Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tại sao tôi không liên lạc với Cố Hoài trong bao nhiêu năm đó? Còn nói những lời đắng cay rằng sau này đừng liên lạc với tôi nữa?
Vì mẹ Cố nói đúng.
Vì tôi , cảm thấy chột dạ .
Trong bốn năm không liên lạc ấy , hộp thoại của chúng tôi như không còn sự sống, luôn luôn yên tĩnh như thế.
Dù trong tình yêu tôi bị tổn thương đến mức nào, tôi cũng không dám liên hệ với anh .
Và anh , từng cẩn thận hỏi tôi một câu.
"Cậu thật sự không nói một câu “Chúc mừng năm mới” với tôi sao ?"
Tôi chỉ có thể ôm lấy điện thoại, khóc nghẹn ngào.
Lần bố tôi nhập viện vì nhồi m.á.u cơ tim, đó là lần duy nhất tôi không giữ được mình , đã liên lạc với anh , và anh cũng thật tận tâm, từ đầu đến cuối, không bắt tôi phải gặp mình một lần .
Bảy năm qua tôi đã làm gì?
Tôi , điên rồi sao ?
22
Cố Hoài tìm thấy tôi ở sân chơi dưới lầu.
Tôi đang chơi b.ắ.n bi cùng một đám trẻ con, thắng nhiều đến mức chúng sắp khóc , rồi lại trả lại cho chúng.
Tôi ngẩng đầu, thấy Cố Hoài đang thở hổn hển, vẻ lo lắng pha lẫn sợ hãi.
"Còn tưởng cậu đi đâu mất rồi ."
Cố Hoài cúi xuống, nhẹ nhàng chạm vào vết thương của tôi .
"Không phải muốn đến đón tôi sao ? Tôi đã đợi cậu nửa ngày, cuối cùng đợi được người của mẹ tôi ."
Tôi nhìn anh , muốn cười nhưng không cười nổi, mở miệng, nước mắt lại rơi.
"Cố Hoài... xin lỗi cậu ."
Dưới lầu có nhiều phụ huynh , Cố Hoài cũng không ngại họ nhìn mình như một trò đùa, anh ôm tôi an ủi một hồi lâu, bất đắc dĩ chào hỏi mọi người mình gặp, rồi dẫn tôi về nhà.
Tôi thực sự không biết phải nói gì với anh .
Cuối cùng, tôi khóc nức nở, ôm lấy cổ anh , và nói xin lỗi anh .
"Không cần."
Cố Hoài nghe tôi nói xong, cũng bình tĩnh trả lời tôi , giọng rất nhẹ.
"Mẹ tôi đã tìm gặp cậu , tôi biết ."
" Tôi cũng đã đoán được suy nghĩ và lựa chọn của cậu ."
"Có lẽ vì quá yêu thương, tôi đã tin là thật. Văn Hi, khi cậu nói trực tiếp với tôi rằng “coi như tôi có lỗi với cậu , từ nay về sau không liên lạc nữa”, lúc đó tôi thực sự nghĩ rằng, cậu ghét tôi ."
"Đau lòng không giả vờ được , nên tôi đã mất nhiều năm mà không thể bình thường lại được , nhưng rồi cũng sẽ qua thôi."
"Bởi vì, tôi thực sự rất yêu cậu ."
Vì thế, anh ôm tôi nói với Tống Ly, tôi không thua.
Vì thế,
anh
xông
vào
phòng bệnh của
tôi
,
nói
với
người
ở đầu dây điện thoại rằng “nếu
tôi
không
đến, thì ai sẽ đến”.
Dù tôi có thể sẽ nhớ lại mọi thứ.
Dù tôi có thể là Văn Hi của bảy năm trước chỉ trong một tháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-hi/chuong-13.html.]
Đều không sao cả.
Đôi mắt tôi lập tức ngập trong nước mắt.
Cố Hoài nhẹ nhàng an ủi tôi , như ngày xưa, nói với tôi rằng khóc sẽ hỏng não, Tiểu Hi đừng khóc nữa.
Cảm xúc trong trái tim bị chạm vào , không nơi để giải tỏa, tôi chặn miệng anh lại .
Nước mắt mặn chát.
Còn anh thì ấm áp.
Môi dưới của tội bị anh c.ắ.n, sau đó lực tay ôm eo trở nên mạnh hơn, anh ôm c.h.ặ.t lưng tôi đẩy lên, như thể muốn đưa tôi vào miệng cọp.
Dù vậy , tôi cũng không chịu buông ra , c.ắ.n trả mạnh mẽ, lực tay của Cố Hoài nhẹ lại , anh cười , rồi từ từ làm tôi mềm nhũn dưới ngón tay anh .
Tôi không rõ là ai đã bắt đầu kéo áo của ai trước .
Khi tôi nhìn vào ánh mắt anh , tôi thấy lửa ở trong đó.
Ngày thi tốt nghiệp đó, anh bước ra từ lớp học, như gió mát và ánh trăng, ánh mắt rạng rỡ, như thể hy vọng từ ngày hôm đó đi cùng tôi đến một tương lai mới.
Vì vậy , tôi mới dũng cảm, cảm thấy có thể có một khả năng khác với anh .
Nghĩ về ngày tỏ tình, tôi hối hận.
Hối hận vô cùng, tôi ước gì cuộc đời có thể bắt đầu lại .
Dù biết anh đã từ chối tôi , tôi cũng nên chạy trở lại , ngăn anh lại , và nói với anh .
" Tôi có điểm nào không tốt ? Điểm nào không làm cậu thích? Cố Hoài, rõ ràng cậu rất thích tôi , tôi cảm nhận được mà!"
Tôi nên dũng cảm hơn một chút.
Được Cố Hoài ôm lên, tôi cong người như một con tôm đã được luộc, và trong khoảnh khắc được đặt xuống, tôi ôm lấy anh , run rẩy.
"Tống Ly nói ... anh ta đã chạm qua tôi ... cậu không ..."
Cố Hoài che mắt tôi lại .
Giọng anh khàn đặc.
"Nếu em không thích những ký ức này , anh sẽ giúp en xóa sạch..."
Đêm tối rối ren.
Người tôi thầm yêu ban đầu giờ đang trong vòng tay tôi , đã gỡ bỏ vẻ e thẹn, anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi .
24
Cuối cùng Tống Thiên Lãng cũng biết chuyện tôi và Tống Ly ly hôn, tôi bị đ.á.n.h thức bởi cuộc điện thoại của ông ta , tiếp theo là hàng loạt tin nhắn từ Tống Ly.
Tôi dừng lại , chặn anh lại một chút, sau đó lại được anh kéo vào lòng.
"Đối phó với những người em không thích sẽ bị nhức đầu đó."
Cố Hoài giật lấy điện thoại của tôi , nghiêm túc khuyên nhủ tôi .
Tôi duỗi mình .
"Vậy cái gì không làm đau đầu?"
Ánh mắt Cố Hoài trở nên sâu thẳm, anh hôn tôi .
"Để anh làm , không mất công sức."
Chaporia
Bình Luận (0)