Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Chỉ là từ sau đó, sinh ý trở nên dễ làm hơn nhiều.”
Các ông chủ của những thương hành ở Lâm Châu đó đối với thái độ của một đứa con gái chưa gả như ta ra ngoài kinh thương cũng không còn sự khinh miệt như trước nữa.
Ngày thường gặp mặt còn có thể hòa khí gọi một tiếng Hề lão bản.
Ta cứ ngỡ là bản thân mình khổ tận cam lai.
Bây giờ mới phát hiện ra là Lý Vân Tu ở trong bóng tối giúp đỡ ta .
Hóa ra , từ khoảng thời gian sớm như vậy , chàng đã từng giúp đỡ ta rất nhiều lần rồi .
Chỉ là ta chưa từng phát hiện ra , nụ cười lén lút gợi lên nơi khóe môi của vị thiếu niên kia sau mỗi lần cùng ta cãi vã hờn dỗi, càng lúc càng trở nên sống động.
Dù sao ta sống trên thế gian này , ngay từ đầu, đã được dạy bảo rằng phải ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Nếu như muốn có được thiện ý của người khác, thì phải dùng sự thanh toán gấp bội để đổi lấy.
Cho nên ta chưa từng dám vọng tưởng trên đời này sẽ có một người , sẽ sau khi biết được ta bị bắ/t n/ạt, đi thâu đêm suốt sáng chạy tới để chống lưng cho ta .
Chàng chưa từng hướng ta yêu cầu điều gì.
Thậm chí sự tốt đẹp của chàng đối với ta , đều không để cho ta biết được .
Lý Vân Tu à Lý Vân Tu, chàng xem, những đứa trẻ chưa từng được yêu thương thật lòng, cách bày tỏ tình yêu đều là ngượng nghịu và trầm mặc đến thế.
Nhưng cũng may hai chúng ta đều là những kẻ không từng được yêu thương, chỉ cần tay của đôi bên gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy nhau , chúng ta cũng có thể có được lời chúc phúc.
13
Khi ta tỉnh lại một lần nữa, người đã thân ở trong Kinh Thành rồi .
Từ Lăng đem ta an trí ở trong Tướng quân phủ, trong ngoài vây kín trọng binh canh gác.
Kẻ duy nhất có thể ra vào trong đó, chính là ba người của gia đình Hề phủ.
Họ bị Từ Lăng gọi tới để làm thuyết khách, muốn ta nhanh ch.óng cúi đầu trước Tướng quân.
Hề Như Yên khi nhìn thấy ta , đôi mắt hận không thể phun ra lửa, thế nhưng lại phải dưới sự quản thúc của thị vệ mà nặn ra nụ cười nắm lấy tay ta .
“Tỷ tỷ phạm phải lỗi lầm lớn như vậy , Tướng quân vẫn cứ thành tâm đối đãi.
Ngươi còn có chỗ nào không thỏa mãn nữa chứ?"
Nàng ta miệng nói như vậy , thế nhưng khi ghé sát vào ta lại hạ thấp giọng điệu ác độc mở miệng nói :
“Hề Trì Tuyết, con tiện nhân ngươi mạng thật lớn, ngươi tại sao còn phải quay trở về?"
Ta nghe vậy chỉ là mỉm cười , giây tiếp theo, không hề do dự giơ tay giáng một tát thật mạnh trên mặt Hề Như Yên.
“Hề Trì Tuyết!"
Hề Như Yên trong một giây liền phá vỡ ngụy trang, hét ch.ói tai lao về phía ta .
Ta nghiêng người , đem Hề Như Yên lao hụt ấn ngã gục trên sập, đối với khuôn mặt của nàng ta tả hữu khai cung vả tới tấp.
“Lũ ngu xuẩn các ngươi, còn không mau cứu ta , ta chính là vị hôn thê của Thiếu tướng quân, chủ t.ử tương lai của các ngươi đấy!"
Hề Như Yên giãy giụa không thoát, hướng về phía thị vệ hai bên hung hăng phát lệnh.
“Tướng quân của các ngươi sống sờ sờ chịu của ta một đao còn không làm gì được ta , chỉ bằng mấy đứa các ngươi, dám động vào ta sao ?"
Ta thong thả mở miệng.
Một vòng thị vệ xung quanh nghe vậy đưa mắt nhìn nhau , đến cuối cùng vẫn không có ai tiến lên để ngăn cản ta .
Cứ như vậy , Hề Như Yên sống sờ sờ chịu của ta mấy chục cái tát, mãi cho đến khi hai bên gò má của nàng ta đều sưng vù cao lên.
Ta mới buông nàng ta ra , đau lòng thổi thổi lòng bàn tay có chút run rẩy phát tê của mình .
“Hề Trì Tuyết, ngươi dám đối xử với ta như vậy , ngươi cứ đợi đấy."
Hề Như Yên từ trên sập lồm cồm bò dậy, ánh mắt tràn đầy oán độc nhìn ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/van-tuyet-truc-quang-pcob/chuong-13.html.]
