20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

4

Chỉ thấy thanh kiếm rỉ sét cắm trên nấm mồ hoang của ta , ngay vào lúc này đây lại đang không ngừng chảy ra những giọt m.á.u tươi. 

Máu màu đỏ sẫm rỉ ra từ chuôi kiếm, trông vừa lộng lẫy lại vừa ma mị, quỷ dị đến ghê người .

「Cổ kiếm rỉ m.á.u, trời giáng hình phạt.」

Có kẻ nào đó đã cố tình hạ thấp giọng nói , thế nhưng những lời ấy vẫn lọt thẳng vào tai của Chu Hằng Cẩn. 

Hắn khẽ nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày, chẳng lẽ chuyện năm xưa...

Bạch Oánh Ngọc đang nằm trong lòng n.g.ự.c hắn bỗng khẽ thốt lên một tiếng kinh hô, ngay lập tức nước mắt rơi xuống lã chã như mưa tuôn:

「Đứa con tội nghiệp của thiếp ! Số mệnh sao mà khổ cực gian truân đến thế này ! Con còn chưa kịp nhìn ngắm thế gian này lấy một lần , vậy mà đã bị , đã bị ...」

Ả ta nghẹn ngào đến mức không thể thốt ra nổi vế câu tiếp theo.

Đứa con của ả năm xưa, chính là bị ta dùng chính thanh kiếm này đ.â.m c.h.ế.t.

Một cái t.h.a.i tà ác mang mặt người thân cáo, là nơi tụ hội của tất  những linh hồn oan khuất, hận thù của những người từng bị ả tàn hại. 

Một khi cái t.h.a.i ấy được sinh ra đời, nó chắc chắn sẽ gây họa, làm điên đảo cả chốn nhân gian.

Mười năm trước , cha ruột của ta cũng đã phải bỏ mạng một cách thê t.h.ả.m dưới tay một con yêu quái cáo y hệt như thế này , ta tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn bi kịch ấy lặp lại , càng không thể để cái t.h.a.i tà ác kia chào đời làm loạn.

Chính vì vậy , ta đã mang theo thanh kiếm trừ tà do cha truyền lại , thừa lúc ả không đề phòng mà một kiếm đ.â.m xuyên qua vùng bụng dưới của ả.

Vào cái khoảnh khắc Chu Hằng Cẩn hùng hổ xông vào phòng, đập vào mắt hắn chính là cảnh tượng Bạch Oánh Ngọc mình đầy m.á.u me nằm thoi thóp dưới đất, còn ta thì đang giơ cao thanh kiếm định hạ thủ lấy mạng ả. 

Hắn tức giận đến mức khí huyết dâng trào, lập tức tung một chưởng đ.á.n.h bay ta ra xa.

Đến khi ta tỉnh lại một lần nữa, ta đã bị Chu Hằng Cẩn dùng xích sắt trói nghiền trong hầm ngục tối tăm.

「Suốt bao nhiêu năm qua, ta đúng là đã mù hai con mắt rồi , nên mới không nhìn ra ngươi thực chất là một con yêu quái cáo!」

Đôi mắt hắn đỏ ngầu lên như ngập m.á.u, điên cuồng mà gặng hỏi, chất vấn ta tại sao lại tàn nhẫn ra tay diệt sạch cả nhà hắn .

Mãi đến lúc này ta mới bàng hoàng c.h.ế.t lặng khi nhận ra sự thật. 

Hóa ra để trả thù ta , Bạch Oánh Ngọc đã dùng ảo thuật biến hóa thành dung mạo của ta , rồi tự tay tắm m.á.u, sát hại dã man mấy chục mạng người lớn nhỏ trong phủ Hầu môn.

Ta cố há miệng muốn giải thích rõ ràng, thế nhưng lại đau đớn phát hiện ra bản thân đã bị bọn họ hạ t.h.u.ố.c độc làm cho câm lặng, không thể thốt ra nổi thành lời.

Chu Hằng Cẩn lạnh lùng rút thanh kiếm trừ tà kia ra , thẳng tay một kiếm c.h.ặ.t đứt đôi bàn tay của ta . 

