Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Từ sáng đến nay, Chu ma ma chưa từng bước lại gần viện của ta , xin hỏi tại sao dưới đế giày lại dính phẩm nhuộm?"
Sự thật rành rành không thể chối cãi, Chu ma ma như một xác không hồn bị sai dịch lôi đi . Tội phóng hỏa dù không đến mức xử trảm, nhưng chí ít cũng là trọng tội lưu đày ngàn dặm.
Hầu phu nhân mặt mày xám ngoét, ôm lấy n.g.ự.c giả vờ bất tỉnh nhân sự để đùn đẩy trách nhiệm cho sạch. Vị quan sư gia kia cũng là kẻ lõi đời, sau khi nhận mấy tờ ngân phiếu từ tay Quận Hầu gia thì liền tuyên bố chuyện này coi như kết thúc.
Mọi chuyện đều nằm trong dự tính của ta . Một vị phu nhân quyền quý không dễ gì bị hình phạt sờ gáy. Mục đích của ta lần này chỉ là dọn khỏi Quận Hầu phủ, đồng thời loại bỏ Chu ma ma.
Kẻ phóng hỏa nếu không phải tâm phúc thì không thể phó thác. Ta đoán được hầu phu nhân định phóng hỏa diệt khẩu, người ra tay chắc chắn chỉ có thể là Chu ma ma. Bà ta trộm gà không thành còn mất cả nắm gạo, tổn thất cánh tay đắc lực, với tính cách của hầu phu nhân nhất định sẽ không cam tâm tình nguyện nuốt trôi cục tức này .
Quả nhiên sau đó, những cửa tiệm son phấn danh tiếng nhất của ta liên tiếp bị Dương Huệ đến đập phá bảng hiệu. Danh tiếng sụt giảm nghiêm trọng. Ngay sau đó, tiệm cầm đồ Bảo Trang bị đồn thổi là thâm hụt ngân sách nặng nề, kéo theo làn sóng rút tiền ồ ạt.
Ta buộc phải bán rẻ vài tuyến đường buôn bán đã thương thảo xong để xoay sở vốn liếng. Bọn họ tưởng rằng báo thù như vậy sẽ khiến ta đau khổ. Nhưng họ không biết rằng, với thương nhân, thắng thua nhất thời chưa bao giờ là mục tiêu cuối cùng. Sự báo thù thực sự phải là đòn phản công chí mạng, một kích c.h.ế.t tươi.
12
Đêm đó, trong kinh thành bắt đầu lưu truyền một vở kịch mới, tên là 《Tu hú chiếm tổ đại bàng》. Một gánh hát diễn miễn phí, chỉ cần mua một chén trà là có thể xem vài hồi kịch. Vì giọng hát tuyệt diệu và cốt truyện lắt léo, gánh hát nổi tiếng chỉ sau một đêm. Những đoạn hát vang vọng khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Ngay lúc bách tính đang mải mê khóc mướn cho nhân vật trong kịch, một phụ nhân nông thôn dẫn theo con cái từ quê lên kinh thành. Bà ta vừa khóc vừa hát, quỳ xuống kêu oan trước cửa Kinh Triệu Phủ, kể về t.h.ả.m kịch bị quyền quý cướp mất con ruột.
Câu chuyện này trùng khớp hoàn toàn với vở kịch 《Tu hú chiếm tổ đại bàng》, thu hút đám đông vây kín. Kinh Triệu Phủ bị dư luận áp đảo, buộc phải mở công đường xét xử ngay lập tức.
Người phụ nữ quỳ giữa công đường, tiếng nói dõng dạc: "Kẻ cướp con nhỏ của ta chính là người trong Nam Dương Quận Hầu phủ! Vị Nhị công t.ử trong phủ chính là đứa con đáng thương của ta !"
Nam Dương Quận Hầu phủ vốn dĩ không mấy tiếng tăm, nhưng nhờ mối hôn sự với Trấn Quốc Tướng quân phủ mà vang danh khắp chốn. Khi Quận Hầu gia vội vã chạy đến Kinh Triệu Phủ, nha môn đã bị vây đến mức nước chảy không lọt.
"Vu khống! Đây là vu khống! Kinh Triệu Doãn đại nhân!" Quận Hầu gia đỏ mặt tía tai, liên tục kêu oan. Hầu phu nhân và Bùi Đình Du thì mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Phụ nhân vừa thấy Bùi Đình Du liền lao tới nhưng bị sai dịch chặn lại : "Con trai! Con trai của ta ơi!"
Kinh Triệu Doãn đập mạnh kinh đường mộc: "Yên lặng! Đào Chu thị, bà
nói
Nhị công t.
