Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhiêu: "Bị mắng khóc rồi à ?"

 

Nhiêu: "Chạy đi đâu rồi ?"

 

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, lúc này có chút chẳng muốn trả lời anh .

 

Nhiêu: "Giận rồi à ?"

 

Thực ra , tôi biết bản thân đang làm mình làm mẩy.

 

Công việc không thể đ.á.n.h đồng với tình cảm cá nhân.

 

Anh cũng chẳng phải cố tình gây khó dễ.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Làm gì có ông bố bên phía Bên A nào chịu bỏ ra một đống thời gian ở đây để cùng rà soát từng chi tiết, tìm ra vấn đề nằm ở đâu chứ.

 

Tôi chỉ giận anh giấu giếm, cũng giận bản thân không đủ để tâm.

 

Trước đó chị họ đã nhắc anh là sếp tổng của một công ty công nghệ.

 

Nếu tôi để ý một chút, lên mạng tra tên anh , hoặc hỏi chị họ thêm vài câu, thì cũng không đến mức hoàn toàn mù tịt về cuộc sống thực tế của anh .

 

Cũng có thể, tôi chỉ nhất thời khó mà chấp nhận được bộ mặt công tư phân minh của anh đối với mình .

 

Nhưng nghĩ lại thì, đây cũng là công việc của anh mà.

 

Anh có trách nhiệm với công ty của mình , thì chẳng phải cũng là thể hiện sự tôn trọng đối với thiết kế của tôi sao ?

 

Nếu phương án thiết kế có được là do anh nương tay thả nước, vậy lúc này tôi chẳng phải nên tự cảm thấy xấu hổ sao ?

 

Tôi tựa vào lan can trên sân thượng, làn gió nhẹ thổi qua mang theo sự dịu dàng độc nhất của ngày xuân.

 

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, nội dung trong khung chat vẫn dừng lại ở câu anh hỏi tôi có phải đang giận không .

 

Không giục giã, cũng không giải thích.

 

Anh đúng là kiên nhẫn thật đấy.

 

Tôi thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn trả lời tin nhắn: "Không giận."

 

Anh gần như trả lời ngay lập tức: "Thật không ?"

 

Xem ra anh cũng chẳng thản nhiên như vẻ bề ngoài.

 

"Thật mà."

 

Tôi tựa vào lan can, chậm rãi gõ chữ: "Biết trước anh là Bên A thì phương án của tôi đã không để lại nhiều sơ hở cho anh bắt bẻ như vậy rồi ."

 

Anh vẫn trả lời trong nháy mắt, trước tiên gửi một nhãn dán hệ thống cười xấu xa.

 

Sau đó có ý đồ xấu mà nói : "Không để lại sơ hở thì sao tôi có thể đường đường chính chính nhìn em thêm vài cái trong cuộc họp được ?"

 

"?" Đây có phải là logic ngụy biện mà một người bình thường nên có không hả!!!

 

Nhiêu: "Họp hai tiếng, em nhìn PPT hết một tiếng bốn mươi phút, chỉ còn lại hai mươi phút là nhìn tôi ."

 

Có ai đến phân trần lý lẽ giùm tôi không , tôi sắp bị chọc cười đến phát điên rồi .

 

Tôi không thể tin nổi mà hỏi: "Đừng nói với tôi là anh điên cuồng đặt câu hỏi vì lý do này đấy nhé!"

 

Anh trả lời: "Giờ thì biết tôi đã khó khăn thế nào rồi chứ."

 

Tôi : "..."

 

Người này , da mặt dày đến mức thản nhiên như không .

 

"Nhiêu tổng, không thể không nói , cách theo đuổi người khác này của anh khá là tốn nhà thiết kế đấy."

 

Anh lại gửi đến cái nhãn dán xoa đầu mèo kia : "Tốn chút cũng không sao , đừng chạy là được ."

 

Tôi tựa vào lan can, tâm trạng tốt lên không ít.

 

Cửa lối đi cầu thang bị đẩy ra , chị Nghiên ló nửa đầu vào : "Mạn Mạn, hiệp hai bắt đầu rồi !"

 

Tôi vâng một tiếng, cúi đầu nhìn điện thoại.

