Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vang đỏ vào miệng dịu nhẹ, không chát, mang theo hương trái cây.
"Cũng được đấy."
Nhưng t.ửu lượng của tôi thực sự quá kém, chỉ một ly nhỏ như vậy mà hai má đã nhanh ch.óng ửng hồng.
Anh ấy nhìn tôi , bỗng nhiên mỉm cười .
“Mặt đỏ rồi kìa.”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
“Không có .” Tôi cứng miệng: “Do ánh đèn chiếu vào thôi.”
“Ừ, do ánh đèn chiếu vào .”
Anh nâng ly rượu của mình lên, nhấp một ngụm, nhưng ánh mắt vẫn không hề rời khỏi khuôn mặt tôi .
Bị anh nhìn đến mức toàn thân khó chịu, tôi cúi đầu cắt miếng bít tết.
Dao nĩa chạm vào đĩa, phát ra những tiếng leng keng giòn giã.
“Mạn Mạn.”
“Dạ?”
“Em căng thẳng cái gì chứ?”
“Em không có căng thẳng...”
Lúc này tôi mới phát hiện miếng bít tết trong đĩa đã bị mình cắt cho nát bấy, t.h.ả.m hại không chịu nổi.
Đành phải đặt d.a.o nĩa xuống, tôi nhỏ giọng phản đối: “Anh có thể đừng nhìn em như vậy được không ?”
Thân hình anh khẽ rướn về phía trước , ánh mắt nóng bỏng: “Như thế nào cơ?”
“Thì...” Tôi dùng tay khua khoắng một cái: “Như thế này này .”
Anh nâng ly rượu lên, rồi lại tựa lưng vào ghế.
Lúc này anh mới chịu thu hồi ánh mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đèn đường đang sáng, thỉnh thoảng có người đi bộ đi qua.
Góc nghiêng khuôn mặt của anh được ánh đèn phác họa nên một đường nét dịu dàng, khóe miệng khẽ hiện lên nụ cười thản nhiên, cả người trông ôn nhu như ngọc, khiến người ta chẳng có chút sức lực nào để chống đỡ.
Tôi đoán, có lẽ mình đã thích anh mất rồi .
18
Ăn cơm xong, anh đưa tôi về nhà.
Tài xế lái xe hộ dừng xe ở cổng khu chung cư nhưng không tắt máy.
Trong xe bỗng chốc trở nên rất yên tĩnh, chỉ có tiếng động cơ rầm rì rất khẽ.
Ánh sáng từ đèn đường hắt vào , để lại những vệt sáng tối đan xen trên khuôn mặt anh .
Anh xoay người lại đối mặt với tôi , là người lên tiếng trước : “Mạn Mạn.”
“Dạ?”
Một tay anh chống lên chỗ tựa lưng của ghế tôi ngồi , trong khoảnh khắc, bóng người ấy đổ dồn về phía tôi .
Tôi hoàn toàn chìm vào trong bóng râm của anh .
Vừa ngẩng đầu là có thể nhìn rõ độ cong của hàng lông mi, cùng với hương tuyết tùng thoang thoảng trên người anh .
Anh nói : “Giờ đã có thể cho anh câu trả lời chưa ?”
Tôi dùng ánh mắt liếc nhìn tài xế ở hàng ghế phía trước , tim suýt chút nữa đã nhảy vọt ra khỏi cuống họng, vô cùng lúng túng: “Câu hỏi gì cơ ạ?”
Anh lại lặp lại : “Chúng ta thế này có tính là chính thức hẹn hò không ?”
Tôi nhìn vào mắt anh .
Đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy như làn nước đầm, lúc này chỉ phản chiếu hình bóng của tôi .
Tầm mắt của tôi trượt từ đôi mắt xuống bờ môi của anh .
Mỏng manh, đường viền môi rõ ràng.
Đôi môi khẽ mím lại , khi không cười sẽ mang lại cho người ta một cảm giác lạnh lùng, xa cách.
Nhưng lúc này khi ghé sát như vậy , chút cảm giác lạnh lùng ấy dường như đã bị nhiệt độ cơ thể làm cho tan chảy, biến thành một sự xung động mà tôi không thể gọi tên, nhưng lại muốn chạm vào .
Môi
tôi
mấp máy, âm thanh nhỏ đến mức gần như
không
nghe
thấy: “Em
muốn
hôn
anh
.
”
Anh ngẩn ra một lúc.
