20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Thư Vãn, anh nhất định sẽ mãi mãi đối tốt với em."

Lời hứa thốt ra năm đó là thật lòng, mà sự phản bội của ngày hôm nay cũng là thật.

Sự nuông chiều và giáo d.ụ.c của bố mẹ không phải là để biến tôi thành một đứa lụy tình, chìm đắm trong tình cảm đến mức không thể tự dứt ra được .

Tôi phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời và hạnh phúc của chính mình .

12

Tôi tranh thủ thời gian quay về nhà bố mẹ một chuyến.

Trên bàn ăn, mẹ gắp thức ăn đầy ắp cả bát của tôi .

"Mẹ thấy con gầy đi nhiều quá, dạo này bận lắm hả con?"

"Cá này mẹ vừa mới rán xong, lúc về con cầm theo nhé, không biết có gửi bưu điện được không , tiểu Hạ cũng thích ăn món này lắm."

"Mẹ với bố con mấy hôm trước có đi thắp hương, nhờ thầy xem cho một ngày lành rồi , vào năm sau đấy, con bàn bạc lại với tiểu Hạ xem sao ..."

Hốc mắt tôi bỗng chốc cay xè, chưa kịp lên tiếng, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu đã lã chã rơi xuống thành dòng.

Mẹ tôi dừng lại lời đang nói , vừa gấp gáp vừa hoảng hốt: "Sao thế con yêu? Có chuyện gì xảy ra à ?"

Giọng tôi không kìm được mà nghẹn ngào: "Bọn con chia tay rồi , Hạ Mộ Xuyên ngoại tình."

Mắt mẹ tôi cũng đỏ lên, bà nhìn sang bố tôi một cái.

Bà bước đến ôm chầm lấy tôi : "Chia tay thì chia tay, con gái của mẹ là tốt nhất."

Bố tôi không nói một lời, lặng lẽ rút một tờ khăn giấy, vụng về lau nước mắt cho tôi .

Sau khi tâm trạng đã bình tĩnh lại , tôi hỏi bố: "Khoảng thời gian trước , có phải bố đứng ra làm người bảo lãnh cho Hạ Mộ Xuyên không ạ?"

"Ừ, thủ tục phê duyệt chắc là sắp xuống rồi ."

Tôi lắc đầu: "Vậy thì hủy bỏ đi ạ, sau này cũng không cần phải tốn công tốn sức kết nối các mối quan hệ giúp anh ta nữa đâu ."

Mẹ không yên tâm nên bảo tôi buổi tối ở lại nhà.

Giấc ngủ này tôi ngủ một mạch đến tận trưa ngày hôm sau .

Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy giọng nói tràn ngập sự tức giận đang cố gắng kìm thấp xuống của bố.

"Yêu nhau bảy năm trời mà không kết hôn, hết lần này đến lần khác đùn đẩy, tôi đã biết ngay là anh chắc chắn có vấn đề rồi mà!"

"Học trò xuất sắc do một tay tôi đào tạo ra có đầy rẫy, tôi vô điều kiện giúp đỡ anh không phải vì anh giỏi giang đến mức nào, mà là vì con gái tôi thích anh !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tai-khoan-phu-cua-ban-trai/8.html.]

"Cả đời tôi dạy học trồng người , không ngờ cũng có ngày nhìn lầm người .

Anh đi đi , gia đình chúng tôi không hoan nghênh anh ."

Tôi mở cửa bước ra , tiếng động lập tức ngưng bặt.

Hạ Mộ Xuyên đứng ở cửa với dáng vẻ chật vật, trên tay xách theo một đống quà cáp.

Bố tôi vốn nghiêm nghị suốt nửa cuộc đời, lúc này đang tức đến đỏ cả mặt.

Tôi rót một ly trà nóng, đỡ ông ngồi xuống ghế sofa.

"Bố không phải lo đâu , để con nói chuyện với anh ta ."

13

Tôi dẫn Hạ Mộ Xuyên đi xuống dưới lầu.

Anh ta định đưa tay ra định nắm lấy tôi , nhưng đi được nửa chừng thì lại kiềm chế rụt về.

Tôi hỏi anh ta : "Một mặt thì gương vỡ lại lành với bạch nguyệt quang, một mặt thì giả vờ giả vịt tính chuyện cưới xin với tôi , nhìn tôi giống như một con ngốc bị che mắt dắt mũi, anh cảm thấy đắc ý lắm đúng không ?"

Giọng Hạ Mộ Xuyên run rẩy, mang theo sự cẩn trọng, khép nép: "Anh chưa từng nghĩ như thế, cũng không phải giả vờ giả vịt."

"Anh thật lòng muốn kết hôn với em. Phong cách hôn lễ em muốn , kiểu dáng váy cưới em thích, cả bài nhạc em chọn sẵn, những thứ đó anh đều ghi nhớ kỹ cả rồi , anh ..."

Anh ta nói được một nửa thì dừng lại , móc từ trong túi quần ra một chùm chìa khóa.

"Đây là căn nhà tân hôn anh đã mua, đứng tên của em, có một cái ban công rất lớn. Em muốn trồng rau hay trồng hoa đều được , còn có thể lắp thêm một chiếc xích đu nữa."

"Anh vốn dĩ định tạo cho em một sự bất ngờ, những năm qua, ngay cả trong mơ anh cũng muốn rước em về nhà..."

Những chiếc lá bị gió thổi rụng xoay một vòng trên không trung.

Tôi quay đầu nhìn anh ta : " Nhưng tôi không còn muốn gả cho anh nữa rồi ."

" Tôi đã từng rất yêu anh , và cũng chỉ yêu một mình anh . Tôi dùng một trăm phần trăm sự chân thành để đổi lấy một cái kết cục vô cùng tồi tệ, bẩn thỉu."

"Ở chỗ tôi không có lựa chọn mang tên làm lại từ đầu. Chuyện ngoại tình này đã có lần một thì sẽ có lần hai, tôi không muốn đem hạnh phúc của đời mình ra để đ.á.n.h cược vào một cái khả năng như thế."

Giọng của Hạ Mộ Xuyên gần như không thể tự chủ được nữa: "Sẽ không có chuyện như vậy nữa đâu , anh thề đấy..."

" Nhưng tôi không còn tin anh nữa rồi , bây giờ chỉ cần ngồi cạnh anh thôi cũng khiến tôi cảm thấy buồn nôn."

Chiếc chìa khóa rơi xuống đất phát ra một tiếng cạch giòn giã.

Hạ Mộ Xuyên đau đớn ôm lấy mặt, bật ra tiếng khóc nghẹn: "Bảy năm trời đấy, em thật sự nói bỏ là bỏ sao ? Anh biết sai rồi , là do anh quá tham lam, xin em hãy cho anh thêm một cơ hội nữa thôi..."

Tôi lùi lại một bước, quay người rời đi : "Đến đây kết thúc được rồi , anh đã sớm không còn xứng đáng với tấm chân tình của tôi nữa."

Chúng tôi bên nhau vào cuối hạ, và chia tay vào đầu thu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...