1
Vừa nghe thấy tên của ta , vị đạo sĩ kia rõ ràng khựng lại một chút vì kinh ngạc.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
「Sao vậy , đạo trưởng có quen biết ả ta à ?」
Chu Hằng Cẩn sinh nghi, dò xét hỏi.
Vị đạo sĩ cố đè ép sự kinh ngạc nơi đáy mắt xuống, không hề đáp lời.
Đôi mắt diều hâu của ông ta vẫn găm thẳng, chằm chằm nhìn vào Bạch Oánh Ngọc:
「Ta có một chiếc gương soi hồn, là người hay là yêu, chỉ cần soi một phát là biết ngay.」
Ông ta vừa nói vừa thò tay vào bọc đồ móc ra chiếc gương soi hồn.
Đáy mắt Bạch Oánh Ngọc thoáng qua một tia hoảng loạn.
Ả ta vừa định mở miệng nói gì đó thì đứa con trai Chu Cù ở một bên đã hùng hổ lao mạnh tới tông vào người đạo sĩ:
「Cái lão đạo sĩ thối tha mở miệng nói toàn lời xằng bậy nhà ông, hòng làm bị thương nương thân của ta !」
Chiếc gương rơi loảng xoảng xuống đất, vỡ tan thành mấy mảnh.
Bạch Oánh Ngọc vội vàng kéo Chu Cù lùi lại :
「Cù nhi, không được vô lễ.」
Ả ta khẽ rủ hàng mi xuống, ra vẻ yếu đuối, nhu mì mà khom người hành lễ:
「Con trai còn nhỏ tuổi chưa biết sự đời, xin đạo trưởng chớ trách phạt.」
Ánh mắt ả dời sang nhìn những mảnh gương vỡ nát dưới đất:
「Đạo trưởng lầm tưởng thiếp thân là yêu quái, e là do hơi hướm, oán khí của Bùi tỷ tỷ vẫn chưa tiêu tán hết mà thôi.」
Vị đạo sĩ cúi người , nhặt những mảnh gương vỡ lên.
Ông ta đương nhiên không đời nào tin vào những lời quỷ kế này , nhưng ngay giây tiếp theo, lưỡi kiếm sắc bén lạnh ngắt đã kề ngay sát cổ ông ta .
「Lập tức lập trận! Còn dám hé môi nói thêm một câu vô dụng nào nữa, bổn vương sẽ lấy mạng ông ngay tại chỗ!」
Sắc mặt Chu Hằng Cẩn âm trầm đến đáng sợ, trong đôi mắt ẩn hiện sát khí khát m.á.u.
Kể từ cái ngày hắn mình đầy m.á.u me từ chiến trường trở về, tính khí liền thay đổi hoàn toàn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hai-duong-thieu-dot-coi-long/1.html.]
Chỉ cần có chút chuyện không vừa ý, hắn sẽ lập tức tuốt đao thấy m.á.u, cả cái phủ Trấn Viễn Hầu này cũng chẳng biết đã có bao nhiêu gia nhân, kẻ hầu người hạ phải bỏ mạng dưới tay hắn rồi .
Vị đạo sĩ nghe vậy , không kiêu ngạo cũng không tự ti mà đứng thẳng người dậy:
「Nếu muốn lập trận khóa hồn, còn cần phải khai quan tài, quật t.h.i t.h.ể lên, không biết Vương gia—」
「Thế thì cứ khai quan! Chỉ cần có thể chữa khỏi căn bệnh đau tim cho Oánh Ngọc, dẫu có băm vằm x.á.c c.h.ế.t của con mụ độc phụ kia ra thành trăm mảnh đem đi cho ch.ó ăn thì có sá gì chứ?」
Chu Hằng Cẩn chẳng cần động não suy nghĩ lấy một giây, dứt khoát mở miệng đồng ý.
Bạch Oánh Ngọc lại vội vươn tay níu lấy tay áo của hắn , trong ánh mắt hờ hững như có lệ quang lay động:
「Phu quan, Bùi tỷ tỷ dẫu
có
làm
sai chuyện gì
đi
chăng nữa thì dù
sao
người
cũng
đã
khuất, nghĩa t.
