Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

9.

Thẩm Nhất Mưu đi rồi , Cố Hành Uyên quả nhiên hỏi ta :

"Hồ sơ gì thế?"

"A, không có gì, chính là cái kia …… Một quyển thoại bản mà thôi, chàng sẽ không thích xem đâu ."

"Phải không ?"

" Đúng vậy đúng vậy !"

Ta cười ngẩng đầu, nhưng đối diện với ánh mắt kia của Cố Hành Uyên vào khắc ấy , lại bỗng nhiên có một thời khắc trống rỗng.

Chàng tuy rằng cái gì cũng chưa nói , chỉ là lẳng lặng nhìn ta , nhưng trong ánh mắt cất giấu sự thất vọng cô đơn, rõ ràng là thực sự thương tâm.

Nhớ rõ mới vừa thành hôn, chàng thử tiếp cận ta , ý đồ làm ta dựa vào chàng , tín nhiệm chàng .

Chính là khi đó, ta sa vào trong cực khổ của chính mình , chán đời tới cực điểm, lần lượt hung tợn mà đẩy chàng ra .

Chậm rãi, ánh mắt chàng nhìn ta liền thay đổi, thất vọng, cô đơn, đúng như hôm nay vậy .

Mấy ngày nay, tuy rằng ta đã đối với chàng rất tốt , nhưng điều này đối với chàng mà nói tựa hồ vẫn  không đủ.

Ta vẫn luôn có thể cảm giác được chàng đang chịu đựng, đang nhân nhượng, đang chờ đợi, mà ta lại không biết nguyên nhân.

Hiện tại, ta bỗng nhiên minh bạch, thứ chàng thực sự muốn không chỉ là hạnh phúc phù phiếm trên bề mặt, mà là ta có thể tín nhiệm chàng , dựa vào chàng , cùng chàng không có bí mật, phu thê một lòng.

Ta thay đổi chủ ý, dắt lấy tay Cố Hành Uyên:

"Chàng tới đây."

Ta dẫn chàng vào thư phòng, đem hồ sơ lấy ra , lật mở cho chàng xem.

Chàng rũ mắt nhìn ta , có một lát kinh ngạc.

"Đây là hồ sơ vụ án năm đó của cha ta , ta vẫn luôn muốn vì ông lật lại bản án, cho nên mới đi tìm Thẩm Nhất Mưu, cầu hắn đem hồ sơ cho ta xem."

"Thực xin lỗi , ta trước đây là sợ liên lụy chàng mới vẫn luôn không nói với chàng ……"

"Ta biết ."

Chàng nhìn ta , bỗng nhiên cười cười .

"Nàng mấy ngày này đang làm cái gì ta đều biết , ta chỉ là đang đợi nàng chính miệng nói cho ta . Từ Doanh, nàng có thể cùng ta nói những điều này , ta thật cao hứng."

"Chàng biết ?"

Ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn chàng , vừa vì những lời này của chàng mà cao hứng, lại bắt đầu lo lắng.

"Chính là, ta làm những việc này rất nguy hiểm. Cố Hành Uyên, ta không muốn liên lụy chàng , hiện giờ chàng đã biết , chúng ta liền hòa li đi , tương lai xảy ra chuyện chàng liền sẽ không ……"

Lời còn chưa dứt, Cố Hành Uyên liền đem ta kéo vào trong lòng n.g.ự.c, cúi đầu hôn lấy môi ta , thẳng đến khi ta an tĩnh lại .

"Ta không sợ liên lụy, ta chỉ sợ nàng không tin ta ."

10.

Ta cùng Cố Hành Uyên xem hồ sơ suốt một đêm, sao chép lại một bản.

Bản thân ta nhìn không ra quá nhiều điều, nhưng Cố Hành Uyên thân tại quan trường, những thông tin che giấu mà chàng thấy được so với ta  thì nhiều hơn rất nhiều.

Chàng như bóc kén rút tơ, rất nhanh đã tra ra manh mối.

"Nàng nói mấy ngày trước nàng phát hiện những người đó cùng một gian hoa lâu có liên hệ c.h.ặ.t chẽ, điều này liền đúng rồi . Lão bản phía sau màn của hoa lâu này họ Trang, trong lén lút cùng rất nhiều vương công quý tộc làm ăn, đường huynh của hắn vừa lúc chính là quản sự của đương kim quốc cữu Hàn Bách, hai huynh đệ họ chính là ch.ó săn của Hàn Bách. Cha nàng đã từng hạch tấu tham ô của Hàn Bách, kẻ đứng sau làm chủ, không nói cũng hiểu."

"Hàn Bách? Thân ca của Hàn quý phi?"

Ta nhất thời kinh hãi.

Hàn quý phi ai mà không biết ?

Vinh sủng của nàng còn hơn cả Hoàng hậu.

Mà Hàn Bách cũng là một quyền thần dưới một người trên vạn người .

Trước kia ta không hề biết , hóa ra  kẻ muốn hại cha ta lại là một đại nhân vật như thế.

Nghĩ đoạn, ta nắm c.h.ặ.t t.a.

y:

"Quyền thần thì lại như thế nào? Cha ta là bị oan uổng, ta định có thể trả lại sự trong sạch cho ông!"