ử Hầu phủ là con trai bà,
có
bằng chứng gì?"
Phụ nhân kéo từ trong đám đông ra hai gã nam nhân lực điền: "Đại nhân, ngài nhìn hai đứa này đi , còn cần bằng chứng gì nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuoc-ngu-kinh-hon/chuong-7.html.]
Hai gã nam nhân quanh năm làm việc nặng, da dẻ đen nhẻm, nhưng đường nét ngũ quan cư nhiên y hệt Bùi Đình Du. Đúng là huyết mạch tương liên, nhìn bằng mắt thường cũng thấy rõ.
"Nó giống hai người ca ca này như đúc, còn không thể chứng minh là con trai ta sao ?"
Tại quán trà đối diện Kinh Triệu Phủ, đội thám t.ử đặc biệt đang tường thuật lại tình hình công đường. Bùi Hằng Minh cũng ngồi đó. Tuy hắn không hiểu tiếng chim, nhưng phụ nhân kia là do hắn tìm đến, hắn hiểu rõ chân tướng vụ án này hơn ai hết.
"Khi đó ta nhờ chàng giữ mạng cho Chu ma ma vài ngày, chàng đã đoán ra rồi sao ?" "Nàng giấu diếm kỹ lưỡng như vậy , làm sao ta biết được ?"
Ta mỉm cười , bưng chén trà lên: "Bà ta vốn dĩ là kẻ lạnh lùng, nhưng lại đối xử với Bùi Đình Du vô cùng ấm áp. Sau khi tra sổ sách, ta thấy mỗi năm phu nhân đều lén gửi một lượng lớn quà cáp xa xỉ về quê cũ của Chu ma ma. Mọi chuyện đã quá rõ ràng."
Ta đổ chén trà cặn xuống đất: "Đi thôi, tin tức bên kia đã tới, đi tiễn bọn họ một đoạn đường."
Ngoài cửa Kinh Triệu Phủ, tiếng hô vang lên: "Tịch biên! Trấn Quốc Tướng quân phủ bị tịch biên rồi !" Đám đông xôn xao, đổ xô về phía tướng quân phủ. "Tướng quân phủ bị tịch biên, Nhị công t.ử Hầu phủ là hàng giả, đúng là họa vô đơn chí!"
Ta đứng bên rìa đám đông, nhìn Hầu phu nhân bị nha dịch áp giải. Trâm cài rơi rụng, y phục lấm lem, còn đâu uy nghi của một chủ mẫu Hầu phủ?
Bà ta ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông đụng phải ánh mắt của ta . Trong khoảnh khắc đó, đồng t.ử bà ta co rụt lại , dường như đã hiểu ra điều gì. "Ngươi..." Bà ta mấp máy môi, giọng khàn đặc.
Ta không nói gì, chỉ dùng khẩu hình đáp lại : "Đáng đời."
Bà ta điên cuồng vùng vẫy, gương mặt vặn vẹo: "Ta là cô mẫu ruột của ngươi! Ngươi hại ta như vậy có đối diện được với phụ thân ngươi không ?"
Ta cười lạnh, bà ta mà cũng dám nhắc đến phụ thân ta sao ? "Ta hại bà? Không, thế này vẫn chưa đủ!"
Ta bước thẳng vào công đường. Đối diện với ánh mắt tuyệt vọng của Bùi Đình Du. "Đại nhân, vụ án này còn ẩn tình khác! Quận Hầu phu nhân và Trấn Quốc Tướng quân Dương Bộ đã tư thông từ lâu, sinh ra con gái riêng là Dương Huệ rồi giao cho Dương Bộ nuôi dưỡng. Mỗi năm bà ta đều bòn rút tài sản Hầu phủ để nuôi con riêng!"
"Dương Bộ buôn lậu muối và ngựa quân nhu bị phát hiện, để bù đắp thâm hụt, cô mẫu ta đã thiết kế lừa gạt phụ thân ta số tiền khổng lồ, Dương Bộ còn điều động tư binh sát hại phụ thân ta để diệt khẩu!"
"Ta tố cáo bọn họ mưu sát! Tư thông! Chiếm đoạt gia sản! Họ phải đền mạng cho phụ thân ta !"
Cả công đường im phăng phắc. Nam Dương Quận Hầu ngã khuỵu, mặt xám như tro, dường như già đi mười tuổi trong tích tắc. Hầu phu nhân run rẩy hét lên: "Ngươi... ngươi nói bậy! Bằng chứng đâu ?!"
"Bằng chứng? Dương Bộ bị tịch biên diệt tộc chính là bằng chứng tốt nhất! Bà đoán xem Dương Huệ đã khai ra những gì?"
Chaporia
Bình Luận (0)