MÓN QUÀ SINH NHẬT/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sinh vật này hiển nhiên không cách nào hiểu được những khái niệm phức tạp đến thế.

​“Nếu không có tình yêu, tôi không muốn có con.”

Nó gọi tôi là vợ, vì nó học theo cách gọi của những cặp bạn đời loài người . Nó đối xử với tôi tinh tế như vậy , vì sự đồng cảm và trân trọng giữa những giống cái với nhau . Nhưng nếu là để m.a.n.g t.h.a.i một sinh mạng, cái giá phải trả đối với bất kỳ ai cũng là quá lớn.

Nói xong, khối vật chất ấy biến hình liên tục, phập phồng như đang hờn dỗi vì chẳng biết phải phản bác lại thế nào. Chỉ có điều, cơn dỗi hờn ấy chưa kéo dài đến một phút, nó đã đột ngột biến lại thành hình dáng của Giang Triệt.

Nó sốt sắng đứng dậy, lấy từ trong hộp bên cạnh một miếng bánh kem, đưa đến bên miệng tôi . Nhìn bao bì, tôi nhận ra đó là tiệm bánh tôi thường ghé.

"Em nên ăn một chút đi vợ ơi, để lâu nó sẽ tan mất."

Giang Triệt đã hứa hẹn bao nhiêu lần nhưng chưa bao giờ mang bánh về, còn nó thì đã mang về cho tôi .

Ta cầm thìa từng chút một xúc bánh, nó chống cằm nhìn tôi . Điện thoại rung lên, đầu dây bên kia truyền đến giọng của Giang Triệt: "Giai Giai, em đâu rồi ? Anh về nhà rồi ."

Tôi nhìn miếng bánh ăn dở một nửa.

Đáp lại : "Đơn ly hôn tôi sẽ nhờ luật sư soạn thảo trong mấy ngày tới rồi gửi qua cho anh , chúng ta chia tay trong êm đẹp đi ."

Giang Triệt vẫn không đồng ý, anh ta vẫn cho rằng tôi đang đùa: "Giai Giai, em có gì không vừa lòng thì cứ nói anh sửa, nhưng ly hôn thì không được ."

"Hai người ở bên nhau thì phải bao dung và mài dũa tính tình, đừng hở ra là nói mấy câu như vậy ."

Ở bên nhau bảy năm, tôi đã bao dung, đã mài dũa không biết bao nhiêu lần rồi . Lần này , tôi thực sự đã nghĩ thông suốt.

Tôi trả lời: "Lần này chúng ta chia tay trong êm đẹp ."

Nói xong, không đợi anh ta phản hồi, tôi trực tiếp cúp máy.

Sau khi xuất viện, tôi dọn đến ở nhờ nhà cô bạn thân . Cô ấy rất thấu đáo, biết hết mọi chuyện của Giang Triệt nên khi thấy tôi , cô ấy không hề khuyên tôi quay lại , chỉ hỏi một câu: "Nghĩ kỹ rồi chứ?"

Tôi gật đầu, cô ấy lại dời tầm mắt sang bên cạnh, nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ của "nó" một hồi lâu. Cuối cùng cô ấy tò mò hỏi tôi : "Giai Giai, cậu cũng mua một con à ? Tớ thấy các blogger đề cử là mỗi người nên nuôi một 'thú cưng' như thế này ."

"Bọn chúng vừa hiểu chuyện, lại còn có thể đổi trả miễn phí. Ồ đúng rồi , cậu đặt tên cho nó là gì?"

Cổ tay tôi lại bị quấn lấy, tôi quay sang nhìn sinh vật đang tỏ vẻ thất lạc kia . Tôi đính chính lại với cô bạn: "Không, nó không phải thú cưng, nó đến từ hành tinh khác, bọn họ đều là những cá thể độc lập."

Cô bạn mơ hồ phụ họa: "Vậy sao , chắc blogger kia nói sai rồi , để tớ về đính chính lại . Nhưng mà cậu đã đặt tên cho nó chưa ?"

Tôi lắc đầu: "Chưa có tên, bọn họ phân biệt nhau qua tần sóng.

