Vào cái ngày Đường Ngọt Ngọt xuất giá, trời trong xanh không một gợn mây, rất thích hợp cho việc bốc quẻ xem ngày lành tháng tốt , hoặc giả là... xem ngày phu quân thăng thiên.

 

Tất nhiên, Đường Ngọt Ngọt không phải là kẻ m áu lạnh. Nàng chỉ là một thiếu nữ mười tám tuổi vô cùng thực tế.

 

Khi kiệu hoa của Thẩm phủ dừng trước cửa Đường gia, nhìn sính lễ trải dài ba con phố, trong đầu Ngọt Ngọt không hề có một chút bong bóng màu hồng nào về "tình yêu đích thực". 

 

Nàng chỉ nhanh ch.óng nhẩm tính: Số vàng ròng này nếu đem đổi ra ngân phiếu, cộng thêm tiền trợ cấp nuôi dưỡng của Thẩm gia mỗi tháng, nàng có thể ăn thịt nướng đến năm tám mươi tuổi mà không cần nhìn sắc mặt ai.

 

Huống hồ, người nàng gả lại là Thẩm Thời Yến.

Nhị thiếu gia Thẩm phủ, đương kim Đại Lý Tự Thiếu Khanh, người được mệnh danh là "Diêm Vương mặt sắt" của hoàng đô. 

 

Nghe đồn, hắn từ nhỏ đã ngâm mình trong đống gia quy nghiêm ngặt của Thẩm gia, sống quy củ đến mức củ ấu cũng phải gọi bằng cụ. 

 

Mở miệng ra là đại cục, ngậm miệng lại là lễ nghi. Một người đàn ông như vậy , sống cùng chắc chắn là chán ngắt, nhưng để làm một ông chồng " trên danh nghĩa" thì lại là lựa chọn số một.

 

Đêm tân hôn, nến hỷ cháy đỏ rực.

 

Đường Ngọt Ngọt ngồi trên giường hỷ, chiếc khăn trùm đầu màu đỏ đã bị nàng tự tay vén lên từ đời nào. 

 

Nàng vừa nhai đậu phộng răng rắc, vừa len lén nhìn phu quân mới cưới của mình .

 

Thẩm Thời Yến ngồi bên bàn tròn, sống lưng thẳng tắp như một cây trúc già. Hắn vẫn mặc nguyên bộ hỷ phục đỏ sậm, nhưng trên mặt không một tia cảm xúc. 

 

Dưới ánh nến, ngũ quan của hắn sắc sảo như tượng tạc, đẹp trai thì có đẹp trai đấy, nhưng khí thế lạnh lùng kia cứ như thể hắn không phải đi rước dâu, mà là vừa đi bắt tội phạm về quy án.

 

"Khụ." Thẩm Thời Yến khẽ ho một tiếng, đặt cuốn sách thánh hiền xuống bàn, giọng nói trầm thấp không chút độ ấm: "Đường tiểu thư, thời gian không còn sớm nữa, nghỉ ngơi thôi."

 

Ngọt Ngọt vội vàng nuốt ực viên đậu phộng xuống họng, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, tất cả nghe theo phu quân."

 

Nàng nghĩ bụng, chắc là sắp đến đoạn "gạo nấu thành cơm" rồi đây. Dù sao người ta cũng là đấng nam nhi đại trượng phu, chắc cũng không đến mức ăn chay.

 

Nhưng không . Thẩm Thời Yến đứng dậy, đi thẳng đến bên tủ, ôm ra một cái gối ôm bằng vải thô to đùng, thô bạo đặt chính giữa chiếc giường hỷ rộng lớn. 

 

Hắn nhìn nàng, tai hơi ửng hồng một cách kỳ lạ, nhưng giọng điệu vẫn cứng nhắc như thép nguội:

 

"Nàng tuổi còn nhỏ, ta không muốn tùy tiện. Sau này ở trong phủ, nàng cứ tự nhiên. Chúng ta ... phu thê tương kính như tân là được ."

 

Ngọt Ngọt nhìn cái gối ôm sừng sững như biên giới hai nước, rồi lại nhìn bờ vai rộng lớn của Thẩm Thời Yến khi hắn nằm xuống, tự giác rụt vào góc giường của mình . 

 

Nàng không những không tủi thân , mà suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng ở trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-hom-nay-lai-trung-doc-roi/1.html.]

