Đột ngột bị va chạm mạnh lao người về phía vô lăng, tôi lập tức bừng tỉnh.
Xe bị đ.â.m đuôi rồi .
Tôi chống tay vào đầu, tự trấn tĩnh lại vài giây. Sau khi nhịp tim dồn dập qua đi , hơi thở dần ổn định lại thì cửa kính xe vang lên những tiếng gõ dồn dập.
Tiếng gõ cửa quá gấp gáp làm hai bên thái dương của tôi giật lên đau nhức.
Sự khó chịu trong người đã lên đến đỉnh điểm, tôi hạ kính xe xuống.
Cô gái đang cúi người bên ngoài cửa sổ giật mình trong nháy mắt, hoảng loạn lên tiếng: "Xin lỗi , chị có sao không ạ?"
Cô ta còn rất trẻ, vóc dáng gầy gò, mặc một chiếc váy denim màu xanh nhạt.
Nhật Nguyệt
Làn da trắng ngần, đôi mắt rất to, ánh mắt nhìn người khác luôn mang theo vẻ trong trẻo, mơ màng.
Không hiểu sao , tôi chắc chắn mình chưa từng gặp cô ta , nhưng nhìn lại thấy rất quen mắt.
Tôi bật đèn cảnh báo nguy hiểm, cởi dây an toàn , giọng điệu đầy mệt mỏi: "Giải quyết theo đúng quy trình đi ."
Cô gái đứng im lặng hồi lâu không nói lời nào. Tôi nghi hoặc nhìn sang, cô ta lộ vẻ do dự xen lẫn cầu xin: "Chị ơi, chúng ta tự giải quyết riêng có được không ?"
" Tôi biết như vậy là rất quá đáng." Cô ta c.ắ.n môi, " Tôi mới mua xe, mẹ tôi lại đang bệnh nặng—"
"Này cô." Tôi ngắt lời cô ta , "Trước tiên, cô có thể đặt biển cảnh báo nguy hiểm xuống không ?"
Cô gái trợn to mắt, nước mắt ngân ngấn.
"Bây giờ đang là giờ cao điểm buổi tối, không đặt biển sẽ rất nguy hiểm." Tôi cực kỳ mất kiên nhẫn, "Chút kiến thức cơ bản này cô cũng không biết sao ?"
"Xin lỗi chị!" Cô gái cúi đầu, dáng vẻ vô cùng hổ thẹn, một lần nữa xin lỗi , " Tôi đi đặt ngay đây."
Lưng tôi đau âm ỉ, phải tự xoa dịu một lúc lâu mới mở cửa bước xuống xe. Đuôi xe bị đ.â.m không quá nghiêm trọng, nhưng gần như đã bị xước mất một mảng sơn lớn.
Xe của cô gái là một chiếc sedan màu trắng bình thường, kính sau có dán một tấm biển tập lái ghi: "Lái mới là nữ, xin thông cảm."
Tôi liếc mắt nhìn lướt qua.
Cô gái đặt biển cảnh báo xong liền chạy lại , thấy tôi cầm điện thoại chụp ảnh hiện trường thì vẻ mặt đầy ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
"Chị ơi, chuyện này là lỗi của tôi ." Cô ta mở lời: "... Có thể không báo cảnh sát mà tự giải quyết riêng được không ?"
"Lưng tôi rất đau, vụ va chạm này đ.â.m đuôi khá nặng." Tôi nhìn cô ta : "Nếu tự giải quyết riêng, cô bồi thường cho tôi thế nào, và làm sao đảm bảo được quyền lợi của tôi ?"
" Tôi , tôi bồi thường tiền sửa xe cho chị trước ." Cô ta cuống cuồng nói : "Hoặc là bây giờ tôi đưa chị đến bệnh viện."
"Chiếc xe này của tôi là Panamera, mới lấy ngày kia ."
Mặt cô gái lập tức cắt
không
còn giọt m.á.u,
nhìn
tôi
một cái
rồi
nghẹn lời,
không
nói
thêm
được
gì.
