hết một đời mới đúng.

(Hết).

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...