Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
2.
“Phu nhân, đại nhân gửi thư cho ngài, phu nhân ngài mau tỉnh lại đi !”
Tiếng ríu rít của Xuân Hỉ ồn ào đến người ta nhức cả lỗ tai, ta xoa xoa trán, bực bội mà mở mắt.
“Xuân Hỉ, ta đã biết .”
Nói xong, ta đột nhiên sửng sốt, ta không phải đã c.h.ế.t sao ?
Ta cúi đầu nhìn xuống đôi tay ấm nóng của mình , cảm nhận rõ rẹt hơi ấm từ chậu than kế bên, lòng vô cùng kinh ngạc.
“Xuân Hỉ, ta còn sống?”
“Phu nhân, ngài ngủ đến mơ màng rồi à ? Có ai mà lại đi ngủ đến nỗi nghĩ bản thân c.h.ế.t như người chứ?”
Xuân Hỉ mở to đôi mắt tròn vo dùng sức nhìn ta .
Ta lúc này mới phát hiện, Xuân Hỉ vóc dáng lùn đi một chút, khuôn mặt nhỏ tròn vo, so trong ấn tượng non nớt hơn rất nhiều.
Ta ngước mắt nhìn về phía bốn phía.
Nơi ta đang nằm là bên khung cửa sổ nhỏ của một trà lâu. Bên ngoài cửa sổ, dòng người đi lại tấp nập, các thiếu nữ qua đường ai nấy đều vẽ kiểu trang điểm 'lạc mai trang' thịnh hành nhất vào một năm trước .
“Xuân Hỉ, đây là năm nào?”
“Hiện giờ là Thịnh Bảo năm thứ mười một, xong rồi , phu nhân, Cố đại nhân mới đi Yến Môn một năm, ta liền đem ngài chăm sóc thành si ngốc rồi , chờ chàng ấy trở về, ta sợ là muốn xong đời……”
Cái miệng nhỏ của Xuân Hỉ bĩu một cái, mặt ủ mày ê.
Ta ngơ ngẩn một lát, đột nhiên tự nhéo chính mình một cái, đau đớn rõ ràng mới làm ta hiểu được , ta sống lại rồi , còn về tới một năm trước .
Đây là, một năm trước khi cha mẹ ta bệnh c.h.ế.t.
Đầu óc ta chợt tỉnh táo hẳn, ta nhớ ra rồi ! Trước khi c.h.ế.t, trước mắt ta vô cớ hiện lên hàng loạt trang giấy bay lơ lửng, mặt trên dày đặc những chữ 'Oan' rậm rạp.
Chẳng lẽ là ám chỉ ta cái gì? Trời cao khiến ta sống lại một lần nữa, có thể hay không , là để ta rửa sạch hàm oan cho cha?
Cửa trà lâu đột nhiên náo nhiệt lên, ta lấy lại tinh thần, nương theo nhìn qua, đột nhiên đụng phải một đôi mắt màu hổ phách.
Hóa ra là Đại Lý Tự thiếu khanh, Thẩm Nhất Mưu.
Trong lúc hắn còn đang ngẩn người , vị đồng liêu bên cạnh đã lên tiếng trêu chọc:
“Thẩm đại nhân, gặp mặt lại tình cũ, không chào hỏi một cái sao ?”
Thẩm Nhất Mưu mày nhăn lại , bộ dáng đầy chán ghét, ngữ điệu lạnh lẽo:
“Ta và nàng ta chẳng có chút quan hệ nào cả. Dương đại nhân thích ăn nói hàm hồ như vậy , hãy cẩn thận kẻo nửa đêm bị người ta cắt lưỡi đấy.”
Khóe miệng ta giật giật.
Năm đó ta ái mộ Thẩm Nhất Mưu, vì hắn mà dốc cạn tâm huyết, chuyện này cả kinh thành ai ai cũng biết .
Thế nhưng ngày nhà ta gặp nạn, hắn lại đóng cửa từ chối tiếp đón, sớm đã làm trái tim ta nguội lạnh.
Nay hắn lấy tư cách gì mà bày ra bộ mặt khinh rẻ ta chứ?
Buồn cười .
Ta đứng dậy liền đi :
“Xuân Hỉ, về nhà, tới trà lâu uống chén trà thôi mà cũng chạm mặt ôn thần, thật là xui xẻo.”
Hàng mi Thẩm Nhất Mưu khẽ run lên, hắn thản nhiên thu lại tầm mắt như chưa có chuyện gì xảy ra , bàn tay thon gầy giấu trong ống tay áo khẽ siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Bước ra khỏi trà lâu, trong đầu ta không ngừng hiện lên hình ảnh những trang giấy lơ lửng kia .
Suy đi tính lại mãi, cuối cùng vẫn chẳng thể tìm ra chút manh mối nào.
Xuân Hỉ theo kịp, vội la lên:
“Phu nhân, thư của đại nhân ngài còn chưa có xem đâu !”
Cố Hành Uyên……
Ta dừng bước, quay đầu nhìn xấp thư trong tay nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tuong-quan-trong-sinh-khoc-nhe-can-do-danh/chuong-2.html.]
