Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mùa xuân năm thứ tư, vì đám cưới của mẹ , sau nhiều năm xa cách tôi mới trở về nước.
Tiệc cưới kết thúc, lúc tôi đang một mình ở ban công nhấp vài ngụm rượu thì tình cờ gặp Tông Tự.
Cố nhân trùng phùng, cả hai đều có nhiều cảm khái. Anh ta vẫn cao ráo, vững chãi như xưa, chỉ là gương mặt gầy đi rất nhiều, hiện lên vài phần sắc bén, nghiêm nghị.
Chúng tôi trò chuyện đôi ba câu đơn giản về quá khứ, lời nói rất hời hợt, mang theo sự cẩn trọng và dò xét chưa từng có trước đây.
Sau khi chạm ly, anh ta đột nhiên hỏi: "Có muốn về Tiểu Bồng Sơn một chuyến không ?"
Tôi ngẩn người : "Không phải anh không sống ở Tiểu Bồng Sơn nữa rồi sao ?"
Tông Tự cười cười : "Mỗi năm anh đều về đó ở hai tháng."
Tiểu Bồng Sơn không thay đổi gì nhiều, thậm chí có thể nói là chẳng có gì thay đổi, cứ như thể bốn năm thời gian trôi qua chỉ là một lời nói lướt qua.
Trong phòng khách thậm chí vẫn treo bức ảnh cưới của tôi và anh ta , mọi đồ vật cũ của tôi ở nơi này đều bị thời gian phong ấn giống như một khối hổ phách.
Ánh mắt tôi chậm rãi đảo qua, rồi cùng Tông Tự bước lên gác mái. Mùi giấy sách đặc biệt mà quen thuộc lập tức ập vào mũi.
Tông Tự mở cửa sổ kính áp mái ra , tôi mặc đồ phong phanh nên khó tránh khỏi cảm thấy hơi lạnh. Tông Tự lập tức cởi chiếc áo vest bên ngoài.
Lúc chiếc áo chuẩn bị khoác lên vai mình , tôi lắc đầu, mỉm cười bảo: "Không thích hợp lắm đâu ."
Động tác của Tông Tự khựng lại , anh ta tự giễu cười một tiếng rồi ném chiếc áo vest lên ghế sofa.
Anh ta im lặng hồi lâu mới thốt ra được thành tiếng: "Nói chuyện với anh chút đi ? Mấy năm nay của em thế nào."
Tôi ngồi trên t.h.ả.m, ánh mắt nhìn qua chiếc tủ sách kịch trần, làm như đang suy ngẫm rồi nói : "Mấy năm nay tôi yêu ba người ."
Trong tầm mắt đảo qua, bóng dáng người đàn ông cứng đờ lại , tôi vờ như không thấy gì: "Mối tình đầu tiên là sau khi ra nước ngoài nửa năm, là một người đàn ông Ý."
"Dáng người cũng đẹp giống như anh vậy , vai rộng eo thon, cao ráo chân dài, chỉ có cơ n.g.ự.c là không to bằng anh thôi." Tôi mỉm cười : "Anh ấy là một người rất lãng mạn. Trong những tháng ngày tôi đau khổ nhất, chính anh ấy đã ở bên cạnh giúp tôi vượt qua."
"Chia tay là vì tình cảm đôi bên nhạt dần, vốn dĩ chỉ là một đoạn phong hoa tuyết nguyệt trong một chuyến hành trình, hợp tan êm đẹp ."
"Mối tình thứ hai quen được bảy tháng, là một anh chàng người Mỹ gốc Á, kém tôi năm tuổi, là một cậu em trai rất đáng yêu."
Tôi không bận tâm đến sự im lặng của Tông Tự, ngón tay lướt qua từng cuốn sách trên kệ để tìm cuốn sách mình cần.
"Cậu ấy tuy nhỏ tuổi nhưng rất biết cách yêu đương, chung thủy và tập trung, mang lại cho tôi những niềm vui khác hẳn với người đàn ông Ý kia ."
"Mối tình này chia tay là vì quan niệm văn hóa của hai bên không hợp nhau ."
Đã tìm thấy cuốn sách đó, cuốn tuyển tập thơ của Lý Thương Ẩn. Tôi cẩn thận rút nó ra , góc dưới bên phải của trang sách có nếp gấp rất rõ ràng.
Tôi biết vì sao lại có nếp gấp đó. Năm xưa khi tôi và Tông Tự cùng nằm trên t.h.ả.m, anh ta kể về quá khứ yêu đương với Hứa Khả Tâm, tôi đã vừa chua xót vừa đau đớn mà bấu c.h.ặ.t lấy góc sách này .
"Mối tình thứ ba mới quen
được
ba tháng, nhưng
lại
là mối tình
tôi
đầu tư nhiều nhất và cũng vui vẻ nhất.
