Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dẫu sao thì, sính lễ của ta cũng đâu phải từ trên trời rơi xuống. Lũ người này đã không định bỏ ra một sợi lông chân, thì đừng hòng để ta làm kẻ chịu trận.
6
Yến tiệc Đoan Ngọ diễn ra đúng kỳ hạn. Dương Huệ tự nhiên là khách quý đứng đầu. Phu nhân, tiểu thư các phủ vây quanh nàng ta nịnh nọt, cô mẫu cũng luôn túc trực bên cạnh, vẻ mặt đầy hãnh diện. Bà ta hận không thể thông cáo cho cả thiên hạ biết Dương Huệ sắp trở thành con dâu của mình .
Ta thầm cảm thấy có điều dị thường. Nếu cô mẫu đã khát khao thúc đẩy mối hôn sự với Dương gia đến thế, sao còn dám ép Bùi Đình Du nạp ta làm thiếp ? Bà ta không sợ Dương Huệ đại náo lên sao ? Hay là giữa bọn họ còn có thỏa thuận nào khác?
Ta đè nén nghi hoặc, lặng lẽ tìm một góc vắng vẻ cho chim ăn. Tiệc rượu được bày bên bờ hồ, nam nữ quan khách ngăn cách bằng bình phong nhìn nhau từ xa. Ta nhìn thấy Bùi Hằng Minh. Dạo gần đây hắn thần thần bí bí, thường xuyên ra khỏi phủ.
Bùi Hằng Minh hiển nhiên cũng thấy ta . Bởi vì ngay lập tức, hắn bước đi "tay chân cùng chiều" hướng về phía khác. 【 Gã bệnh phu kia hình như mượn tạm tay chân ai đó để dùng hay sao ấy ! 】 【 Sao lại biến thành như thế kia ? 】 【 Đồ ngốc, cái đó gọi là căng thẳng! 】
Lũ chim ríu rít châm chọc. Ta đang nghe thấy thú vị thì đột nhiên đám chim vỗ cánh tán loạn. 【 Như Tranh trốn mau! 】 【 Chạy đi ! 】
Chưa kịp phản ứng, một luồng kình phong đã áp sát sau gáy. Ta thuận theo lực đẩy lao về phía trước , hiểm hóc tránh được vài phần, rồi giả vờ ngã lăn ra đất hôn mê. Qua kẽ mắt, ta thấy kẻ tấn công chính là một bà t.ử thô kệch trong viện của cô mẫu. Bà ta to khỏe lực lưỡng, vác ta lên vai rồi đi thẳng.
Kể từ lần bị mật thám của Thái t.ử đ.á.n.h lén, ta đã nhờ các chưởng quỹ tìm cho vài món đồ hộ thân . Vì vậy , ta không quá lo lắng cho an toàn của mình . Nhưng lũ chim thì sợ phát khiếp, kêu la t.h.ả.m thiết: 【 Cứu mạng, cứu mạng! Đám người này đều là kẻ ngốc không hiểu tiếng chim sao ? 】 【 Như Tranh bị bắt đi rồi kìa! 】
Ta bị đưa đến một gian sương phòng dành cho khách nghỉ ngơi. Ta hiểu bọn họ muốn làm gì. Chẳng qua là muốn lợi dụng lúc khách khứa đông đủ, bắt gian tại trận để gắn c.h.ặ.t ta với Bùi Đình Du, ép ta phải khuất phục!
Quả nhiên bà t.ử đặt ta xuống xong, Bùi Đình Du liền bám gót đi vào . Khách rất đông. Trong phòng, ta có thể nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập của hắn . Hắn lo lắng đi tới đi lui, rồi ngồi xuống cạnh ta . "Như Tranh, trong lòng ta thê t.ử duy nhất chỉ có muội , muội đừng trách ta !!" "Chuyện đến nước này , ta không còn lựa chọn nào khác!"
Ta nhắm mắt, cảm nhận hơi thở của hắn ngày càng gần, bàn tay hắn vươn ra . Ngay khoảnh khắc hắn sắp chạm vào người , ta đột ngột bật dậy. "Nhị công t.ử định làm gì?"
Bùi Đình Du không kịp đề phòng, sợ tới mức loạng choạng lùi lại mấy bước: "Muội... sao muội ..." "Sao ta lại tỉnh sao ? Lẽ nào phải đợi huynh hủy hoại thanh danh của ta rồi mới tỉnh?" Sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi đầm đìa: "Ta... Như Tranh, tình nghĩa bao năm qua, muội không thể tuyệt tình như vậy !"
Ta
cười
lạnh,
sao
trước
đây
ta
không
nhận
ra
hắn
khéo mồm khéo miệng đến thế? Bọn họ thấý lợi quên nghĩa, trông
hắn
lại
như thể
ta
mới là kẻ phụ bạc. Ta siết c.h.ặ.t t.a.y, cảnh giác trừng mắt
nhìn
hắn
.
Hắn định tiến
lại
gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuoc-ngu-kinh-hon/chuong-4.html.]
