Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lúc đang đắm chìm trong hoan ái thì còn đỡ, qua trận đó rồi , lý trí vừa quay lại , liền khó lòng chịu đựng nổi mùi tanh tưởi vương đầy trên sập này .
Quả thực chẳng khác nào dã thú giao hoan... Dương Tri Húc tinh thần rã rời nghĩ bụng.
Bại hoại gia phong, nhục nhã thư hương!
Đàn Hoa mở cửa sổ ra , Dương Tri Húc một tay chống cơ thể, co một chân lên, ngồi dậy. Đàn Hoa quay lại tiếp tục lau người cho hắn , Dương Tri Húc nghiêng đầu nhìn , lúc này hắn mới chú ý tới, gương mặt Đàn Hoa vẫn tĩnh lặng, nhưng y phục chẳng biết từ lúc nào đã bị mồ hôi thấm đẫm.
Vừa phát hiện ra điều này , chút làm mình làm mẩy của hắn ngay lập tức bay biến sạch, hứng thú lại dâng lên.
"Nóng không ?"
Đàn Hoa nghe hắn hỏi bèn đáp: "Cũng bình thường."
Tay hắn vươn tới, nhẹ nhàng đặt lên cổ áo nàng, dường như có chút nghi hoặc: "Sao lại ra nhiều mồ hôi thế này ?"
Đàn Hoa nhìn sang, đôi mắt mệt mỏi nhưng ôn nhuận của Dương Tri Húc lúc đầu còn đang giả vờ, sau đó liền tan ra , nhích người lại gần một chút, nhẹ giọng nói : "Đồ tồi, hễ bắt nạt người ta là lại hưng phấn, hả?"
Đàn Hoa bị hắn nói trúng tim đen liền khựng lại .
Im lặng một lát, Dương Tri Húc hỏi: "Nghĩ gì thế?"
Đàn Hoa nói thật: "Tự kiểm điểm."
Dương Tri Húc lười biếng mỉm cười .
Đàn Hoa quả thực đang tự kiểm điểm, chuyện đêm nay rốt cuộc là để phạt Dương Tri Húc, hay là cố ý mượn cớ này để thực hiện chút d.ụ.c vọng thầm kín.
Khó nói lắm.
Dương Tri Húc lại nghĩ thông suốt trước nàng, càng áp sát vào hơn, dỗ dành nàng: "Nàng nói sớm là nàng thích cái này đi , không sao đâu , nhị ca chịu chút ủy khuất để cho nàng bắt nạt là được chứ gì."
Đầu hắn hơi nghiêng, giọng nói không lạnh không nóng, chiếc cổ thon dài uốn lượn, đường cong mượt mà, ánh mắt Đàn Hoa lại dời đi chỗ khác.
Dương Tri Húc kéo nàng quay lại , bóp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, nói : "Có điều vừa rồi nàng suýt chút nữa hại ta mất mặt trước đồng liêu, có phải nên đền bù cho ta thứ gì không ?"
Đàn Hoa hỏi: "Ngươi muốn cái gì?"
Dương Tri Húc cười bảo: "Sảng khoái! Thế là đồng ý rồi nhé."
Đàn Hoa cũng không biết bản thân đã nói "đồng ý" từ khi nào, chỉ nhìn hắn không thốt lời nào.
Dương Tri Húc bắt đầu giở trò vô lại : "Đồng ý là đồng ý rồi , không cho phép nuốt lời."
Đàn Hoa vẫn không nói gì, bắt đầu lại công việc dở dang trên tay, giúp hắn lau sạch sẽ thân thể, lấy y phục tới. Thể lực Dương Tri Húc dần dần hồi phục, chủ yếu là do tâm trạng khá lên nên tinh thần cũng sung mãn, tự mình mặc y phục.
Đàn Hoa quay về bên bàn, uống một ngụm trà đã nguội, đặt chén xuống mặt bàn, cất lời: "Có phải ngươi muốn ta theo ngươi về Dương gia không ."
Dương Tri Húc đáp: "Ô, nàng thông suốt rồi à ."
Đàn Hoa quay lưng về phía hắn , không nói gì.