 

Hời ơi, phu quân tốt ! Phu quân vạn tuế!

 

Không chung đụng xác thịt, không quản thúc tự do, tiền tiêu vặt lại cho đầy đủ. Đây chẳng phải là cuộc sống thần tiên trong mơ của nàng sao ? 

 

Đường Ngọt Ngọt lập tức định vị lại vị trí của mình : Nàng không phải là thê t.ử, nàng là một kẻ ăn lương tháng cao cấp ở Thẩm phủ!

 

Thấm thoát đã nửa năm trôi qua.

 

Cuộc sống "tương kính như tân" của Nhị thiếu gia và Nhị thiếu phu nhân Thẩm phủ diễn ra vô cùng hài hòa. 

 

Nói đúng hơn là Đường Ngọt Ngọt đã triệt để biến Thẩm phủ thành quán trọ hạng sang của riêng mình .

 

Buổi sáng, Thẩm Thời Yến phải vào triều từ tờ mờ sáng. Ngọt Ngọt vẫn trùm chăn ngủ nướng đến khi mặt trời lên ba sào.

 

Buổi trưa, nàng sai nhà bếp làm đủ món ngon, vừa ăn vừa xem gánh hát diễn kịch ngoài phố.

 

Buổi tối, Thẩm Thời Yến mang một khuôn mặt mệt mỏi trở về, hai người ngồi ăn cơm chung một bàn, không ai nói với ai quá ba câu.

 

Tuy nhiên, Đường Ngọt Ngọt phát hiện ra anh chồng cục đá này thực ra có một điểm rất thú vị: Hắn cực kỳ dễ "gồng".

 

Có một lần , Ngọt Ngọt đi dạo trong hoa viên, vô tình trượt chân một cái. Thẩm Thời Yến đứng ngay bên cạnh, bản năng của người học võ khiến hắn nhanh như cắt vươn tay ra , ôm gọn lấy eo nàng kéo vào lòng.

 

Mùi trầm hương thanh mát trên người hắn xộc thẳng vào mũi Ngọt Ngọt. Eo hắn săn chắc, l.ồ.ng n.g.ự.c thì ấm áp. Ngọt Ngọt chớp chớp mắt, ngước lên cười hì hì: "Đa tạ phu quân cứu mạng. Phu quân thật là vĩ đại nha~"

 

Giọng nàng vốn thanh mảnh, lại cố tình kéo dài ra nghe cực kỳ nịnh bợ.

 

Ngay lập tức, Ngọt Ngọt thấy rõ mồn một vành tai của Thẩm Thời Yến đỏ rực lên như tôm luộc. 

 

Hắn như bị điện giật, lập tức buông tay ra , lùi lại ba bước, chỉnh lại vạt áo thẳng thớm, nghiêm mặt nói : "Nam nữ thụ thụ bất thân ... Khụ, ý ta là, đại đình quảng chúng, nàng nên chú ý thể thống. Gia quy Thẩm thị không cho phép cử chỉ phóng túng."

 

Ngọt Ngọt nhìn khuôn mặt lạnh như tiền nhưng cái tai thì sắp chín đến nơi của hắn , suýt chút nữa là nghẹn họng vì nhịn cười . 

 

Đại ca ơi, chúng ta là phu thê hợp pháp đó! Ôm một cái mà làm như ta sắp cưỡng bức thúc thúc đến nơi không bằng!

 

Nhưng cũng chính vì sự nghiêm nghị thái quá này của Thẩm Thời Yến mà Ngọt Ngọt ngày càng nuôi lớn một giấc mộng: Chờ đến khi Thẩm Thời Yến thăng quan tiến chức, hoặc chẳng may hắn có gặp bất trắc gì trong lúc trừ bạo an dân, nàng sẽ lập tức mang theo số của cải kếch xù này lui về hậu phương, trở thành một góa phụ trẻ tuổi vô lo vô nghĩ, ngày ngày b.a.o n.u.ô.i vài ba tiểu bạch kiểm về bóp chân cho bõ ghét.

 

Nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp đó, Ngọt Ngọt ăn thêm được hẳn hai bát cơm.

 

Thế nhưng, ông trời dường như nghe thấy tiếng lòng "vô tri" của nàng, liền ban cho nàng một cơ hội. Chỉ là, cơ hội này đến hơi đột ngột.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...