Đôi mắt ấy ở trong khoang xe tối tăm trông đặc biệt sâu thẳm, giống như một đầm nước sâu được ánh trăng chiếu rọi, bề mặt bình lặng không một gợn sóng, nhưng bên dưới không biết đang ẩn giấu bao nhiêu đợt sóng ngầm mãnh liệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhieu-tong-tren-mang-anh-co-ve-khong-nhu-the-nay/chuong-9.html.]
Ánh mắt anh nhìn tôi , từ từ trượt xuống dưới .
Không khí bỗng nhiên trở nên rất loãng.
Tôi có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình , thình thịch, thình thịch.
Cũng có thể nghe thấy hơi thở của anh , dồn dập hơn bình thường một chút, ở ngay sát bên tai, ấm áp, mang theo mùi rượu nhạt.
“Mạn Mạn.” Anh mở lời, giọng nói khàn đến mức không ra hơi .
Khi anh gọi tên tôi , âm điệu cuối khẽ v.út lên, giống như một chiếc móc câu móc c.h.ặ.t lấy trái tim tôi .
Lưng tôi cứng đờ dán c.h.ặ.t vào ghế xe, ngón tay nắm c.h.ặ.t dây an toàn , trong lòng hoảng loạn tột cùng.
Anh nâng bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng đỡ lấy cằm tôi .
Đầu ngón tay ấm áp mang theo sự ngứa ngáy, lướt qua da thịt tôi đem lại một cảm giác tê dại.
Ngón tay cái của anh dừng lại ở khóe miệng tôi : “Em nói lại lần nữa xem.”
Giọng nói trầm thấp giống như từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c gầm ra vậy .
Tôi há miệng, cổ họng khô khốc.
“Em...”
Lời còn chưa nói xong, từ hàng ghế phía trước truyền đến một tiếng ho khẽ.
Tài xế điều chỉnh lại tư thế ngồi , giả vờ như không nhìn thấy gì cả.
Tôi giống như bị bỏng mà bật nảy ra , lưng đập mạnh vào cửa xe.
Anh buông tay ra , tựa lại vào ghế, nụ cười nơi khóe miệng tràn ra đầy vẻ càn rỡ.
Tôi luống cuống tay chân mở cửa xe, suýt chút nữa thì bị dây an toàn vướng lại .
Anh đưa tay ra giúp tôi bấm mở khóa chốt.
Tôi gần như là chạy trốn xuống xe.
Đầu cũng không dám ngoảnh lại .
Khi chân giẫm lên mặt đất, thậm chí còn có chút bủn rủn.
Gió đêm thổi qua, mặt tôi nóng đến mức như có thể rán được trứng gà.
Tôi cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, quay người định nói lời tạm biệt với anh .
Nhưng anh đã hạ cửa kính xe xuống, ra đòn phủ đầu trước : “Câu nói vừa rồi , anh nhớ kỹ rồi đấy.”
Giọng nói không lớn, nhưng đủ để khiến tôi chạy trốn trối c.h.ế.t.
19
Tôi vừa vào cửa nhà đã nhận được tin nhắn của anh .
Nhiêu: “Biết thế thì đã không uống rượu rồi .”
Tôi chằm chằm nhìn vào màn hình, mặt đỏ tới mức như sắp nhỏ ra m.á.u.
Tôi : “...”
Anh vẫn không chịu buông tha: “Câu nói vừa nãy có tính không đấy?”
Tôi c.ắ.n môi, ngón tay lơ lửng phía trên màn hình.
“Tính.”
Bất kể là câu nói nào, đều tính hết.
Gửi xong, tôi mới thở hắt ra một hơi thật dài.
Anh thế này mà là đi theo đuổi người ta sao .
Rõ ràng là đến đòi mạng tôi thì có .
20
Sau khi phương án được chốt định, đội thi công tiến vào công trường.
Mọi việc đều rất thuận lợi.
Thậm chí tiến độ của dự án còn tiến triển nhanh hơn so với dự kiến.
Mỗi ngày tôi đều ngâm mình ở công trường để theo dõi tiến độ, mặt mũi lấm lem bùn đất mà cãi nhau với người của bộ phận trang trí.
Nhiêu Tín cũng bận rộn, có một dự án hợp tác phải đi công tác ở thành phố S.
Nhưng trên WeChat, chúng tôi chưa từng ngắt quãng liên lạc.
Chaporia
Bình Luận (0)