Dương Tri Húc thắt đai lưng lại , nói : "Chỉ là ăn một bữa cơm đạm bạc thôi. Nàng đã cứu sống gốc Mê Đà Đinh, cha mẹ ta biết nàng đang ở Cảnh Thuận, nói gì cũng muốn gặp một lần để bày tỏ lòng biết ơn, nàng cho họ một cơ hội đi ."
Hắn mặc chỉnh tề y phục, bước tới trước mặt Đàn Hoa, hai tay nhẹ nhàng đặt lên hai cánh tay nàng, nói : "Ta đảm bảo với nàng, chỉ nói chuyện cây Mê Đà Đinh, những chuyện khác tuyệt đối không đả động gì."
Đàn Hoa nhìn hắn một hồi, cuối cùng nói : "Đợi Lưu công công đi rồi hẵng bàn."
Dương Tri Húc vui mừng nói : "Được, cứ đợi lão đi rồi tính." Sau đó liền ôm Đàn Hoa vào lòng. Ôm xong, lại dẫn nàng xoay người nửa vòng, Đàn Hoa không hiểu, Dương Tri Húc ngượng ngùng bảo: "Không được , bây giờ ta cứ nhìn thấy cái sập kia là lại không đứng đắn nổi..."
"Không đứng đắn nổi?"
"Nàng còn có mặt mũi nói à , là ai vừa thú tính đại phát thế?"
Bình yên được một lát, Đàn Hoa bỗng nhiên nói : "Trước đây cũng từng có người nói như vậy ."
"Nói thế nào?"
"Rằng ta có thú tính."
"... Ai nói ?"
"Nghĩa phụ."
"Nàng có nghĩa phụ sao ? Hiện giờ ông ấy đang ở đâu ? Vì sao ông ấy lại nói nàng có thú tính?"
Đàn Hoa không trả lời nữa.
Dương Tri Húc ôm Đàn Hoa, nhìn ngọn đèn dầu trên chiếc bàn bên cạnh, ngọn lửa đang cháy leo lét.
Về phần Đàn Hoa, thực ra Dương Tri Húc biết rất ít. Hắn chẳng bao giờ gặng hỏi quá khứ của nàng, không hỏi một thân võ nghệ siêu quần của nàng từ đâu mà có , cũng không hỏi vì sao nàng lại am hiểu sự vụ quan trường đến vậy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-vien/chuong-37.html.]
Những thứ đó đối với hắn mà nói , đều không quan trọng.
Lần này cũng vậy , hắn ôm nàng, ngón tay vẽ vời nghịch ngợm trên lưng nàng, chỉ mong Lưu công công sớm ngày cút đi .
Không chỉ riêng hắn , cả cái thành Cảnh Thuận này , đều mong tên thái giám c.h.ế.t tiệt kia mau mau xéo đi cho rảnh nợ.
Chỉ tiếc là, thỉnh thần thì dễ tiễn thần thì khó, một khoảng thời gian sau đó, động tĩnh do Lưu công công gây ra ngày càng lớn.
Nhân mã của lão ta đến rồi , kẻ đầu tiên gặp họa chính là nhà thương nhân buôn lương thực họ Vương.
Lưu công công muốn ra oai phủ đầu, giữa thanh thiên bạch nhật, một đám quan sai áp giải già trẻ nhà họ Vương, bắt quỳ thành một hàng dài trên đường lớn.
Vương Chấn Nghĩa lớn tiếng hô: "Dựa vào đâu mà bắt chúng ta , chúng ta đã phạm tội gì?!"
Lưu công công mặc quan bào xanh lục, vẻ mặt kiêu ngạo, quát thẳng
vào
mặt Vương Chấn Nghĩa: "Bổn quan đến nơi
này
, vốn dĩ chỉ để trưng thu quân lương cho triều đình,
không
ngờ
lại
tra
ra
được
một vụ án lớn như
vậy
. Các ngươi qua mặt Quách thái thú, tư lợi quan lương, gây họa cho dân sinh.
Bắt giữ lập tức, tịch thu gia sản và kho lương!"
"Oan uổng quá!" Vương lão gia quỳ trên mặt đất, khó nhọc cãi lại , "Đại nhân, năm ngoái tình cờ xảy ra hạn hán, thu hoạch ở nông thôn giảm đôi chút, giá gạo biến động vốn là chuyện bình thường! Thuần Hòa mễ tứ của chúng tôi xưa nay luôn tuân thủ luật pháp, năm nào cũng quyên góp lương thực cứu đói, tuyệt đối không có hành động độn lương thực làm hại bách tính!"
