20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Nếu việc đảo lộn trắng đen có thể làm giảm bớt cảm giác tội lỗi c.ắ.n rứt lương tâm của cô, thì tùy cô muốn nói thế nào cũng được . Nhưng sự thật rành rành là anh ta đã ngoại tình trong thời gian yêu tôi , còn cô chính là kẻ thứ ba."

Lương Dụ ngẩn người , có phần nhục nhã mà cúi thấp đầu xuống.

" Tôi không có học thức, nói không lại cô."

Cô ta lau nước mắt, khi ngước lên lần nữa, trong mắt đã mang theo vẻ cầu xin.

" Tôi đã tìm anh ấy rất lâu, vốn tưởng kiếp này sẽ không bao giờ được gặp lại anh ấy nữa, nhưng ông trời vẫn cho chúng tôi trùng phùng."

" Tôi biết gia đình cô có ơn với anh ấy , nhưng không thể vì như vậy mà trói buộc anh ấy ở bên cạnh cô được ."

"Xem như tôi cầu xin cô, thành toàn cho chúng tôi có được không ?"

Tôi đẩy cửa bước ra ngoài: "Nếu anh ta thật sự yêu cô, cô có cần phải đứng ở đây để cầu xin tôi không ?"

"Cho dù tôi và anh ta có chia tay, thì đó cũng chẳng phải là vì thành toàn cho ai cả. Mà là vì tôi chê anh ta bẩn, không xứng với tôi ."

Tôi chặn tất cả phương thức liên lạc của Hạ Mộ Xuyên.

Ảnh chụp chung bị tôi dùng kéo cắt nát vụn.

Từng nhát kéo hạ xuống giống như đang cắt đứt mọi xiềng xích tình cảm của những năm qua.

Mấy bộ quần áo ít ỏi được gấp gọn gàng, tôi bỏ vào thùng quyên tặng của khu chung cư.

Những món quà do chính tay tôi tỉ mỉ lựa chọn cũng bị ném thẳng vào thùng rác.

Tôi sải những bước chân nhẹ nhõm hướng ra bên ngoài.

Đạo lý trên đời không thể dạy khôn một con người , nhưng biến cố thì có thể.

Tôi thà để chuyện cũ trở thành một bài học đắt giá, còn hơn để sự tiếc nuối mãi mãi là niềm tiếc nuối.

09

Khi máy bay cất cánh, đường nét của thành phố ấy cứ thế nhỏ lại rồi khuất dần.

Tôi nhắm mắt nhưng chẳng thể nào chợp mắt nổi.

Đầu óc tôi cứ mất kiểm soát mà tua lại từng thước phim của quá khứ.

Tôi và Hạ Mộ Xuyên học cùng trường nhưng khác chuyên ngành, vốn dĩ chẳng có chút giao điểm nào.

Lần đầu tiên tôi gặp anh ta là ở tiệm bánh ngọt cạnh trường học.

Tôi gọi một phần bánh pudding caramel.

Động tác của anh ta có chút vụng về, chột dạ đến mức không dám nhìn vào mắt tôi : "Thật xin lỗi bạn, bánh hơi bị cháy một chút, trong tiệm cũng chỉ còn lại mỗi phần này thôi..."

Hàng lông mi của Hạ Mộ Xuyên vừa dày vừa dài, khẽ run lên trông có vẻ bất an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tai-khoan-phu-cua-ban-trai/6.html.

]

Tôi mỉm cười nhìn anh ta : "Không sao đâu , tôi thích ăn vị đậm."

Mấy ngày sau , tôi lại bắt gặp Hạ Mộ Xuyên đang mặc bộ đồ thú nhồi bông dày cộm để phát bong bóng trong công viên giải trí.

Giữa giờ, anh ta tháo chiếc đầu thú ra , ngồi bệt ở một góc khuất.

Đầu tiên là lau mồ hôi, sau đó lấy từ trong chiếc ba lô nhỏ ra một cái bánh mì khô khốc.

Vì sợ độ cao nên tôi bị nhóm bạn để lại phía dưới , lúc đó đang rảnh rỗi vô vị, đứng quan sát một lúc, tôi cầm một chai nước tiến lại gần đưa cho anh ta :

"Rốt cuộc là anh làm một lúc bao nhiêu công việc thế?"

Anh ta ngại ngùng cười một tiếng: "Cũng vài việc thôi, miễn là không ảnh hưởng đến việc học thì tôi đều nhận làm thêm."

Mỗi người đều có những nỗi khổ tâm riêng, tôi không hỏi sâu thêm nữa.

Vào đúng ngày Tết Trung thu năm đó, vừa về đến nhà, tôi đã nhìn thấy Hạ Mộ Xuyên đang ngồi ngay ngắn, lưng thẳng tắp trên ghế sofa.

Tôi có hơi bất ngờ: "Sao anh lại ở đây?"

Anh ta cũng chưa kịp phản ứng, lúng túng đứng bật dậy: " Tôi ... Giáo sư Thịnh bảo tôi đến nhà ăn cơm ạ."

Sau khi nghe bố giới thiệu, tôi mới biết được .

Hạ Mộ Xuyên chính là cậu sinh viên nghèo có thành tích học tập xuất sắc mà bố vẫn thường hay nhắc tới.

Bố kéo tôi ra một góc rồi nói nhỏ: "Thằng bé không có người thân , khó khăn lắm mới có một ngày tết đoàn viên, bố gọi nó đến ăn bữa cơm."

"Trẻ măng như thế mà vừa phải học, vừa phải thức đêm làm thí nghiệm, lại còn không ngừng đi làm thêm, chi tiêu tằn tiện, cơ thể nào mà chịu cho thấu."

Nhờ vào mối quan hệ này , chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết hơn.

Cái ngày Hạ Mộ Xuyên tỏ tình với tôi , anh ta lo lắng đến mức giọng nói run rẩy bần bật.

Tôi mãi vẫn im lặng không lên tiếng.

Ánh mắt anh ta tối sầm đi vài phần, nở một nụ cười cay đắng: "Không sao đâu , điều kiện của anh đúng là không được tốt , em..."

"Đồ ngốc này , em đồng ý rồi mà."

Tôi bước lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy Hạ Mộ Xuyên.

Bốn năm đại học, chúng tôi là cặp đôi kiểu mẫu khiến ai nấy đều phải ngưỡng mộ, ghen tị.

Hạ Mộ Xuyên đối với bản thân thì tiết kiệm từng đồng, nhưng lại sẵn sàng gom góp những gì tốt nhất trong khả năng của mình để cho tôi .

Sau khi tốt nghiệp, tôi lựa chọn ở lại quê nhà, còn anh ta thì muốn đến Bắc Kinh, Thượng Hải để lập nghiệp.

Cứ hễ có thời gian là Hạ Mộ Xuyên lại bắt xe về thăm tôi .

Vé máy bay quá đắt thì anh ta mua vé tàu hỏa, rất nhiều lần tàu cập bến vào lúc rạng sáng.

Để không làm phiền giấc ngủ của tôi , anh ta ngồi đợi ở lối cầu thang cho đến khi trời sáng rõ, sau đó mới đi xuống lầu mua bữa sáng mang lên, giả vờ như mình vừa mới tới nơi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...