Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
6.
Đêm nay lúc dùng bữa, ta một mực gắp thức ăn cho Cố Hành Uyên.
Chàng nghe lời cực kỳ, ta gắp cái gì là chàng ăn cái đó, chỉ là không nói chuyện nhiều cho lắm.
Ban đêm nghỉ ngơi, chàng lại theo thói quen đi đến thư phòng.
Ta trực tiếp ôm chăn đi tìm chàng .
Chàng ngồi trước án thư, đang viết công văn báo cáo công tác, ngẩng đầu thấy ta mở cửa tiến vào , nhất thời ngạc nhiên.
Ta bọc chăn quanh người , ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh chàng :
"Ta tới mài mực cho chàng nhé."
Chàng buông b.út, muốn đuổi ta ra ngoài:
"Không cần, trời lạnh rồi , nàng sớm một chút nghỉ ngơi."
"Ta không muốn ."
Ta cố chấp nhích lại gần bên cạnh chàng thêm chút nữa, lại đem chăn phân cho chàng một nửa, đắp lên trên đùi chàng .
"Lạnh như vậy , thư phòng của chàng đến một chậu than cũng không có , chàng còn mặc mỏng như thế, thật là không biết yêu quý chính mình . Nhỡ đâu bị lạnh đến mức thành bệnh, chờ chàng già rồi chân đau, ta cũng sẽ không quản chàng đâu , nhanh lên, đắp vào cho ấm."
Chiếc chăn ấm áp được đắp gọn gàng trên đùi.
Chàng khẽ nhìn ta , rốt cuộc vẫn chẳng nỡ lòng từ chối, ánh mắt vốn lạnh lùng xa cách cúng cùng cũng tan chảy một tia dịu dàng.
"Được."
Chàng không nói thêm gì, chỉ là quay đầu, cầm lấy b.út tiếp tục viết công văn của mình .
Chữ của Cố Hành Uyên thật là đẹp mắt, mạnh mẽ hữu lực lại không mất đi sự tinh tế, không hổ là Thám Hoa lang, chữ cũng như người vậy , đều vô cùng xuất sắc.
Chỉ là bàn tay kia lại bị lạnh đến mức nứt nẻ vài đường, ta nhìn vào thấy mà xót xa.
Vành mắt ta đỏ hồng, nhịn không được hỏi chàng :
"Cố Hành Uyên, tay chàng có đau hay không ?"
Chàng dừng một chút, một bên viết , một bên nói :
"Không đau, Yến Môn khổ hàn, bị nứt nẻ vì giá rét là chuyện thường tình. Chút thương tích này của ta , so với bá tánh bị đông c.h.ế.t ở Yến Môn thì không đáng giá nhắc tới. Bất quá, hiện giờ loạn tặc đã trừ, dân sinh khôi phục, từ nay về sau cũng sẽ không có người bị đông c.h.ế.t nữa."
Tim ta thắt c.h.ặ.t lại một chút.
Trước kia luôn nghe người ta nói Cố Hành Uyên ở Yến Môn danh vọng cực cao, người lòng mang bá tánh như chàng , cũng khó trách bá tánh lại kính trọng chàng như vậy .
Ta ghé vào trên bàn, càng nhìn chàng càng cảm thấy thích.
Người như vậy , không nên vĩnh viễn ở dưới người khác, một khang khát vọng tuyệt đối không thể không có nơi thi triển.
Ta đã trọng sinh một đời, liền nhất định phải sống thật tốt , vừa muốn cứu cha mẹ trở về, cũng muốn cứu vãn con đường làm quan bị c.h.ặ.t đứt của Cố Hành Uyên.
Thật lâu sau , chàng phát hiện ánh mắt của ta , quay đầu nhìn ta :
"Nàng cười cái gì?"
Ta chớp chớp mắt:
"Ta đang vui vẻ chứ sao , sao ta lại nhặt được một phu quân tốt như vậy chứ, vừa tuấn tú lịch sự, nhân phẩm lại cao quý."
Lỗ tai chàng bỗng chốc đỏ lên, có vài phần hoảng loạn mà quay đi :
"Nói nhảm cái gì đó."
Chàng viết vài chữ, lại gác b.út xuống:
"Quá muộn rồi , nàng mau trở về ngủ đi ."
"Ta không , ta chờ chàng ."
Ta triều bên người chàng chen lấn một chút, thân mình chàng run lên, khắc chế mà không nhanh không chậm nói :
"Không cần chờ ta , ta mệt rồi , hôm nay sẽ nghỉ ở thư phòng."