Lưu công công nói : "Các ngươi âm thầm mua chuộc đám vô lại chốn thị tỉnh, ngụy tạo sổ sách khế ước, bằng chứng rành rành như núi! Đừng hòng giảo biện!"
"Cẩu quan!" Vương Chấn Nghĩa nghe vậy liền phá miệng c.h.ử.i ầm lên, "Bằng chứng cắm ghép ở đâu ra ?! Ông giỏi thì lôi ra đây cho mọi người cùng xem đi !" Hắn c.h.ử.i bới, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì, cảm xúc càng thêm kích động, hướng về phía đám đông đang vây xem cách đó không xa mà gào lên, "Thằng khốn Trình Càn! Mày đang ở đâu ! Đừng tưởng tao không biết là do mày giở trò đ.â.m thọc! Vì để giữ lấy cái mạng ch.ó của mình mà cấu kết vu oan giá họa! Mày không phải là người ——!" Chửi đến cuối cùng liền bị quan sai tát cho mấy bạt tai, ngã lăn xuống đất.
Thân hình gầy gò ốm yếu của Lưu công công đứng chính giữa đại đạo, đưa mắt quét qua một đám hương thân thương gia đang im thin thít vì sợ hãi xung quanh, ngược lại bày ra một vẻ mặt tươi cười hiền hòa, khuyên răn: "Chư vị hương thân , không cần hoảng hốt. Bổn quan xưa nay không muốn làm khó những thương gia an phận thủ thường, chỉ là hiện nay quân nhu cấp bách, trù bị quân lương là chuyện trọng đại của quốc gia, không thể không làm nghiêm. Hôm nay xét xử Vương gia, cũng là để duy trì kỷ cương luật pháp. Chư vị nên biết , bổn quan đi có mang theo cả chuyên viên của Hình bộ, án từ hình ngục đều qua tay ngài ấy , có thể xử lý ngay tại chỗ! Khuyên các vị nên biết nghĩ cho đại cục, suy nghĩ kỹ trước khi hành động!"
Nói xong, đoàn người của Lưu công công áp giải già trẻ nhà họ Vương rời đi . Có người dân chứng kiến bất bình không nhịn nổi mắng với theo phía sau : "…Cái đồ hoạn quan c.h.ế.t dẫm! Lương tâm cho ch.ó ăn mất rồi !"
Đám đông cũng dần dần tản đi . Trong một quán rượu nhỏ nằm khuất phía sau , Đàn Hoa đang uống rượu. Thứ rượu ủ từ ngũ cốc thô, kém xa loại rượu tinh cất của Lưu Hoa Các.
Lão nói , có mang theo chuyên viên của Hình bộ đi cùng.
Ai?
Đàn Hoa ngửa đầu, dốc thẳng nửa bầu rượu còn lại vào miệng, quăng bạc vụn lên bàn, đứng dậy rời đi .
Đàn Hoa chỉ dùng thời gian một canh giờ để điều tra rõ ràng chuyện này .
Nắng gắt ch.ói chang.
Trong trung đường Dương phủ, một nam t.ử trẻ tuổi mặc quan phục bị nóng đến mức nhe răng trợn mắt, phe phẩy quạt liên tục.
Chiếc quạt là cướp được từ tay Dương Tri Húc.
Nam t.ử này vóc người không cao lắm, hơi phát tướng, do quanh năm cắm mặt vào án từ duyệt hồ sơ, lại bôn ba chốn lao ngục nên lưng có hơi gù một chút, vẻ ngoài trông cung kính ôn thuận, nhưng trong ánh mắt lại toát lên sự sâu xa và cẩn mật.
Người này chính là Đốc lương hiệp sát do Hình bộ phái tới, Lưu Thụy Nghĩa.
"Trời ơi... cái thời tiết gì thế này ? Bách tính ở Cảnh Thuận mùa hè không cần thở hay sao ?"
Dương Tri Húc ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành bằng gỗ nam chạm khắc lá sen đỡ phần tựa đầu, phía sau đặt bình phong lụa mộc mạc, phía trước có một chiếc kỷ hương đang đốt trầm thủy hương.