Đau đớn tột cùng ập đến khiến ta chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ, uất ức nghẹn ngào trong cổ họng.

Hắn ghé sát vào tai ta , buông lời bằng chất giọng lạnh ngắt, đáng sợ hệt như ác quỷ bước ra từ địa ngục:

「Ngươi cứ yên tâm đi , ta tuyệt đối sẽ không để cho ngươi được c.h.ế.t một cách dễ dàng như vậy đâu .」

Chu Cù bấy giờ lững thững bước đến trước mặt ta , trong đôi mắt nó chỉ có sự thờ ơ, lạnh lùng đến đáng sợ:

「Mẹ của ta mắc phải căn bệnh đau tim, thầy t.h.u.ố.c bảo phải uống m.á.u tim của cái thứ yêu quái như ngươi thì bệnh tình mới có thể khỏi hẳn được .」

Nói rồi , nó cầm con d.a.o nhọn, từ từ nhưng vô cùng chuẩn xác mà cắm thẳng mũi d.a.o sắc bén vào ngay vị trí l.ồ.ng n.g.ự.c của ta .

Mắt ta trợn trừng lên vì phẫn uất, toàn thân đau đớn đến mức co giật, run rẩy kịch liệt.

Chu Cù nhìn thấy m.á.u tươi chảy ra liền theo bản năng khẽ l.i.ế.m l.i.ế.m bờ môi, sâu trong đôi mắt nó bỗng chợt lóe lên một tia sáng màu xanh lè quỷ dị.

Hóa ra ... cái t.h.a.i tà ác năm xưa căn bản không hề c.h.ế.t đi , mà nó đã sớm ký sinh, đoạt xá ngay trên chính cơ thể của đứa con trai Chu Cù của ta rồi !

......

Có lẽ do vừa hồi tưởng lại những chuyện cũ đau đớn đến mức không muốn sống năm xưa, chút nghi ngờ vừa mới nhen nhóm trong lòng Chu Hằng Cẩn lập tức bị ngọn lửa hận thù nuốt chửng sạch sành sanh.

Hắn hùng hổ lao về phía trước , thẳng chân đá bay thanh kiếm đang rỉ m.á.u.

Hắn quay người lại ôm c.h.ặ.t để che chở cho Bạch Oánh Ngọc: 

「Con mụ độc phụ này , đã c.h.ế.t ba năm rồi mà vẫn còn muốn làm Oánh Ngọc phải kinh hãi!」

Bạch Oánh Ngọc mím c.h.ặ.t bờ môi, khẽ lắc đầu nói : 

「Không trách tỷ tỷ được đâu , có trách thì trách thiếp không hiểu chuyện, lại nảy sinh những ý nghĩ không nên có mà thôi.」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hai-duong-thieu-dot-coi-long/4.html.]

Dáng vẻ cố kìm nén nỗi đau thương của ả khiến cho những người xung quanh không khỏi dâng lên lòng thương cảm, xót xa. 

Bọn họ nhao nhao nghiến răng nghiến lợi hướng về phía ta mà nhục mạ, c.h.ử.i bới ta là đồ độc ác như rắn rết.

Thế nhưng, chỉ có duy nhất vị đạo sĩ kia là vẫn bình thản ngồi thiền, hoàn toàn không bị những lời nói hay hành động của đám đông làm cho xao nhãng.

Ông ta bấm quyết, chỉ thẳng vào hình nhân bằng rơm kia rồi hét lớn một tiếng: 

「Hiện!」

Những tiếng c.h.ử.i rủa của đám đông ngay lập tức im bặt.

Sau một hồi vang lên những tiếng sột soạt kỳ lạ, hình nhân bằng rơm kia vậy mà lại tự sinh trưởng ra những đường kinh lạc và m.á.u thịt ngay giữa khoảng không . 

Phần da thịt đỏ hỏn bắt đầu lan rộng, bò ngược từ dưới lòng bàn chân của hình nhân lên trên từng tấc một.

Chỉ một lát sau , làn da của ta đã hoàn toàn khôi phục lại như cũ.