"
Tôi
quay
người
nhìn
thẳng
vào
Tông Tự đang
đứng
bên cạnh ghế sofa, mỉm
cười
: "Lần
này
về nước cũng là vì
anh
ấy
."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-an-sau-vu-va-cham/8.html.]
Trên mặt Tông Tự xuất hiện biểu cảm giống hệt như tôi năm xưa.
Hóa ra lúc trước tôi nghe anh ta kể về quá khứ với Hứa Khả Tâm, sắc mặt tôi cũng khó coi đến nhường này .
Uổng công tôi cứ ngỡ mình che giấu rất tốt , hóa ra là không cách nào che giấu nổi.
Tông Tự cuối cùng cũng mở miệng: "Là ai?"
"Ngày kia có một diễn đàn thượng đỉnh, anh cũng sẽ tham dự, đến lúc đó anh sẽ gặp anh ấy thôi." Tôi vuốt ve nếp gấp trên trang sách, thở dài một tiếng: "Đã biết rõ rồi , sao còn phải hỏi làm gì?"
Tông Tự từng hợp tác với Chu Bắc Diên, nhà họ Chu ở đại lục lại càng có thế lực ngang sức ngang tài với hai nhà Phó, Tông. Hơn nữa, với tính cách của Chu Bắc Diên, ngay trong ngày xác định quan hệ yêu đương, anh ấy đã sớm công khai trên vòng bạn bè rồi .
Biết đâu chừng còn đăng hẳn hai tin, một tin trong số đó chỉ riêng Tông Tự mới nhìn thấy.
"Chu Bắc Diên." Tông Tự đột nhiên gọi tên, "Cậu ta đối xử với em tốt chứ?"
Không khí im lặng mất hai giây, Tông Tự ngoảnh đầu đi hướng khác, giọng điệu có phần tự giễu: "Xin lỗi , anh vừa hỏi một câu thừa thãi rồi ."
"Tông Tự, làm bạn với anh ngần ấy năm, lại có một đoạn hôn nhân ngắn ngủi." Tôi cúi đầu nhìn cuốn sách, khẽ nói : " Tôi biết hôm nay anh muốn nói gì."
" Đúng vậy , anh hối hận rồi ." Tông Tự cười cười : "Nói ra thì không được thể diện, cũng rất mất mặt, nhưng anh thực sự hối hận rồi ."
Thời trẻ xốc nổi yêu đương cuồng nhiệt với Hứa Khả Tâm, nhưng khi những thứ cốt lõi qua đi , sự khác biệt quá lớn về giai cấp giữa hai người đã định sẵn đoạn tình cảm này sẽ kết thúc trong vô vọng.
Nếu như anh dứt khoát hơn với đoạn quá khứ đó, nếu như anh có thể xử lý một cách thấu đáo, anh hoàn toàn có thể cùng Phó Giác hạnh phúc nắm tay nhau đi tiếp.
Nhưng những lời này Tông Tự không nói ra được , nói ra chính là một sự sỉ nhục đối với Phó Giác.
"Xin lỗi ." Tông Tự nhìn tôi mỉm cười : "Điều duy nhất anh muốn nói với em, chính là xin lỗi ."
"Xin lỗi vì đã làm em phải chịu tổn thương trong cuộc hôn nhân với anh , xin lỗi vì đã hết lần này đến lần khác làm em đau lòng thất vọng, xin lỗi vì—"
Nhật Nguyệt
Anh lấy tay che mặt, giọng nghẹn ngào: "Không thể cho em một ký ức thật tốt đẹp ."
"Ký ức vẫn rất tốt đẹp mà." Giọng tôi trở nên dịu dàng, nhìn anh ta và nói : "Hiện tại tôi đang có được hạnh phúc, bởi vậy cũng có thể rộng lượng mà buông bỏ chuyện năm xưa."
"Tông Tự, tuy rằng không biết kết quả cuối cùng với Chu Bắc Diên sẽ thế nào." Tôi đứng dậy: " Nhưng sau này tôi sẽ không quay lại Cảng Thành nữa."
Cuốn thơ Lý Thương Ẩn trên tay đã được tôi vuốt phẳng hoàn toàn , tôi giơ lên lắc lắc trước mặt Tông Tự: "Lần này về nước, tôi chẳng qua chỉ muốn mang nó đi thôi."
Ánh trăng ló rạng, xuyên qua cửa sổ kính áp mái rọi xuống một dải trắng xóa như sương trên mặt đất, vạch ra một đường ranh giới sáng tối giữa tôi và Tông Tự.
Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau , tầm mắt Tông Tự nhòe đi , còn tôi thì chợt khẽ mỉm cười , hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đêm nay trời rất đẹp , thích hợp để xuống núi và nói lời từ biệt.
Từ Đây Cách Biệt Bổng Sơn.
(Toàn văn hoàn )
Chaporia
Bình Luận (0)