"Ta muốn cùng chàng ngủ chung, phu quân, đi phòng ngủ được không ? Chúng ta vốn dĩ chính là phu thê mà."
Hô hấp chàng đình trệ, làm như nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn:
"Từ Doanh, nghe lời, ta không muốn tương lai nàng sau này ..."
Không đợi chàng nói thêm cái gì nữa, ta đứng dậy vòng lấy cổ chàng , hôn lên môi chàng một cái.
Thân mình Cố Hành Uyên chấn động, tim đập cực nhanh, đôi ngươi đen nhánh như mực dừng ở trên môi ta , như bị mê hoặc mà bóp c.h.ặ.t eo ta , hung tợn hôn xuống.
Ta cả người tê dại, chỉ cảm thấy chính mình phảng phất như muốn bị chàng khảm vào trong thân thể.
Ta cũng không biết , chàng là một quan văn, sao sức lực có thể lớn như vậy được .
Vào thời khắc cuối cùng trước khi lý trí biến mất, giọng nói khàn khàn của chàng hỏi ta :
"Tiết Từ Doanh, nàng đã nghĩ kỹ chưa ?"
"Vâng."
"Đừng hối hận."
7.
Sáng sớm hôm sau , Cố Hành Uyên dùng chăn bọc ta lại , ôm trở về phòng ngủ.
Vừa mở cửa, đúng lúc gặp được Xuân Hỉ và Bình An thức dậy quét tước sân viện.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Hai người họ tuổi còn nhỏ, liền ngẩn người một hồi lâu mới phản ứng lại , sau đó đồng thời thẹn thùng cúi đầu, đỏ mặt chạy đi .
Cố Hành Uyên nhẹ nhàng đặt ta lên giường, trong mắt mang theo ý cười nhạt nhòa:
"Nàng ngủ tiếp một lát đi , ta thượng triều đây."
Ta ngoan ngoãn gật đầu:
"Vâng.
"
Chàng hôn hôn trán ta , đang định đi , lại bỗng nhiên quay đầu hỏi ta :
"Nàng có muốn thứ gì không , lúc về ta mang cho nàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-trong-sinh-khoc-nhe-can-do-danh/chuong-5.html.]
"Ta muốn bánh lê dung."
"Được."
Chàng ôn nhu cười cười , lúc này mới rời đi .
Ta ngủ đến giữa trưa mới dậy, dùng xong bữa trưa liền dẫn theo Xuân Hỉ ra cửa đặt mua hàng tết.
Buổi chiều, ta lại đi đến trạm dịch, nghĩ biện pháp gửi cho cha mẹ chút quần áo cùng t.h.u.ố.c trị thương hàn.
Bọn họ bị sung quân đến Ninh Cổ Tháp, quanh năm có người chuyên môn trông coi, ngày thường thư tín và vật tư đều không đến được tay họ, chỉ có dịp ăn tết, cai ngục mới có thể châm chước một chút.
Ta kẹp thêm một bức thư ở trong bọc đồ, chỉ nói tình hình gần đây của mình rất tốt , bảo họ bảo trọng thân thể.
Bức thư này gửi đi sẽ phải bị lật đi lật lại kiểm tra rất nhiều lần nên chuyện khác cái gì cũng không thể viết .
Trên đường trở về, ta trùng hợp gặp được Cố Hành Uyên hạ triều về nhà.
Chàng không phát hiện ra ta , đang đứng trước một cửa hàng trang sức chọn lựa.
Ta đè Xuân Hỉ lại , bảo nàng đừng lên tiếng, hai người cùng nhau trốn ở một bên nhìn lén chàng .
Chủ tiệm trang sức nhận ra Cố Hành Uyên, cười ha hả hỏi chàng :
"Cố đại nhân, chọn trang sức cho phu nhân đấy à ?"
Cố Hành Uyên cười gật gật đầu, cầm lấy hai chiếc cây trâm, đáy mắt ôn nhu như muốn hóa thành nước chảy ra ngoài.
"Chọn được chưa , đại nhân?"
"Luôn cảm thấy nàng đeo chiếc nào cũng đều đẹp ."
"Vậy thì lấy cả hai đi ! Đại nhân ngài thương phu nhân như vậy , phu nhân nhất định sẽ rất vui mừng."
Cố Hành Uyên mím môi cười khẽ, đem hai chiếc cây trâm cùng đưa cho lão bản:
"Đều lấy cả, cẩn thận bao lại giúp ta ."
"Được rồi !"