Dương Tri Húc tay bưng chén trà , cười nói : "Lưu huynh , tâm tịnh tự nhiên sẽ mát mẻ, đệ ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, uống vài ngụm trà đi ."
Lưu Thụy Nghĩa vừa quạt phành phạch vừa đi vòng quanh phòng tìm chỗ thông gió, nói : "Trời nóng thế này , trà của huynh cũng là trà nóng, làm sao mà nuốt trôi nổi?"
Dương Tri Húc bảo: "Mùa hè mưa nhiều, ẩm ướt và oi bức, trà nóng có thể giúp toát mồ hôi tản nhiệt, hạ nhiệt từ bên trong, kiện tỳ dưỡng vị, không làm tổn thương trung châu."
"Thôi thôi thôi," Lưu Thụy Nghĩa nào phải người có tâm tính dưỡng sinh, lập tức ngắt lời hắn , "Đã nóng sẵn rồi , huynh còn niệm kinh khiến ta buồn ngủ mất thôi!"
Dương Tri Húc cười đặt chén trà xuống, nói : "Có điều, người đi cùng Lưu công công đến Cảnh Thuận trưng thu quân lương lại là đệ , đúng là làm ta bất ngờ đấy."
"Hả?" Lưu Thụy Nghĩa trừng lớn hai mắt, "Huynh gửi mười mấy bức thư y như bùa đòi mạng tới tận Thiên Kinh, cũng làm ta bất ngờ lắm đấy chứ. Huynh đừng cười , ta đã phải dùng sức chín trâu hai hổ mới giật được cái vị trí Hiệp sát này đấy!" Gã vừa nói vừa ghé sát vào Dương Tri Húc, hạ thấp giọng, "Huynh tưởng để đả thông trên dưới , ta đã phải tốn bao nhiêu?"
Dương Tri Húc đáp: "Đệ tốn bao nhiêu, ta bù lại cho bấy nhiêu."
Lưu Thụy Nghĩa "Ái chà" một tiếng, lập tức mặt mày hớn hở, vỗ vỗ vai Dương Tri Húc.
"Dương Ngọc Lang ơi Dương Ngọc Lang! Lưu Thụy Nghĩa ta đây, trên đời này thích huynh nhất!"
"Ừ," Dương Tri Húc gật đầu, hàng lông mày tuấn dật cong lên, "Hai huynh đệ chúng ta thuần túy là tính cách hợp nhau , hoàn toàn không liên quan chút nào tới tiền bạc."
Lưu Thụy Nghĩa cười lớn ha hả.
Đợi cười đủ rồi , Lưu Thụy Nghĩa ngồi lại về bên cạnh hắn , nói : "Chủ t.ử cũng rất lo lắng cho tình hình nhà huynh , dặn ta nhất thiết phải cẩn trọng. Ta không ngờ huynh và nhà Quách tướng quân lại còn có tầng quan hệ này , việc hai nhà liên hôn đúng là thượng sách. Tên Vương Trị kia tuy là một kẻ điên, nhưng cũng rất sợ c.h.ế.t. Trên chiến trường hắn hoàn toàn phải dựa dẫm vào Quách tướng quân, tuyệt đối không dám đắc tội."
Dương Tri Húc không hề cho Lưu Thụy Nghĩa biết chuyện đính hôn này chỉ là giả.
Hắn còn có chuyện khác muốn hỏi.
"Lưu huynh , tên Lưu công công kia hoành hành ngang ngược trong thành, thêu dệt tội danh, hại bao nhiêu người vô tội phải chịu hàm oan, chẳng lẽ thực sự không ai quản được lão sao ?"
Lưu Thụy Nghĩa thở dài một hơi , nói : "Huynh đệ à , lo tốt cho nhà huynh đã là chuyện không dễ dàng gì rồi . Huynh có điều không biết , Lưu công công lần này đến Cảnh Thuận, ít nhất phải thu cho bằng được hai triệu quan tiền quân lương."
Thư Sách
"... Cái gì? Hai triệu?" Dương Tri Húc nghe đến đó, lông mày nhíu c.h.ặ.t lại , "Toàn bộ tiền thuế của phủ Cảnh Thuận thu trong cả năm ngoái cũng mới chỉ có hai triệu bảy trăm ngàn quan, lão ta tới đây một lần mà đã muốn trưng thu hai triệu? Còn chừa cho người ta đường sống nữa hay không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)