Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đầu óc tôi từ sớm đã rối thành một mớ, cả người đều chìm đắm trong hơi ấm anh trao, chẳng muốn thoát ra .
"Bạn gái." Tôi nói .
Từ cổ họng anh bật ra một tiếng cười trầm thấp, rồi lại nghiêng đầu hôn xuống.
Lần này nụ hôn sâu hơn, mang theo sự thỏa mãn như ý nguyện.
Đầu lưỡi quấn quýt lấy tôi , chậm rãi, từng tấc từng tấc phác họa, giống như đang xác nhận một báu vật vô giá nào đó.
Tôi bị anh hôn đến mức thở không ra hơi , anh lại càng ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng hơn.
"Mạn Mạn."
"Ừm..."
"Nói lại lần nữa xem."
"Bạn gái." Giọng tôi đã bị nôn nóng đến mức biến điệu: "Bạn gái của anh ."
Anh cười , nụ cười ấy lan rộng từ khóe môi đến tận đáy mắt, sáng rực rỡ như ánh sáng ấm áp nhất trong đêm nay.
"Nhớ kỹ rồi ." Anh nói : "Không được nuốt lời."
Xe đã dừng lại từ lúc nào không biết .
Tôi không chú ý.
Anh cũng không buông tay.
Lát sau , anh mới đưa tay lên khẽ vê bờ môi bị anh hôn đến mức có chút sưng đỏ của tôi , trong mắt đong đầy nụ cười thỏa mãn.
Anh nói : "Đến nơi rồi ."
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chính là dưới lầu nhà tôi .
Anh ghé sát tai tôi : " Nhưng anh hối hận rồi ."
Tôi thu hồi tầm mắt, hỏi: "Hối hận cái gì?"
"Hối hận vì đã nói đưa em về nhà..."
Môi anh quẹt qua vành tai tôi , hơi thở ấm nóng: "Anh không muốn để em đi nữa."
Ngón tay anh vẫn đang quấn lấy tóc tôi , ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn sau tai tôi , mang đến một trận tê dại khắp người .
Tôi đưa tay chỉnh lại chiếc áo sơ mi bị tôi vò nhàu nát của anh , đầu ngón tay vô tình hay cố ý chạm vào yết hầu anh .
Từ cổ họng anh bật ra một tiếng gầm nhẹ.
Tôi nói : "Vậy thì không đi nữa."
Lời vừa dứt, khoảnh khắc ấy giống như tôi vừa châm lên một ngọn lửa, thắp sáng toàn bộ đầm nước sâu thẳm nơi đáy mắt anh .
"Dù sao ..."
Tôi ghé sát vào anh , bắt chước giọng điệu của anh , nhấn mạnh từng chữ một: "Chẳng phải anh nói sẽ giữ thân như ngọc đến cùng sao ?"
Từ cổ họng anh bật ra một tiếng cười trầm thấp, trán tựa vào trán tôi , ch.óp mũi chạm ch.óp mũi.
"Mạn Mạn, lời này là em nói đấy nhé."
"Vâng, em nói đấy."
Tôi mỉm cười nhìn anh , khóe mắt liếc thấy ánh trăng ngoài cửa sổ đang lung linh tỏa sáng.
Dịu dàng, trải dài khắp mặt đất.
Giống như ánh mắt dịu dàng của người trong lòng.
Lặng lẽ không một tiếng động, chiếu sáng toàn bộ thế giới của tôi .
Tôi khẽ thì thầm bên tai anh : "Ánh trăng đêm nay đẹp thật đấy."
[HOÀN CHÍNH VĂN]
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
—— Phiên ngoại: Nhiêu Tín
01
Lần đầu tiên tôi gặp Vệ Mạn là tại đám cưới của Đỗ Hành và Thẩm Tịnh.
Hôm đó tôi làm phù rể, đi theo tân lang tân nương chúc rượu, chụp ảnh, tiếp đón họ hàng, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Khi thợ chụp ảnh gọi nhóm bạn bè bên nhà gái
lại
chụp ảnh chung,
tôi
đang
đứng
phía
sau
Đỗ Hành, cúi đầu chỉnh
lại
bông hoa cài áo.
Trong đám đông, có ai đó khẽ bật cười một tiếng.
Rất nhẹ, giống như tiếng chuông gió bị gió thổi bay.
