Văn Hi/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi sợ bị thương nên không vùng vẫy, đầu tôi quan trọng hơn một chút lý lẽ của mình .  

 

Tôi nghiêng đầu lạnh lùng nhìn anh ta .

 

"Không phải anh biết rồi sao ? Tôi mất trí nhớ trên đường đi ly hôn mà."  

 

Đôi mắt Tống Ly, bỗng nhiên trở nên đỏ ngầu, như thể bị tổn thương sâu sắc.  

 

"…Không nhớ gì hết sao ? Không một chút nào sao ?"  

 

"Ừm. Trí nhớ của tôi chỉ dừng lại sau khi thi đại học." 

 

Tôi trả lời thật lòng, rồi nhíu mày.

 

"Anh có thể buông tôi ra không ?"  

 

"Sau kỳ thi đại học?"

 

Tống Ly dường như cũng nhớ ra điều gì đó, qua tôi mà nghĩ về một người nào đó, về những lời tôi đã nói với anh ta vào một đêm nào đó.

 

Bỗng nhiên cả người anh ta trở nên căng thẳng, anh ta đẩy tôi vào tường và hung hăng hôn tôi :

 

"Em không thể..."

 

"Văn Hi, em không thể quay lại ngày đó!"

 

"Em không thể chọn anh ta , em là của anh ..."

 

Tôi thực sự hoảng sợ, khi bị một người đàn ông dùng sức mạnh chèn ép, cảm giác sợ hãi tràn ngập tôi , dù cố gắng tôi cũng không thể thoát ra .

 

"Là em đã hứa với anh , không liên lạc với anh ta nữa, không để anh phải ghen tuông, Văn Hi, em quay lại đây cho anh !!" 

 

Tống Ly rất điên cuồng, anh ta không biết làm thế nào để chấp nhận điều này , môi anh ta lộn xộn ngấu nghiến môi tôi , dường như muốn nuốt chửng tôi , tạo ra một phiên bản mới của tôi .

 

Một sức mạnh lớn đột ngột kéo anh ta ra sau , sau đó dùng bộ n.g.ự.c ấm áp đỡ lấy tôi , đ.ấ.m một cú tách chúng tôi ra .

 

Tôi hoảng sợ.

 

Tôi ôm lấy người này theo bản năng.

 

Cố Hoài rất giận dữ nhưng lại run rẩy, anh cẩn thận ôm tôi vào lòng, vuốt lại mái tóc bị xáo trộn của tôi .

 

Anh không nói chuyện với Tống Ly, chỉ cẩn thận kiểm tra xem tôi có sao không .

 

Sau khi bị đ.á.n.h, Tống Ly đứng dậy, dường như do say rượu mà cả người anh ta lảo đảo, nhìn Cố Hoài như thể đối mặt với kẻ thù lớn, bỗng nhiên anh ta nổi giận cười lớn, nói .

 

"Cậu có thấy mình đáng khinh không , Cố Hoài.”

 

“Văn Hi đã nói với cậu những lời quá đáng như vậy , mà cậu vẫn quay lại quan tâm cô ấy ? Làm sao cậu có thể không có chút tự trọng nào của một người đàn ông như thế hả?

 

"Sự nghiệp thể thao của cậu bị hủy hoại vì cô ấy , nhưng cô ấy bảo cậu đừng để tâm, cũng đừng kiện người đó, cậu nghe lời cô ấy , vậy mà sau nhiều năm cô ấy gọi, cậu vẫn như một con ch.ó chạy trở lại .

 

"Cô ấy đã ngủ với tôi , tôi biết rõ từng điểm nhạy cảm của cô ấy , cậu cũng muốn cái đó sao ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-hi/chuong-6.html.]

 

Lời nói đó khiến tôi bị sốc. 

 

Ngay cả khi tôi đang mất trí nhớ, đầu tôi vẫn ong ong. 

 

Dù sao chúng tôi cũng từng là những người thân thiết nhất, người bạn đời đầu gối tay ấp. 

 

Anh ta ngoại tình, ép tôi ly hôn trước , sau đó lại không cho phép Cố Hoài quay lại tìm tôi .

 

Và bây giờ anh ta nói những lời lẽ nh.ụ.c m.ạ tôi trước mặt người bạn tốt nhất của tôi từ bé đến lớn.

 

Tay Cố Hoài nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. 

 

Anh hít một hơi sâu, không tức giận, thay vào đó lại mỉm cười , như thể đang hòa giải với những năm tháng lố bịch của mình . 

 

Anh ấy luôn biết tôi giỏi đ.á.n.h nhau . 

 

Thói quen đến đón tôi sau giờ học võ karate, sau đó nhìn chằm chằm vào tôi không cho tôi uống nước ngọt, tôi học bao nhiêu năm, anh ấy cũng mua nước điện giải cho tôi bấy nhiêu năm.

 

Tôi nghĩ có lẽ anh ấy cũng hơi thích tôi một chút. 

 

Nhưng sau khi tôi nhờ người chuyển tờ giấy nhắn cho anh ấy , anh ấy không đến cuộc hẹn, thay vào đó là Trì Noãn Noãn mang lại tờ giấy với chữ viết rõ ràng của anh ấy .

 

"Văn Hi, đừng khiến tôi cảm thấy ghê tởm cậu , sau này những lời này , một chữ cũng đừng nhắc lại với tôi nữa, nếu không , chúng tôi không cần làm bạn nữa."

 

Sao lại như vậy ? Sai ở đâu vậy ? 

 

Cố Hoài vuốt ve mái tóc của tôi , như thể đã giải tỏa được gánh nặng, thấy tôi đã nghe thấy mọi thứ, cũng không thể giấu diếm nữa, anh cười .

 

"Cậu đã thấy tôi đ.á.n.h nhau bao giờ chưa ? Văn Hi."

 

Chưa.

 

Tôi chỉ mới thấy anh ấy chơi bóng rổ.

 

Học bá luôn giữ mình trong sạch và lạnh lùng, hóa ra lại là thành viên của đội bóng rổ tỉnh, từ đội thiếu niên đi lên.

 

Có một lần đội tỉnh chọn sân bóng rổ của trường chúng tôi làm nơi tổ chức thi đấu, toàn trường lần đầu tiên thấy Cố Hoài cởi bỏ đồng phục, mặc bộ đồ bóng rổ.

 

Mồ hôi đầy đầu, ghi điểm khắp sân, lấp lánh ch.ói lọi.

 

Làm sao vận động viên lại không biết đ.á.n.h nhau , anh ấy đưa tôi vào nơi an toàn , rồi tức giận đến cực điểm nắm cổ áo của Tống Ly.

 

Cả hai ánh mắt đều tràn đầy hận ý.

 

Khi tôi phản ứng lại , những món đồ nội thất tôi thấy hơi chướng mắt kia , đã gần như bị phá hủy hết.

 

Tôi đã báo cảnh sát, khi cảnh sát đến, tôi lập tức chạy đến Cố Hoài.

 

Trì Noãn Noãn đến, khuôn mặt cực kỳ khó coi.

 

Nhìn thấy tôi và Cố Hoài nắm tay nhau , cô ta ngẩn ngơ khá lâu, sau đó nhìn về phía Tống Ly, tiến lại để giúp đỡ anh ta , nhưng Tống Ly đột nhiên vung tay cô ra .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...