"Rầm!" Một tiếng động lớn vang lên. Cửa bị đá văng. Bùi Hằng Minh với những vết chim mổ nhếch nhác xông vào . Đám chim sẻ cũng theo đó ùa tới lao vào mổ Bùi Đình Du. 【 Như Tranh, Như Tranh! Chúng ta cứu được ngươi rồi ! 】 【 Gã bệnh phu này cũng thông minh đấy! 】 【 Mổ hắn ! Mổ hắn ! 】
Ta thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cho đám nhỏ này mấy hạt gạo, mà chúng lại bảo vệ ta đến mức này . "Nàng không sao chứ?" Bùi Hằng Minh thở hổn hển, dường như vừa chạy ráo riết tới đây. Hắn nhìn sang Bùi Đình Du bên cạnh, sững sờ. Ta cũng đờ người ra nhìn theo. Bùi Đình Du đã sùi bọt mép nằm lăn ra đất. Mà ta , không biết từ lúc nào đã rút trâm cài ra …
7
Bùi Hằng Minh khó khăn mở lời: "Hắn... tội không đáng c.h.ế.t chứ?" Ta sợ hãi vội xua tay: "Không có , không có , chỉ là ngất đi thôi..." Trong trâm của ta có tẩm t.h.u.ố.c mê, không c.h.ế.t người được . Hắn thở phào, vội vàng giúp ta dìu Bùi Đình Du lên giường.
"Đi mau, lát nữa người ta sẽ tới đấy." Phần tinh túy nhất của màn kịch này chính là để bàn dân thiên hạ chứng kiến ta tư thông với Bùi Đình Du. Ta đoán không lâu nữa, cô mẫu sẽ dẫn theo một đám quan khách tiến vào .
Nhìn dáng vẻ thanh mảnh nhưng rắn rỏi của Bùi Hằng Minh, trong đầu ta chợt lóe lên một ý nghĩ. Cô mẫu năm xưa từng mưu tính tráo dâu. Nay hôn sự của Bùi Đình Du và Dương Huệ đã định, việc tráo dâu chắc chắn không thành. Vậy thì tại sao ta không "nhất lao vĩnh dật", khiến bà ta không thể giở quẻ được nữa!
Bùi Hằng Minh dọn dẹp xong thấy ta vẫn đứng yên, nghi hoặc hỏi: "Sao chưa đi ?" Ta quan sát hắn , mỉm cười cực kỳ niềm nở: "Đại công t.ử, ngài có hôn ước chưa ?" Hắn đỏ mặt thấy rõ, lắp bắp: "Nàng... hỏi cái này làm gì, đương nhiên là chưa !" "Người trong lòng thì sao ?" Hắn càng hoảng hốt: "Không... không có !"
"Chúng ta làm một giao dịch nhé. Chút nữa cô mẫu dẫn người tới, chúng ta sẽ nói dối là đã có hôn ước, lưỡng tình tương duyệt!" "Cái gì..." "Ta có thể hiến thêm cho Thái t.ử một vạn lượng nữa!" "..." "Chưa đủ sao ? Hai vạn lượng!"
Bùi Hằng Minh đưa tay che trán, im lặng một lúc rồi chậm rãi lắc đầu. Ta tưởng hắn định từ chối, đang định tăng giá thì hắn lại nói : "Thôi được , đồng ý với nàng. Chỉ là chuyện hôn nhân đại sự không nên tùy tiện như thế, nàng không hối hận chứ?" Ta nhìn hắn , cười khổ: "Tùy tiện đến đâu cũng còn tốt hơn là đi làm thiếp ."
Ánh mắt Bùi Hằng Minh sâu thẳm, cảm xúc khiến người ta khó lòng nắm bắt. Bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào. Ta vội vàng đứng sát cạnh Bùi Hằng Minh. Hắn trông gầy, nhưng khi đứng cạnh mới thấy vóc người cao lớn hơn ta hẳn một vòng. Đám đông xông vào , hắn khẽ nghiêng người che chắn cho ta kín mít.
"Có chuyện gì thế này ?" Cô mẫu ban đầu còn định giả vờ kinh ngạc, nhưng khi thấy Bùi Hằng Minh —— người không nên xuất hiện ở đây, giọng bà ta đột ngột thay đổi: "Sao ngươi lại ở đây? Đình Du đâu ?"
Ta thò đầu ra từ sau lưng Bùi Hằng Minh: "Cô mẫu, Nhị biểu ca không biết vì sao lại ngất xỉu, e là say rượu rồi , đại biểu ca đang ở cùng huynh ấy ."
Ánh mắt trầm mặc của cô mẫu đảo qua giữa ta và Bùi Hằng Minh. Ta lập tức cướp lời: "Cô mẫu, đại biểu ca và con tự tiện gặp nhau quả là thất lễ. Tuy chúng con đã có hôn ước, nhưng dù sao vẫn chưa thành thân ... Xin người đừng trách chúng con, thực sự là vì con quá lo lắng cho Nhị biểu ca."
Chaporia
Bình Luận (0)