Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hai chữ cuối cùng đó so với tất cả những âm thanh hệ thống trước đây đều nhẹ hơn một chút, giống như một người máy đang vụng về nói lời từ biệt.

Sau đó, giọng nói lạnh lẽo trong não bộ hoàn toàn biến mất.

Ta cảm thấy luồng t.ử khí u ám trong cơ thể tan biến ngay tức khắc, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm chưa từng có .

Đêm hôm đó, Lãnh cung đột ngột bốc cháy, cả tòa cung điện bị thiêu rụi thành tro bụi. Phế hậu Lâm Vãn và thái giám A Phúc đều táng thân trong biển lửa.

Trong khi đó, trên một con đường nhỏ ngoại thành kinh kỳ, một chiếc xe ngựa giản dị đang nương theo màn đêm, chậm rãi lăn bánh về phương Nam.

Trong xe, A Phúc nằm trên đống rơm, đầu gối lên đùi ta , vết thương trước n.g.ự.c vừa mới thay t.h.u.ố.c, lớp băng gạc còn thấm chút m.á.u hồng.

"Tỷ tỷ, chúng ta đi đâu ?" Đệ ấy yếu ớt hỏi.

"Đi về phía Nam. Giang Nam rất tốt , sơn thủy hữu tình."

Khóe miệng đệ ấy khẽ động, dường như muốn cười . Một lát sau , đệ ấy thiếp đi .

Ta cúi đầu nhìn đệ ấy . Khi ngủ, những nét phòng bị và toan tính quá đỗi già dặn đều tan biến, trông đệ ấy chỉ như một thiếu niên mười bảy tuổi bình thường, chưa từng bị thế giới này bạc đãi.

Nốt ruồi nâu sau tai trái lặng lẽ hiện rõ trong ánh ban mai.

Ta đưa tay ra , khẽ chạm vào nốt ruồi đó.

Bên ngoài cửa sổ, trời đã sáng. Phía xa có khói bếp bốc lên, tiếng gà gáy trưa vang lên vài tiếng. Một buổi sáng bình dị, đời thường.

Sống mũi ta bỗng cay cay. Không phải vì buồn bã, mà là vì cảm giác —— còn sống, thật tốt .

8

Xe ngựa đi hơn nửa tháng, cuối cùng cũng vào đến vùng lõi của Giang Nam. Ngày chúng ta đến nơi, trời vừa vặn lất phất mưa phùn —— thứ mưa đặc sản của Giang Nam, bảng lảng như sương khói.

Chúng ta dừng chân tại một thị trấn nhỏ tên là "Trấn Thính Vũ". Vết thương của A Phúc đến đây thì phát sốt nhẹ, lang trung nói không thể di chuyển đường dài được nữa. Thế là chúng ta ở lại , ở lại rồi cũng chẳng muốn đi đâu nữa.

A Phúc dùng số bạc tích góp được mua một sân nhỏ ven đường. Ba gian nhà chính cộng với một khoảng sân thiên tỉnh, giữa sân trồng một cây quế già đã nhiều năm tuổi.

Cánh cửa gỗ của gian nhà chính khi đẩy ra phát ra tiếng "két" khô khốc, giống hệt như cánh cửa ở Lãnh cung —— chúng ta nhìn nhau , rồi cùng bật cười . Cười đấy, mà nước mắt suýt chút nữa trào ra .

A Phúc mở một tiệm đậu phụ ngay mặt đường.

"Làm đậu phụ vừa sạch sẽ, đơn giản lại không gây chú ý, ai mà thèm để mắt đến một kẻ bán đậu phụ chứ? Hơn nữa ——" Đệ ấy khựng lại một chút, "Lúc ở trong cung, đệ từng bị điều đến Ngự Thiện phòng phụ việc. Ngày nào cũng phải mài đậu từ sáng sớm, việc gì cũng phải làm . Làm không tốt thì bị đ.á.n.h, làm tốt cũng chẳng ai khen. Nhưng đó lại là khoảng thời gian hiếm hoi trong cung đệ cảm thấy mình đang làm một 'việc bình thường'."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/xuyen-thanh-phe-hau-ta-nhan-nhiem-vu-cho-chet/4.html.]

Ta giúp đệ ấy một tay. Lúc đầu, ta còn chẳng phân biệt nổi nước đậu và đậu hũ non.

