20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

19.

Bảy ngày sau khi ta về nhà, cha mẹ ta cũng được đón trở về kinh thành.

Bọn họ ở Ninh Cổ Tháp hai năm đã chịu rất nhiều khổ, râu tóc bạc trắng, thoạt nhìn thế như là già đi mấy chục tuổi.

Một nhà chúng ta cuối cùng cũng đoàn tụ, ôm nhau khóc hồi lâu.

Cố Hành Uyên đứng ở bên cạnh canh giữ cho chúng ta , thấy ta khóc đến lợi hại liền đưa qua một chiếc khăn tay.

"Cố Hành Uyên, chàng cũng tới đây, tới đây cùng nhau khóc nào."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta đem chàng kéo qua đây, cùng cha mẹ ta ôm làm một đoàn, Cố Hành Uyên cúi đầu, lại nhợt nhạt cười .

Nửa tháng sau , Cố Hành Uyên trở về Yến Môn phục chức, ta tiễn chàng đến ngoài thành, nhìn chàng cùng Bình An thúc ngựa rời đi , trong lòng không nỡ nhưng cũng ngọt ngào.

Cố Hành Uyên, lúc này đây ở nhà đã có người nhớ mong chàng rồi .

Thích một người , vướng bận một người , thật sự là chuyện tốt đẹp nhất thiên hạ.

Chẳng mấy ngày sau khi Cố Hành Uyên phục chức, Thẩm Nhất Mưu cũng tới tận cửa nhà để từ biệt ta .

Hắn nói hắn ở kinh thành đã quá lâu rồi , đến mức quên mất thế giới bên ngoài vuông tròn ra sao , thế nên mới xin chuyển đi nơi khác, muốn đi du ngoạn mấy năm.

Hắn rời đi đột ngột như vậy , ta chẳng kịp chuẩn bị chút lễ vật tiễn đưa nào, nhất thời có phần luống cuống.

"Không cần đưa ta thứ gì đâu , ta chướng mắt."

Ta đành phải thôi.

Nhìn hắn hồi lâu, cười nói :

"Thẩm Nhất Mưu, cảm ơn ngươi những ngày qua đã giúp ta , người sợ bị liên lụy như ngươi vậy mà đều bất chấp tất cả, ta thật không biết nên tạ ngươi như thế nào mới tốt nữa."

"Ta không phải là sợ bị liên lụy."

Hắn nhìn ta , hít sâu một hơi :

"Tiết Từ Doanh, nói ra có lẽ ngươi sẽ không tin, kỳ thật lúc trước ta đã quyết định muốn cưới ngươi."

"Chẳng sợ đ.á.n.h cược cả tiền đồ, chẳng sợ bị đuổi ra khỏi Thẩm gia, cũng muốn cưới ngươi."

"Chỉ là ta suy nghĩ quá lâu, chậm một bước, đến khi hạ quyết tâm đi tìm ngươi thì Cố Hành Uyên đã tới cửa cầu thân rồi ."

Hắn nói xong, thần sắc bỗng nhiên nhẹ nhõm hẳn đi .

Phảng phất như tảng đá lớn đè nặng ở trong lòng rốt cuộc đã được dọn sạch vậy .

Ta kinh ngạc hồi lâu mới tìm lại được thanh âm của chính mình :

"Thật sao ? Ta vẫn luôn cho rằng ngươi chán ghét ta ……"

"Ta như thế nào lại chán ghét ngươi chứ? Ngươi từ trước đối với ta rất tốt , ta đều biết rõ, ta lại không phải là kẻ thật sự có trái tim sắt đá."

Hắn quay mặt đi , lạnh lùng nói :

"Tiết Từ Doanh, những gì ta có thể làm đều đã làm rồi , tất cả những gì ngươi từng làm vì ta trước đây ta đều đã trả sạch sẽ, về sau ta không bao giờ thiếu ngươi nữa."

Ta lặng người một hồi lâu không nói gì, chỉ cảm thấy con người hắn cũng khá tốt , có điều tính khí quá mức bướng bỉnh, hay dỗi dằn mà thôi.

"Biết rồi , vẫn là cảm ơn ngươi."

"Đừng tạ, không cần."

Ta thở dài:

"Vậy liền chúc ngươi một đường thuận lợi, tương lai quan vận hanh thông, thanh vân thẳng thượng, không phụ kỳ vọng của toàn tộc Thẩm thị."

"Đó là tự nhiên. Ta tất nhiên sẽ trở thành một thế hệ hiền thần, vang danh thanh sử."

"Sẽ như vậy , sẽ như vậy thôi. Phong vật ở Giang Nam cùng kinh thành bất đồng, ngươi tự chăm sóc tốt chính mình , nghe nói bên kia có rất nhiều mỹ nhân, ngươi có lẽ sẽ gặp được nữ t.ử mệnh định của chính mình đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-trong-sinh-khoc-nhe-can-do-danh/chuong-12-het.html.]

"Cái này liền không liên quan đến ngươi nữa. Đi đây.

"

Hắn kiêu ngạo cười cười , xoay người lên ngựa, dứt khoát phi nhanh mà đi .