Tôi thở dài một tiếng: "Cô gọi điện thoại cho công ty bảo hiểm của cô đi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ban-an-sau-vu-va-cham/1.html.]
Cô gái cúi đầu, ngón tay chà xát liên tục lên màn hình điện thoại, lí nhí nói : "Xe của tôi vẫn chưa mua bảo hiểm."
Tôi rất lạnh lùng: "Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi ?"
Cô ta chớp mắt liên tục, viền mắt chậm rãi đỏ lên.
Tôi không thèm nói thêm nữa. Cô ta là bên có lỗi , đ.â.m đuôi xe người khác mà đến cả những bước xử lý cơ bản nhất cũng không biết , tất cả đều phải do tôi tự làm .
Sau khi báo cảnh sát và thông báo cho công ty bảo hiểm, khắp người tôi đều thấy khó chịu, đành vào trong xe ngồi đợi.
Tôi nhắn cho Tông Tự một tin, chỉ bảo tối nay về Tiểu Bồng Sơn muộn một chút.
Cả hai đều rất bận, tối nay lại hẹn ăn tối cùng nhau nên tôi đã giấu chuyện xe bị đ.â.m đuôi.
Dù sao gần đây Tông Tự cũng đang bận rộn với dự án mới.
Sau khi khóa màn hình điện thoại, qua gương chiếu hậu, tôi thấy cô gái kia đang cầm điện thoại gọi cho ai đó.
Dáng vẻ cô ta có phần tủi thân , lại mang theo nét ỷ lại .
Tôi đoán, đầu dây bên kia phần lớn là bạn trai cô ta .
Phía bảo hiểm và cảnh sát giao thông đến rất nhanh, ngay sau đó trợ lý của tôi cũng tới hiện trường.
Cô gái kia sau khi gọi xong cuộc điện thoại đó thì chẳng làm gì nữa, chỉ lẳng lặng đứng đợi. Lúc này có rất nhiều người vây quanh, nhìn cô ta có vẻ cô độc, đáng thương đến lạ.
Trợ lý lập tức kiểm tra tình trạng sức khỏe của tôi trước , xác định tôi không sao mới tiến lên phía trước để thương lượng giao thiệp, còn tôi thì tựa đầu vào ghế xe, nhắm mắt tĩnh dưỡng.
Vô tình ngước mắt lên, ánh nhìn của tôi bỗng khựng lại .
Từ kính chiếu hậu, tôi nhìn thấy thư ký của Tông Tự đang nói chuyện với cảnh sát giao thông.
Tại sao thư ký Trần lại ở đây?
Giây tiếp theo, gương mặt cô gái kia bừng sáng, cười rạng rỡ bước lên phía trước vài bước rồi chợt khựng lại .
Vạt váy cô ta lay động, giống như e thẹn mà mím môi gọi một tiếng gì đó.
Thật kỳ lạ, vào khoảnh khắc ấy , tôi lại đọc được khẩu hình miệng của cô ta .
Cô ta gọi là: Anh Tông.
Người đàn ông cao ráo mặc chiếc măng tô đen bước vào tầm nhìn của gương chiếu hậu, vóc dáng cao lớn vững chãi, bờ vai rộng và vòng eo thon gọn.
Tôi bật dậy mở cửa xe.
Cô gái kia cúi đầu, dáng vẻ vô cùng quẫn bách và áy náy: "Em xin lỗi , tìm đến anh là vì em thực sự đã đi vào đường cùng rồi ."
"Em mới mua xe, mẹ lại đang bệnh nặng, từ trước đến giờ vẫn chưa mua bảo hiểm." Giọng cô ta nghẹn ngào như sắp khóc , "Phía bên kia là xe sang, em thậm chí còn không nhận ra xe gì, chị ấy đòi bồi thường—"
Cô ta nức nở, những lời còn lại không thốt ra được nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)