Ngày đầu tiên ta bỏ nhầm muối thay vì thạch cao, A Phúc nếm thử một ngụm rồi bảo: "Tỷ tỷ, cái này ... hợp để muối dưa hơn."

Ngày thứ hai khi đang khuấy, ta làm lật cả nồi gang, nước đậu nóng hổi đổ lênh láng ra đất. A Phúc mặt cắt không còn giọt m.á.u, nhấc bổng ta lên đặt ngồi trên quầy để kiểm tra xem có bị bỏng không .

Ngày thứ ba miếng đậu làm ra cứng đến mức có thể đóng đinh. A Phúc ngắm nghía hồi lâu: "Hay là bán cho bác Vương hàng xóm đang xây nhà nhỉ? Còn chắc chắn hơn cả gạch ấy chứ."

Ta đuổi theo đệ ấy chạy khắp sân, vết thương của đệ ấy chắc chắn vẫn còn đau, nhưng đệ ấy lại cười không dứt.

Đệ ấy chưa bao giờ oán trách, chỉ mỉm cười ôn hòa, đưa tay lau đi vệt bột mì trên mặt ta .

Có một lần ta giành lấy chiếc thìa gỗ để tự khuấy, tư thế hoàn toàn sai bét. Đệ ấy bước đến phía sau , nắm lấy tay ta : "Cổ tay thả lỏng, xoay theo chiều kim đồng hồ, chậm thôi."

Cảnh tượng này bị Vương đại nương đi ngang qua bắt gặp. "Ây da, đôi trẻ tình cảm tốt quá nhỉ!"

"Đại nương, chúng cháu không phải ... nàng là tỷ tỷ của cháu..." Mặt A Phúc đỏ bừng như gan heo.

9

Những ngày ở trấn nhỏ bình lặng như mặt hồ mùa xuân không chút gợn sóng.

Mỗi ngày từ sáng sớm tinh mơ, A Phúc đã dậy mài đậu, tiếng cối đá "két, két" xoay tròn. Ta bị hương thơm của nước đậu đ.á.n.h thức, rửa mặt vấn tóc, thắt tạp dề rồi bước vào bếp thay ca cho đệ ấy .

Vương đại nương ở sát vách là vị khách đầu tiên, ngày nào cũng như ngày nấy đến mua hai miếng đậu phụ tươi, đứng buôn chuyện nửa canh giờ, câu chuyện vĩnh viễn xoay quanh ba việc: con gà trống nhà bà, con dâu bà, và bao giờ thì A Phúc cưới ta .

"Vương đại nương, cháu nói rồi , chúng cháu là tỷ đệ ."

"Phải phải phải , ta tin rồi , ta tin rồi nhé." Vương đại nương cười đầy ẩn ý.

Trương tú tài ở góc phố cũng là khách quen, cứ ba ngày lại đến xin một bát nước đậu, sẵn tiện xem mấy cuốn thoại bản, thỉnh thoảng kể vài chuyện thú vị trong trấn.

Lúc rảnh rỗi buổi chiều, A Phúc ngồi dưới gốc cây quế dạy ta viết chữ. Chữ của đệ ấy viết rất đẹp , nét chữ cứng cỏi đầy lực, không giống như chữ của một thái giám.

"Lúc nhỏ ở Lâm gia, phụ thân chỉ cho các ca ca đi học. Đệ trốn ngoài cửa sổ nghe lỏm, dùng cành cây tập viết trên mặt đất. Sau này vào cung, làm việc ở Ngự Thư phòng, đệ quen một lão thái giám coi kho sách. Ông ấy đã âm thầm dạy đệ viết chữ Khải và chữ Hành, ông ấy là người duy nhất trong cung từng đối xử tốt với đệ ."

"Sau đó ông ấy thế nào?"

"C.h.ế.t rồi . Mùa đông năm ấy bị nhiễm phong hàn, thái y không chịu đến xem bệnh cho một lão thái giám coi sách vừa già vừa nghèo."

Đệ ấy nói xong, thản nhiên cầm b.út viết tiếp. Chữ đệ ấy viết ra —— là một chữ "Ân".

Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay đệ ấy : "Sau này , đệ muốn viết bao nhiêu cũng được , tỷ tỷ sẽ ngày ngày ở bên cạnh đệ ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...