 

Anh gửi liền một lúc mấy tin nhắn:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhieu-tong-tren-mang-anh-co-ve-khong-nhu-the-nay/chuong-7.html.]

"Vệ Mạn."

 

"Người đặt câu hỏi trong phòng họp là Bên A Nhiêu Tín."

 

" Nhưng người nhìn em đến mức mắt sáng lên là đối tượng xem mắt của em, Nhiêu Tín."

 

15

 

Tôi đút điện thoại vào túi áo, kiềm chế cảm xúc rồi đẩy cửa bước vào phòng họp.

 

Anh ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sau cặp kính quét qua, bình tĩnh và trầm ổn .

 

Hoàn toàn chẳng liên quan gì đến người vừa nói " nhìn em đến mức mắt sáng lên" ở giây trước .

 

Tôi bật micro, chạm phải ánh mắt của anh .

 

"Nhiêu tổng, về phần tối ưu hóa luồng giao thông, tôi xin bổ sung một bản phương án."

 

Anh gật đầu: "Nói đi ."

 

Tôi lật ra một bản PPT khác chưa hoàn thiện.

 

Lần này , tôi không né tránh ánh mắt của anh nữa.

 

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt trầm tĩnh ấy , thuyết trình trôi chảy từ đầu đến cuối mà không cần nhìn tài liệu.

 

Đến nửa sau buổi thuyết trình, tôi thậm chí còn hoảng hốt thấy khóe miệng anh khẽ nhúc nhích.

 

Rất nhẹ, giống như muốn cười nhưng lại kìm nén xuống.

 

Cuộc họp kết thúc, mọi người đều đang thu dọn đồ đạc.

 

Anh đứng dậy, đưa tay ra , dùng giọng điệu công tư phân minh nói : "Thiết kế Vệ, vất vả rồi ."

 

Tôi bắt tay anh .

 

Lần này , anh không vừa chạm vào đã buông ra .

 

Mà là siết c.h.ặ.t, dừng lại hai giây.

 

Sau đó trầm giọng nói : "Đợi em tan làm ."

 

Bằng âm lượng chỉ hai chúng tôi nghe thấy.

 

Tôi lại kinh ngạc ngẩng đầu, vô thức nhìn quanh bốn phía.

 

Giám đốc đã đi trước một bước để mở cửa phòng họp, chị Nghiên đang dọn dẹp sổ tay bên cạnh, không ai chú ý tới bên này .

 

Đợi khi tôi thu hồi tầm mắt, anh đã buông tay ra .

 

Sắc mặt không đổi quay người vừa cười vừa nói chuyện với sếp của tôi đi ra ngoài.

 

Tôi đứng tại chỗ, lòng bàn tay vẫn còn lưu lại hơi ấm từ tay anh .

 

Người này ... diễn xuất cũng tốt quá rồi đấy.

 

16

 

Để tránh đồng nghiệp, tôi thong thả tắt máy tính, rồi thu dọn mặt bàn, sau đó mới nhét sổ tay vào trong túi xách.

 

Cũng không biết người nọ đang đợi ở chỗ nào dưới lầu.

 

Mỗi khi làm xong một việc, tôi lại không nhịn được mà liếc mắt nhìn xuống dưới lầu một cái.

 

Ít nhiều cũng có chút chột dạ như kẻ trộm.

 

Đến khi tôi xuống lầu, trời đã sập tối.

 

Nhìn quanh bốn phía một lượt, tôi gửi tin nhắn cho anh : "Anh ở đâu thế?"

 

Nhiêu: "Giao lộ phía trước ."

 

Đèn đường vừa lên, khi tôi đi qua, những ngọn đèn bên đường vừa vặn thắp sáng.

 

Anh chống khuỷu tay nửa tựa vào khung cửa sổ xe, cặp kính gọng vàng trước đó đã không cánh mà bay.

 

Tối hôm đó tôi không dám nhìn kỹ, hôm nay mới phát hiện mắt anh hóa ra lại trông như thế này .

 

Đồng t.ử rất đen, đen như làn nước đầm sâu không thấy đáy, nhưng ánh sáng ấm áp của đèn đường hắt vào lại vỡ vụn thành những đốm sao nhỏ li ti, lúc sáng lúc tối, dường như ẩn giấu thứ gì đó bên trong.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...