Đôi bàn tay của ta bị c.h.ặ.t đứt ngay ngắn từ phần cổ tay, bộ y phục trắng muốt trên người bị m.á.u tươi nhuộm cho đỏ rực. 

Khắp toàn thân chằng chịt vết thương, lỗ chỗ những vết đ.â.m của lưỡi kiếm.

Đó chính là dáng vẻ thê t.h.ả.m của ta ngay trước lúc trút hơi thở cuối cùng.

Thế nhưng, chỉ riêng tại vị trí của l.ồ.ng n.g.ự.c là vẫn trống rỗng, không có một thứ gì.

「Phụt —」 

Vị đạo sĩ bỗng nhiên phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Ông ta chật vật mở to đôi mắt, gặng hỏi: 

「Dám hỏi Vương gia, năm xưa ả ta rốt cuộc là đã c.h.ế.t như thế nào?」

Chu Hằng Cẩn trố mắt nhìn chằm chằm vào thể xác vừa mới được khôi phục của ta , đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, chỉ cảm thấy cõi lòng mình nhói lên một cơn đau âm ỉ. 

Đôi bàn tay hắn không tự chủ được mà run rẩy kịch liệt, hắn mấp máy bờ môi: 

「ả... ả ta là bị ta —」

「Đừng tiếp tục nữa!」 

Bạch Oánh Ngọc đột nhiên khóc lóc t.h.ả.m thiết để ngắt lời hắn .

Ả ngửa mặt lên trời, khuôn mặt tràn ngập vẻ bi thương tột cùng: 

「Cứ để cho tỷ tỷ được an lòng mà ra đi đi ! Cứ để tỷ tỷ xuống dưới suối vàng mà tiếp tục chuộc tội với mấy chục mạng người của phủ Hầu môn đi chàng !」

Chu Hằng Cẩn nghe thấy những lời ấy , trong ánh mắt lập tức trào dâng một luồng hận ý ngút trời.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

「ả ta , là bị ta m.ó.c t.i.m mà c.h.ế.t.」

「ả đã diệt sạch cả nhà họ Chu của ta , dẫu có bắt ả phải c.h.ế.t một vạn lần thì cũng chẳng thể nào xóa sạch tội lỗi được !」

Những lời này vừa mới thốt ra khỏi miệng hắn , trên bầu trời bỗng nhiên mây đen ùn ùn kéo đến che lấp cả đất trời, cuồng phong bắt đầu nổi lên dữ dội.

Vị đạo sĩ hệt như vừa phải chịu đựng một nguồn sức mạnh khổng lồ nào đó va đập thẳng vào người . 

Ông ta phải gồng hết sức lực để giữ vững thân hình, ngón tay gắt gao bấm c.h.ặ.t lấy ấn quyết.

Chỉ thấy ngay tại vị trí l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng của hình nhân bằng rơm ấy , đột nhiên có một đốm đỏ rực trào dâng. 

Ngay giây tiếp theo, một quả tim chằng chịt vết thương từ từ sinh trưởng ra ngoài.

Tất  mọi người có mặt tại hiện trường đều kinh hãi xen lẫn hoài nghi mà trố mắt chứng kiến cảnh tượng trước mặt.

Thế nhưng, tuyệt nhiên không một ai chú ý thấy rằng, Bạch Oánh Ngọc bấy giờ đang bí mật đưa mắt ra hiệu cho đứa con trai Chu Cù đứng ở phía sau lưng.

Trong đôi mắt Chu Cù chợt lóe lên những tia sáng xanh lè quỷ dị, nó đột ngột lấy đà rồi hung hãn lao v.út ra ngoài.

Trước khi đám đông kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, nó đã nhanh như cắt xông đến ngay sát bên cạnh thể xác của ta .

「Đều là tại cái thứ quái vật như ngươi đã hủy hoại cuộc đời của ta ! Mau biến thành tro bụi cho ta !!」

Chu Cù gào rú lên điên cuồng, thẳng tay vung cao thanh kiếm sắc bén trong tay định c.h.é.m xuống.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...