"

"Vợ ơi, em có thể đặt cho anh một cái tên."

Chuyện này thật khó, tôi vốn không có năng khiếu đặt tên, nghĩ nửa ngày vẫn không thấy cái nào hợp. Đành khất lại : "Để sau hãy tính."

Đến chiều, tôi bắt đầu liên lạc với luật sư, ủy thác soạn thảo thỏa thuận ly hôn với tốc độ nhanh nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mon-qua-sinh-nhat/chuong-4.html.]

Xong xuôi mọi việc tôi mới nằm xuống giường, chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Tôi ngẩn người một lát, rồi chậm rãi tháo nó ra . Khoảnh khắc nhìn ngón tay trống trải, tôi chỉ cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có .

Một ly nước được đặt lên bàn, tôi quay đầu lại thấy gương mặt quen thuộc kia . Đến lúc này tôi mới nhận ra , việc chung sống với một kẻ có diện mạo giống hệt Giang Triệt là một điều rất kỳ quái. Tôi không thể tưởng tượng nổi một gương mặt giống hệt mình .

"Đổi diện mạo khác đi , cứ thế này thì loạn mất."

Nó nghe xong liền thu hồi lại nguyên hình, quấn quýt làm nũng: "Diện mạo loài người tinh tế quá, anh không tự tưởng tượng ra được , hay là cứ bắt chước theo khuôn mẫu sẵn có vậy ."

Tôi đưa cho nó một chiếc máy tính bảng dự phòng, dạy nó cách tìm kiếm các video hướng dẫn. Nó đón lấy, trước khi tôi đi tắm còn nghiêm túc quan sát diện mạo con người , thử tự mình mô phỏng.

Hai khối tròn vo cầm lấy máy tính bảng, nâng nó lên trước mặt. Nó học theo con người trong video biến đổi dung mạo, trong bóng tối cứ thay đổi xoành xoạch. Nhìn thế nào cũng thấy có chút ngốc nghếch.

Thấy tôi nhìn sang, nó còn trấn an: "Vợ ơi đi tắm đi , anh học nhanh lắm."

Tắm được một nửa, cửa phòng tắm đột nhiên bị gõ "Cộc cộc". Kèm theo đó là một giọng nói trầm khàn: "Vợ ơi, anh vào được không ?"

"Được."

Nó từ từ trườn vào , như một vũng nước lớn nằm bò trên đất. Thấy tôi , nó liền dính lấy đầy ngọt ngào. Có vẻ nó đang giấu tâm sự, sốt sắng hỏi: "Vợ ơi, cách thức bày tỏ sự thân mật của loài người là gì vậy ?"

Tôi nhìn ra ngoài, thấy màn hình máy tính bảng chưa tắt, đang chiếu một bộ phim truyền hình. Nam nữ chính sau bao ngày xa cách gặp lại , hiểu lầm được hóa giải và ôm hôn nhau thắm thiết.

Thấy tôi nhìn , nó quấn quýt càng thêm dịu dàng, bao phủ lấy tôi như một lớp màng mỏng.

"Vợ ơi."

"Theo cách nói của loài người các em, em có yêu anh không ?"

Tôi im lặng. Có lẽ thấy tôi im lặng quá lâu, nó đổi cách hỏi khác: "Em sẽ bỏ rơi anh chứ?"

"Không."

"Vậy em có yêu anh không ?"

"Có."

Tâm lý con người rất phức tạp, tôi cũng không rõ thế nào là yêu, thế nào là thích. Nhưng " không bỏ rơi", "mãi mãi bên nhau " chính là ý nghĩa của tình yêu đối với nó.

Tôi vừa dứt lời, bên tai vang lên vài tiếng cười khẽ. Giây tiếp theo, cằm tôi bị nâng lên, nó vuốt ve môi tôi . Ấm áp, ẩm ướt.

"Vợ ơi, loài người các em bày tỏ sự thân mật bằng cách hôn."

"Để anh dạy em nhé?"

Chưa kịp để tôi lên tiếng, thứ đang quấn quýt lấy tôi đã đột ngột cạy mở phiến môi.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...