Hình ảnh Cố Hành Uyên hộc m.
á.u lúc
ta
c.h.ế.t đột nhiên ùa về,
làm
ta
đứng
hình, nhất thời hoảng hốt.
Chàng đi Yến Môn suốt một năm trời, ta chưa từng gửi cho chàng lấy một phong thư, vậy mà chàng vẫn đều đặn viết thư gửi về mỗi tháng, cố chấp đến mức khiến người ta chẳng thể hiểu nổi.
“Đưa cho ta , ta nhìn xem.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta tiếp nhận thư, mở ra , vẫn là bốn chữ:
[Mạnh khỏe, đừng nhớ mong.]
Trái tim không lý do mà đau một chút.
Tất cả tình yêu thầm kín cùng những mong mỏi chôn sâu nơi đáy lòng chàng , đều được gửi gắm trọn vẹn trong bốn chữ ngắn ngủi ấy .
Phía trước có một nhóm phụ nhân đang vây quanh một chỗ, tiếng cãi cọ ồn ào náo nhiệt.
Họ tay bồng tay bế những bọc đồ lớn nhỏ, dường như đang dặn dò, giao phó điều gì đó với một người .
Xuân Hỉ nhìn nhìn , nói :
“Trời lạnh rồi , các phu nhân này đều đang may áo bông để gửi cho phu quân nơi biên cương đấy chứ đâu . Chẳng biết Yến Môn có lạnh lắm không , ngày đại nhân rời đi y phục lại phong phanh, giờ này chắc là bị ngấm lạnh chịu không thấu rồi . Ôi, thời tiết giá rét thế này , người ta ai cũng có áo ấm, chỉ riêng ngài ấy là không có , thật đáng thương làm sao . Nhưng mà thôi... chắc là ngài ấy cũng đã sớm quen với việc đó rồi ……”
Xuân Hỉ nói năng câu nào câu nấy đều ẩn chứa ẩn ý, sao ngày trước ta lại chẳng hề nhận ra vậy ?
Không đúng, ta không phải không phát hiện, ta chỉ là không để tâm.
Ta bỗng nhiên cảm thấy chính mình tội ác tày trời.
“Xuân Hỉ.”
Ta xoa xoa trán, khẽ nói .
“Đi mua hai kiện trang phục gửi đi cho đại nhân ngươi đi .”
Hiện tại làm thì không còn kịp rồi .
Mà thôi, ta nghĩ chàng vốn chẳng để ý áo kia có phải do ta đích thân may hay không , chỉ cần có áo gửi đến là tốt rồi .
Xuân Hỉ chớp chớp mắt, dường như không thể tin được , ngay sau đó mạnh mẽ gật đầu:
“Tuân mệnh, phu nhân. Ngài có muốn đem theo bức thư này đi cùng không ?”
Ta chưa từng viết thư cho chàng đâu .
Trước nay ta đối xử với chàng chẳng tốt chút nào, đột nhiên lại viết thư quan tâm, liệu có kỳ quặc quá không ?
Thôi kệ, vẫn là viết đi .
Ta chuyển bước vào một gian bưu dịch, mượn giấy mực rồi ngồi cân nhắc hồi lâu mà vẫn chẳng biết nên đặt b.út viết gì.
Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết lớn như lông ngỗng đã rào rạt rơi từ lúc nào, hòa cùng hơi thở náo nhiệt.
Sắp Tết rồi cơ đấy.
Kiếp trước , Cố Hành Uyên đã trở về từ trước Tết.
Chỉ là khi ấy , ta đối xử với chàng mười phần lạnh nhạt, suốt ngày chỉ ở trong phòng bái Phật niệm kinh, đến một mặt cũng chẳng chịu gặp chàng .
Đêm ba mươi, chàng tới mời ta đón giao thừa, ta lại chê chàng phiền phức nên hắt thẳng chén trà lạnh vào người chàng , dứt khoát đóng cửa phòng lại .
Chàng lặng lẽ đứng ngoài phòng, nhìn tuyết rơi đầy sân, mái tóc đẫm nước đã đông lại thành sương.
Đợi đến khi tiếng pháo trúc đêm giao thừa hết, chàng mới lầm bầm tự nói một câu:
“Phu nhân, năm mới bình an. Nguyện cho năm tháng mãi dài lâu như thế, mỗi năm vạn vật đều đổi mới, mọi điều tốt đẹp đều đến với nàng.”
Kể từ đó, chàng không bao giờ chủ động đến tìm ta nữa.
Ngay cả ngày lên đường trở lại Yến Môn, chàng cố ý dặn dò Xuân Hỉ không được nói cho ta biết , kẻo quấy nhiễu sự thanh tịnh của ta .
Những chuyện tàn nhẫn ta từng làm với chàng trước kia giờ hiện về rõ như mới ngày hôm qua.
Nghĩ lại , ta mới nhận ra bản thân mình khi ấy thật là lòng dạ sắt đá.
Ta khẽ thở dài một tiếng, cúi đầu cầm b.út, nghiêm túc nắn nót viết xuống tám chữ:
[Cửa ải cuối năm, mong quân sớm về.]
Chaporia
Bình Luận (0)