Trường nhai dấy lên một trận bụi trần bay lượn, đợi đến khi bụi trần lắng xuống, chỉ còn lại có vài dấu chân ngựa tốp năm tốp ba, dưới bước chân dẫm đạp của người đi đường mà biến mất.

Cuộc sống của ta khôi phục lại sự bình lặng.

Mỗi ngày không phải là bầu bạn với cha mẹ thì chính là tự tay làm cho Cố Hành Uyên ít xiêm y giày vớ.

Người khác đều có nương t.ử thân thủ làm xiêm y, chàng cũng phải có mới được .

Khi ta còn ở chốn khuê phòng, nữ công gia chánh đã nổi tiếng khéo léo, những món đồ ta làm ra ngay cả tú nương trong hoàng thành cũng chẳng thể sánh bằng.

Cố Hành Uyên mỗi cách mấy ngày liền sẽ gửi thư tới, cùng ta kể xem ở Yến Môn lại đã xảy ra chuyện gì, ngẫu nhiên ở trong thư còn kẹp mấy nhành hoa cỏ ở Yến Môn cho ta xem.

Ta bởi vì hồi âm có chút chậm trễ mà chọc cho chàng oán giận rất nhiều lần .

Hai năm sau , nhiệm kỳ chức vụ của chàng ở Yến Môn viên mãn, chàng được triệu hồi về kinh thành.

Vừa trở về tháng đầu tiên kia , ta mỗi ngày đi đường đều đi không vững.

Đến sau này , khi đã hồi kinh được mấy năm, mỗi ngày dính ở bên nhau chàng còn thường thường lôi nợ cũ ra nói , nói năm đó ta không nhớ chàng , viết thư cho chàng quá ít, ban đêm liền dốc hết sức lực mà lăn lộn ta .

Có một ngày ban đêm, chàng đột nhiên tỉnh lại , hô hấp dồn dập, đầy mặt nước mắt.

Chàng ôm lấy ta , cả người đều đang phát run:

"Từ Doanh, nàng còn ở đây, thật tốt quá, ta cứ tưởng ta sẽ không còn được gặp lại nàng nữa chứ!"

"Làm sao vậy ?"

Chàng phủng lấy mặt ta , ánh mắt thống khổ:

"— Ta đã mơ một giấc mộng, trong mơ nàng chán ghét ta đến mức ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn một cái. Mặc cho ta có làm bất cứ điều gì, nàng cũng tuyệt nhiên không chịu để ta đến gần. Sau này ta đến Yến Môn, từng bức, từng bức thư gửi về cho nàng, chỉ ngóng trông nàng có thể đoái hoài đến ta dù chỉ một lần . Thế nhưng nàng thật tuyệt tình, chưa từng hồi âm cho ta lấy một bức..."

Ta ngơ ngẩn nhìn chàng :

"Sau lại thế nào nữa?"

"Sau lại nàng liền không rên một tiếng mà uống t.h.u.ố.c độc tự sát, đến cả mặt cuối cùng cũng không chịu cho ta gặp…… Từ Doanh, không cần đối với ta như vậy , đừng rời bỏ ta ."

Chàng ôm c.h.ặ.t lấy ta , đôi tay ngăn không được mà run rẩy.

Giấc mộng chàng nói chính là đời trước của chúng ta .

Không biết là vì cơ duyên xảo hợp nào mà những điều này thế nhưng còn có thể đi vào giấc mộng của chàng .

Ta giơ tay phủng lấy mặt chàng , từng chữ từng câu nghiêm túc:

"Phu quân, chàng xem, ta chẳng phải vẫn đang sống sờ sờ ở đây sao ? Hai chúng ta chẳng phải cũng đang rất tốt đẹp đó sao ? Đừng sợ, ta sẽ sống lâu trăm tuổi, vĩnh vĩnh viễn viễn không rời xa chàng , cho dù chàng có đuổi ta đi thì ta cũng nhất quyết không đi ."

Chàng nhìn ta , tâm dần dần bình tĩnh, cúi người dựa vào trên vai ta , như trút được gánh nặng mà cười cười :

"Ta mới sẽ không đuổi nàng đi đâu ."

"Ta biết ."

Chuyện của đời trước sẽ không bao giờ tái diễn nữa.

Cố Hành Uyên nhậm chức ở kinh thành, thăng quan tiến chức rất nhanh, qua hai năm Hoàng thượng liền ban thưởng một tòa phủ đệ lớn cho chàng .

Ngày dọn vào trong đó, chàng ôm lấy ta , nhẹ giọng nói :

"Từ Doanh, ta từng nói muốn cho nàng sống những ngày tháng tốt đẹp , ta sẽ không nuốt lời, ngày tháng của chúng ta sẽ càng ngày càng tốt hơn."

Ta lắc lắc đầu.

"Ở trong lòng ta , người một nhà ở bên nhau mỗi một ngày đều là ngày lành cả."

Chim yến trước thềm nhà ríu ríu rít rít náo loạn không ngừng, phảng phất như đang nói tương lai mỗi một ngày đều là ngày lành vậy .

(Xong)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...