"Bình tĩnh, Từ Doanh."

Cố Hành Uyên trầm giọng nói :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-trong-sinh-khoc-nhe-can-do-danh/chuong-7.html.]

"Hàn Bách quyền cao chức trọng, lấy sức của nàng và ta rất khó động đến hắn . Cha nàng không biết chính mình bị oan uổng sao ? Vì sao ông ấy nhận tội, vì sao không khiếu nại? Bởi vì ông ấy không thể trêu vào Hàn Bách. Chúng ta cho dù tìm được chứng cứ cũng kêu oan không cửa. Trong kinh này nơi nơi đều là thế lực của hắn , không ai dám thẩm phán hắn ."

"Trên đời này , chỉ có một người có thể giúp chúng ta ."

"Sở hữu vinh sủng của Hàn Bách đều đến từ một người này ."

Ta ngẩn người , rất nhanh đã phản ứng lại :

"Chàng là nói …… Ông ấy ?"

Cố Hành Uyên gật gật đầu.

"Người này tự xưng là thiên hạ đệ nhất thông minh, việc ghét nhất chính là bị lừa gạt. Hàn Bách là con ch.ó nghe lời nhất của ông ấy , ông ấy không để ý Hàn Bách có từng hại người hay không , ông ấy chỉ để ý Hàn Bách có trung thành hay không , có nghe lời hay không . Mà theo như ta được biết , Hàn Bách ngầm làm chuyện ngỗ nghịch ông ấy cũng không hề ít."

"Ta hiểu được ."

Hàn Bách hưởng sủng tín của người nọ, nếu ta trực tiếp trạng cáo Hàn Bách vu hãm cha ta , người nọ chưa chắc sẽ quản, ngược lại sẽ khiến Hàn Bách nhân cơ hội này trả đũa.

Nhưng nếu để người nọ biết Hàn Bách bằng mặt không bằng lòng, ngỗ nghịch ông ấy , tình thế liền hoàn toàn bất đồng.

Ta muốn cứu cha ta thì cần thiết phải vặn ngã Hàn Bách trước , mà hiện tại thứ chúng ta thiếu chính là chứng cứ Hàn Bách lừa gạt người nọ.

11.

Sau một đêm thương nghị, ta đã có kế hoạch rõ ràng, cõi lòng trước sau treo lơ lửng cuối cùng cũng an ổn được một chút.

Ta đem bản sao chép hồ sơ giấu kỹ, vào sáng sớm ngày mùng một đại niên, cải trangxong, từ cửa sau đi vào Thẩm phủ, đem nguyên bản hồ sơ trả lại cho Thẩm Nhất Mưu.

Hắn tựa hồ đã tính toán được khi nào ta sẽ đến, chuyên môn phái người đón ta đi vào .

"Nàng đảo mắt cái đã giữ đúng lời hứa."

Thẩm Nhất Mưu thu lại hồ sơ, thuận miệng hỏi:

"Nhìn ra cái gì tới sao ?"

Ta hiếm lạ nói :

"Ngươi không phải là người điếc sao ?"

Hắn nghẹn lại :

"……"

Ta nhịn không được cười cười :

"Thẩm Nhất Mưu, hồ sơ này rất hữu dụng, ta cùng Cố Hành Uyên đoán kẻ chủ mưu phía sau màn hẳn là Hàn Bách, ta hiện giờ đã biết   làm như thế nào rồi ."

"Hàn Bách?"

Hắn kinh ngạc một chút, nhưng  lại cảm thấy chuyện nằm trong dự kiến.

"Kẻ đó chính là quốc cữu quyền khuynh thiên hạ, ngươi cho dù có chứng cứ cũng cáo không được hắn , trong kinh nơi nơi đều là thế lực của hắn , không ai dám đem hắn thế nào đâu ."

"Lời này của ngươi lại  cùng Cố Hành Uyên nói  giống nhau như đúc."

Hắn lộ rõ vẻ khinh thường ra mặt:

"Đừng lấy ta cùng hắn so."

"Tự mình đa tình, ai bắt ngươi cùng hắn so chứ."

Hắn c.ắ.n răng:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Ngươi…… Nhanh ch.óng đi đi !"

"Được. Ta đi đây, Thẩm Nhất Mưu, đa tạ ngươi đã chịu giúp ta ."

"Ta nhưng không giúp ngươi."

"Biết rồi biết rồi , ngươi yên tâm, ta tuyệt sẽ không liên lụy ngươi."

Hắn yên lặng nhìn nhìn ta , quay mặt đi giận dỗi, không nói lời nào.

Ta hành lễ với hắn một cái, rồi xoay người đi thẳng về nhà.

Hắn lại đột nhiên ở sau lưng mắng:

"Ngươi đi đi Tiết Từ Doanh! Mặc kệ ngươi có gây ra cái rắc rối gì, ta cũng sẽ không thèm giúp ngươi nữa. Cho dù ngươi có c.h.ế.t đi chăng nữa, ta cũng chỉ vỗ tay vui mừng mà thôi."

Ta dừng bước một chút.

Xoay người nở một nụ cười với hắn :

"Đã biết , Thẩm đại nhân."

Hắn tức giận mà đóng sầm cửa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...