Nghe vậy ta hướng nàng ta khẽ giơ tay lên, Hề Như Yên lập tức biến đổi thần sắc, đầu cũng không ngoảnh lại mà chạy biến ra ngoài.
Nàng ta là muốn đi gọi cứu binh chính là vị phụ mẫu thiên vị kia của ta .
Lúc chạng vạng tối, phụ thân mẫu thân mang theo Hề Như Yên trên mặt đã bôi thu/ốc thương tích hùng hổ đùng đùng tới.
Cái nhìn đầu tiên ta liếc đến khuôn mặt to gấp hai lần người thường kia của Hề Như Yên, không kìm được phì cười thành tiếng.
Cú cười này , liền đem họ chọc giận điên lên rồi .
“Nghịch chướng!
Muội muội ngươi tương lai chính là Thiếu phu nhân của Tướng quân phủ, nếu nàng có mệnh hệ gì, ngươi muốn tiến vào Tướng quân phủ làm thiếp cũng không có cửa đâu , ngươi sao dám làm tổn thương nàng?!"
Phụ thân là người đầu tiên nhảy dựng lên chỉ vào ta thống mạ.
Ngồi nghe đến mấy chữ Thiếu phu nhân của Tướng quân phủ, trong mắt Hề Như Yên lóe lên một tia đắc ý, ánh mắt nhìn ta một lần nữa lại cao ngạo trở lên.
“Thật thế sao ?
Nàng ta ngày sau thực sự là Thiếu phu nhân của Tướng quân phủ sao ?"
Ta đặt chén trà đang không ngừng đùa nghịch xuống, lại ngẩng đầu lên thổi thổi móng tay, cố làm ra vẻ khổ não mở miệng, “Thế nhưng lần trước Tướng quân cầu xin ta trở về, hứa hẹn với ta chính là vị trí chính thê cơ mà."
Lời này vừa thốt ra , ba người vừa rồi còn thịnh khí lăng nhân kia thần sắc tất thảy đều biến đổi.
“Tướng quân gọi các người tới đây để khai giải cho ta , cụ thể nói những điều kiện gì, các người không phải đều quên sạch rồi chứ?"
Trong mắt ta ngậm nụ cười , hướng về phía Hề Như Yên mở miệng, “Ta và Tướng quân dù sao cũng là tình nghĩa tổng giác, khó cắt khó rời, trái lại hắn đối với ngươi là thái độ gì chính ngươi tổng thể nên tự hiểu lấy trong lòng.
Muội muội , hắn nói ngươi chẳng qua chỉ là công cụ hắn dùng để chọc tức ta mà thôi."
Hề Như Yên dưới ánh mắt của ta , bắt đầu toàn thân kịch liệt run rẩy lên.
Đến cuối cùng, nàng ta sụp đổ lùi lại một bước, bỗng nhiên rút xoẹt thanh trường kiếm bên hông thị vệ một bên, nhắm thẳng đầu ta bổ tới:
“Ngươi đi ch/ết đi !"
Ta đợi chính là lúc này , Hề Như Yên đ.â.m về phía ta bị ta nghiêng người né tránh.
Đợi mọi người lại hoàn hồn, thanh kiếm kia , đã nằm ngang nơi cổ họng của nàng ta rồi .
“Ta muốn gặp Từ Lăng."
Ta trầm giọng mở miệng.
Những tên thị vệ đó lại không hề lay chuyển.
Ta liền mỉm cười :
“Ta chỉ cho các ngươi thời gian nửa canh giờ, thời gian vừa qua, ta liền rạch bụng nàng ta ra , để Từ tướng quân các ngươi được gặp trước đứa con chưa thành hình của hắn ."
Sau lời này trôi qua khoảng chừng một nén nhang, ta liền nhìn thấy Từ Lăng.
Có lẽ là bởi vì vết thương trên bụng chưa lành, cả người hắn trông có vẻ có chút thương bạch tiều tụy.
Mãi cho đến khi nhìn thấy ta , nụ cười trong mắt mới khẽ gợn sóng lên, hắn nói :
“A Tuyết của ta quả nhiên là một con mèo có cá tính, nàng muốn gặp ta trực tiếp sai người thông truyền là được , việc gì phải náo ra động tĩnh lớn như thế này ."
“Thả ta đi ."
Ta đi thẳng vào vấn đề, “Dùng một mạng của đích trưởng t.ử tương lai của ngươi, đổi lấy tự do của ta ."
Hề Như Yên nghe vậy , lập tức nước mắt giàn giụa hướng về phía Từ Lăng gọi:
“Tướng quân..."
Lại không ngờ tới Từ Lăng nghe vậy chỉ là cười khinh một tiếng, hắn thậm chí không thèm nhìn về phía Hề Như Yên lấy một cái, chỉ là ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy ta , thâm tình khoản khoản mở miệng nói :
“A Tuyết, đích trưởng t.ử của ta chỉ có thể là do nàng sinh ra thôi."
Câu nói này không chỉ khiến Hề Như Yên biến đổi thần sắc, vị phụ thân đang cẩn thận dè dặt dòm ngó sắc mặt Từ Lăng ở một bên cũng trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)