ử là nghĩa tận, chúng
ta
vẫn là đừng nên đến quấy nhiễu,
làm
động chạm đến
thân
xác của tỷ
ấy
thì hơn.」
Chu Hằng Cẩn đau xót mà ôn nhu ôm c.h.ặ.t ả vào lòng n.g.ự.c:
「Oánh Ngọc, nàng chính là quá mức thiện lương, nhu nhược nên năm xưa mới bị con mụ ấy bắt nạt đến nông nỗi này .」
Hắn xót xa áp bàn tay lên vùng bụng phẳng lì của Bạch Oánh Ngọc, đáy mắt tràn ngập nỗi thống hận tột cùng:
「Cứ mỗi lần nghĩ đến việc tiện nhân kia ra tay hại c.h.ế.t đứa con chưa kịp chào đời của chúng ta , ta hận không thể uống m.á.u, ăn tươi nuốt sống thịt của ả!」
Nghe thấy những lời này , tàn hồn của ta ở một bên không khỏi bật cười thành tiếng đầy mỉa mai.
Chu Hằng Cẩn ơi là Chu Hằng Cẩn, ả Bạch Oánh Ngọc mà ngươi ngày nhớ đêm mong, dốc lòng sủng ái, kỳ thực đã sớm thay ngươi làm sạch sành sanh những chuyện mà ngươi muốn làm rồi đấy thôi.
Ả ta đã sớm đào bới phần mộ, lôi t.h.i t.h.ể của ta lên để lột da rút gân, hút cạn từng giọt m.á.u tươi, thậm chí còn nhẫn tâm đem xương cốt của ta nghiền thành tro bụi, thả trôi theo gió từ đời nào rồi .
Nơi nấm mồ hoang của ta giờ đây cỏ dại mọc um túm, sớm đã hoang tàn rách nát đến mức không thể nhìn nổi, thậm chí đến một tấm bia mộ đàng hoàng cũng chẳng có . Trên gò đất nhỏ nhô lên cô độc ấy , chỉ cắm duy nhất một thanh kiếm đã rỉ sét loang lổ.
Thanh kiếm ấy ... chính là thanh kiếm trừ tà mà cha ruột đã truyền lại cho ta trước khi qua đời.
Sau khi ta c.h.ế.t, Chu Hằng Cẩn đã cắm thanh kiếm ấy ngay trên nấm mồ hoang của ta . Cứ vào mỗi năm đến ngày giỗ, hắn lại mò tới đây, rút thanh kiếm đó ra rồi liên tục đập mạnh xuống nấm mồ để quất xác ta cho hả giận. Nếu không phải vì hắn hận ta thấu xương tủy, thì hắn đã sớm băm vằm xác ta thành muôn vàn mảnh vụn từ lâu rồi .
Theo mệnh lệnh của hắn , đám gia nhân bắt đầu ra sức đào bới để lôi cái xác của ta lên.
Đến tận lúc này nhìn lại mới thấy, ta thậm chí còn không có lấy nổi một chiếc quan tài t.ử tế cho ra dáng con người . Sau khi tắt thở, ta chỉ được quấn vội trong một tấm chiếu rách tả tơi rồi vội vàng chôn vùi xuống lòng đất lạnh.
Đến khi tấm chiếu rách được lật mở ra , xương cốt của ta lập tức hiện mồn một trước mắt mọi người . Trên bộ y phục màu trắng là những vệt m.á.u lớn loang lổ đã khô khốc từ lâu, phần da thịt bấy giờ cũng đã sớm tiêu biến sạch sành sanh, chỉ còn trơ lại những khúc xương trắng vỡ nát vụn vặt.
Chu Hằng Cẩn bày ra vẻ mặt vô cùng ghê tởm, như để trút hết cơn giận dữ trong lòng, hắn thẳng chân đá mạnh hai cái vào đống xương cốt của ta .
Ngay vào cái khoảnh khắc ấy , trên bầu trời bỗng vang lên một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai chấn động, mưa lớn bắt đầu trút xuống xối xả như trút nước.
Thế nhưng, giữa làn mưa giông, thể xác của ta bấy giờ lại đột ngột biến đổi, hóa thành một hình nhân bằng rơm có dán một tờ bùa chú màu vàng rực.
Chaporia
Bình Luận (0)