Tôi ngẩng đầu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhieu-tong-tren-mang-anh-co-ve-khong-nhu-the-nay/chuong-13.html.]
Cô ấy đứng cạnh Thẩm Tĩnh, buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc chiếc áo thun ngắn tay màu hồng kết hợp với chân váy xếp ly màu xám nhạt.
Khi cười , khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền nông nông.
Khoảnh khắc nhiếp ảnh gia nhấn nút chụp, cô ấy vừa vặn quay đầu nhìn về phía ống kính.
Trong mắt như giấu cả dải ngân hà.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, quên cả việc rời mắt đi .
Lần đầu gặp gỡ, cái nhìn sâu sắc khó phai.
02
Trên đường về, Đỗ Hành lái xe, còn tôi ngồi ở ghế phụ lướt điện thoại.
"Cô gái mặc đồ màu hồng hôm nay là ai vậy ?" Tôi hỏi.
"Ai cơ?" Đỗ Hành ngẫm nghĩ một lát: "Ồ, em họ của Thẩm Tĩnh, vẫn đang học đại học, sao thế?"
"Không có gì."
Đỗ Hành liếc nhìn tôi một cái rồi không hỏi thêm nữa.
Sau đó, tôi không gặp lại cô ấy nữa.
Nhưng tôi đã nhớ kỹ dáng vẻ của cô ấy .
03
Lần thứ hai nhìn thấy cô ấy là trong vòng bạn bè của Thẩm Tĩnh.
Họ đi Tây An chơi, đăng một bộ ảnh gia đình.
Cô ấy đứng trước Tháp Đại Nhạn, mặc áo thun trắng và quần jeans, mái tóc bị gió thổi tung nhưng vẫn cười để lộ cặp lúm đồng tiền ấy .
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó rất lâu.
Sau đó bấm lưu lại .
Về sau , Thẩm Tĩnh đăng rất nhiều bài trên vòng bạn bè, nào là tiệc sum họp gia đình, tiệc sinh nhật, hay đi chơi ngày lễ.
Mỗi bức ảnh có mặt cô ấy , tôi đều lưu lại .
Tôi biết cô ấy đã thi đỗ nghiên cứu sinh, biết cô ấy đã vào làm ở một công ty thiết kế.
Cũng biết cô ấy đã có bạn trai.
Chẳng bao lâu sau , lại nghe nói gã đàn ông đó đã ăn cắp bản thiết kế của cô ấy , hai người cãi nhau rất gay gắt.
Không lâu sau đó thì nghe tin họ chia tay.
04
Thật ra , bên cạnh tôi không thiếu những cô gái xinh đẹp .
Bạn bè giới thiệu, đối tác tiến cử, gia đình sắp đặt.
Ban đầu tôi cũng gặp vài người , nhưng cuối cùng đều chẳng đi đến đâu .
Không phải vì họ không tốt .
Có lẽ là vì khi họ cười lên, chẳng ai trông đẹp bằng cô ấy .
Đỗ Hành nói mắt nhìn của tôi quá cao.
Tôi không nói cho cậu ấy biết , không phải mắt nhìn cao, mà là trong lòng đã có người rồi .
05
Sau đó, lại nghe nói Thẩm Tĩnh đang tìm đối tượng để giới thiệu cho em họ của mình , dăm ba bữa lại nhắn vào nhóm chat: "Có chàng trai độc thân nào đáng tin cậy không ? Em họ tôi vẫn còn độc thân nhé!"
Tôi nhắn tin riêng cho Đỗ Hành: "Vợ cậu có mấy người em họ?"
Đỗ Hành gửi lại một biểu cảm đầy ẩn ý: "Sao thế? Có hứng thú à ?"
Tôi còn chưa kịp trả lời.
Đã thấy Thẩm Tĩnh nhắn trong nhóm rằng, em họ cô ấy là mỹ nhân cấp hoa khôi của trường.
Bỗng nhiên, tôi hoảng loạn.
Tôi nhắn lại cho Đỗ Hành: "Anh em bao nhiêu năm, phiền cậu làm cầu nối giúp."
06
Rất nhiều lúc, tôi cảm thấy mình giống như một kẻ biến thái đang rình mò quyền riêng tư của cô ấy .
Dốc hết tâm tư, từng bước tiếp cận.
Chỉ sợ quá vội vàng sẽ làm cô ấy hoảng sợ mà chạy mất.
Chaporia
Bình Luận (0)