Ta nấp ở phía sau , nghe được mà trong lòng nở hoa, Xuân Hỉ cũng kích động đến mức nắm c.h.ặ.t lấy xiêm y của ta .
Ta đang định chạy tới tìm Cố Hành Uyên, chợt nghe thấy sau lưng một trận hỗn loạn.
"Bắt đào phạm! Bắt đào phạm!"
Một con ngựa điên lao tới, nơi nó đi qua gà bay ch.ó sủa, rất nhiều người bị húc ngã, khóc lóc om sòm không ngớt.
Người qua đường nhanh chống dạt vào ven đường, làm đổ các sạp nhỏ dọc phố, rau củ quả lăn lóc khắp nơi, ta và Xuân Hỉ cũng bị ép vào một góc hẹp.
Cố Hành Uyên quay đầu lại nhìn , sắc mặt biến đổi, chạy hướng về phía tên đào phạm kia .
Chàng tay không tấc sắt, chạy tới truy đuổi ác nhân kia làm cái gì chứ!
"Cố..."
Chưa kịp gọi thành tiếng, liền thấy chàng dưới chân giẫm một cái, thế nhưng xoay người lên ngựa, đem đào phạm tóm xuống.
Hai người cùng nhau lăn lộn trên mặt đất, hàn quang chợt lóe, đào phạm rút đao hướng chàng bổ tới.
Chàng nghiêng người né tránh, trở tay đoạt đao, giơ tay c.h.é.m xuống, c.h.é.m đứt hai chân hắn , m.á.u tươi phun trào, tàn chi văng ra .
Ta khựng tại chỗ, ngơ ngẩn nhìn Cố Hành Uyên.
Trên mặt chàng b.ắ.n hai ba giọt m.á.u, ánh mắt lạnh lùng làm cho người ta sợ hãi, tựa như dã lang trong núi sâu.
Đào phạm thẳng tắp ngã xuống bên cạnh chàng , m.á.u nhuộm dài cả con phố, tiếng rên rỉ không dứt.
Chàng chỉ nhàn nhạt liếc qua một cái, liền đem đao ném cho binh sĩ vừa chạy tới, đưa ra eo bài, giọng điệu âm trầm đáng sợ:
"Kéo đi ."
Khoảnh khắc nửa thân dưới của kẻ kia bị khiêng đi , chàng mới ngẩng đầu, từ trong đám người nhìn thấy ta .
Chàng ngẩn người , trong nháy mắt, sự hung ác trong mắt nháy mắt sụp đổ.
"Từ Doanh."
Chàng chạy tới, lo sợ bất an nhìn ta , muốn duỗi tay ra kéo ta , lại phát hiện trên tay nhiễm m.á.u, vội vàng nắm c.h.ặ.t lại , giấu ở phía sau .
Chàng nhìn ta , hoảng hốt đến mức nói không nên lời.
Ta biết , chàng là sợ ta bị chàng dọa sợ, sợ ta lại một lần nữa chán ghét chàng .
Nhưng chàng đã xem nhẹ ta rồi .
Ta lấy lại bình tĩnh, cái gì cũng không nói , từ trong tay áo móc ra khăn tay, đi qua đó, bắt lấy bàn tay đang giấu đi của chàng , cẩn thận lau chùi.
Chàng kinh ngạc một lát, tâm trí dần dần an định lại , muốn rút tay về:
"Đừng chạm vào , bẩn."
Ta dùng sức nắm c.h.ặ.t, cúi đầu chậm rãi lau.
Dùng ngữ khí nhẹ nhàng hỏi chàng :
"Chàng là Thám Hoa lang, lại không phải Võ Trạng Nguyên, học được công phu đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c này từ đâu thế?"
Chàng rũ mắt xuống:
"Yến Môn hãn phỉ hoành hành, ở lâu rồi tự nhiên liền biết ."
Hãn phỉ hoành hành.
Những năm đó, chàng đã phải nếm trải bao nhiêu đau khổ cơ chứ.
Mũi ta cay cay, thiếu chút nữa muốn khóc ra ngoài, vội hít một hơi nhịn xuống.
"Cây trâm chàng mua cho ta đâu rồi ?"
Ta chống nạnh hỏi chàng .
"Giờ ta đi lấy."
"Còn có bánh lê dung của ta , có phải chàng đã quên rồi không ?"
"Mua rồi , đã bảo phu dịch mang về nhà."
Chàng cúi đầu nhìn ta cười .
"Chuyện phu nhân giao phó, ta làm sao dám quên?"
Chaporia
Bình Luận (0)