Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
13.
Đối mặt với Giang Tuân, chỉ cần lùi một bước, sẽ thành từng bước từng bước lùi mãi.
Hôm đó bị anh kéo vào cảm xúc, tôi lỡ miệng nói rằng cần thời gian suy nghĩ, thế là bị anh nắm được sơ hở.
Lịch trình mỗi ngày của tôi kín mít.
Buổi sáng làm việc ở quán cà phê, buổi chiều đến thư viện chuẩn bị cho kỳ thi tự học dành cho người trưởng thành, chiều tối còn có một công việc làm người chăm sóc thú cưng.
Ban đầu Giang Tuân chỉ đến quán cà phê ngồi một lúc.
Chưa đầy vài ngày, toàn bộ nhân viên và khách quen trong quán đều mặc định anh là bạn trai tôi .
Từ việc cùng tôi gặm bánh mì vào buổi trưa, đến việc đưa tôi đi ăn nhà hàng.
Từ việc cùng tôi đi xe buýt, đến việc tự lái xe làm tài xế cho tôi ...
Anh bắt đầu xuất hiện ngày càng thường xuyên trong cuộc sống của tôi , không ngừng thăm dò, từng chút một chiếm lĩnh, giống như một thợ săn kiên nhẫn.
Tôi cảnh giác, nhưng cũng có chút bất lực mà dung túng cho anh , chỉ đành hỏi:
“Giang Tuân, anh không cần đi làm à ?”
“Không cần, anh là ông chủ.”
Tôi nghiêm túc nói :
“ Nhưng em không muốn anh vì em mà làm chậm trễ cuộc sống của chính mình .”
“Vậy thì em mau đồng ý làm bạn gái anh đi . Em đã làm lỡ mất năm năm nhân duyên của anh rồi .”
“...”
Trước đây mỗi lần đấu khẩu với Giang Tuân, gần như tôi đều thắng.
Không hiểu sao bây giờ lại chẳng nói lại được anh .
Mà thái độ nhượng bộ của tôi lại khiến Giang Tuân được đằng chân lân đằng đầu.
Một hôm tan làm ở quán cà phê.
Đúng ra phải là giờ đi ăn trưa.
Thế nhưng anh lái xe đưa tôi thẳng đến căn nhà của anh ở Hoài Nam.
Tôi cảnh giác hỏi:
“Ý anh là gì?”
“Sợ rồi à ?”
Giang Tuân nghiêng người lại gần, cười đầy ý xấu .
“Một người đàn ông đưa một người phụ nữ về nhà mình , em nghĩ là có ý gì?”
Tôi cạn lời.
Không thèm để ý đến việc anh lại nhập vai diễn quá sâu, tôi nhanh nhẹn bước vào thang máy.
Giang Tuân cười khẽ hai tiếng, theo vào rồi ủ rũ nói :
“Tiểu Tinh, sao em khó lừa thế nhỉ?”
Tôi biết anh không làm ra chuyện gì quá đáng.
Nhưng tôi thật sự không ngờ rằng anh đưa tôi về nhà chỉ để tự mình xuống bếp.
Tôi dựa vào bàn bếp, lặng lẽ nhìn anh đeo tạp dề, bận rộn trong gian bếp với những động tác vô cùng thành thạo.
Trong thoáng chốc, tôi có cảm giác như đang nằm mơ.
“Chẳng phải em từng nói sao , em thích đàn ông biết nấu ăn.”
Giang Tuân vừa thái rau vừa tranh thủ lấy lòng.
“Anh cố ý đi học đấy. Nếu thấy ngon thì nhớ cộng điểm cho anh nhé.”
Nhưng trước đây Giang Tuân đã từng nói gì nhỉ?
Khi tôi nói con gái đều thích đàn ông biết nấu ăn, anh từng khinh thường đáp:
“Anh thuê nổi những đầu bếp nổi tiếng nhất thế giới, tội gì phải tự làm khổ mình .”
Thì ra trong năm năm ấy , không chỉ có mình tôi thay đổi rất nhiều.
14.
Tôi ăn những món Giang Tuân nấu.
Rõ ràng rất ngon, nhưng trong lòng tôi lại chẳng thấy dễ chịu chút nào.
Sau bữa cơm, anh đẩy tôi vào phòng làm việc.
“Môi trường ở đây tốt hơn thư viện. Yên tâm, anh sẽ không làm phiền em.”
Mấy ngày nay đi cùng tôi đến thư viện, anh đã âm thầm ghi nhớ toàn bộ tài liệu học tập tôi cần rồi chuẩn bị sẵn.
Đó là sự chu đáo mà trước đây tôi chưa từng dám tưởng tượng Giang Tuân sẽ có .
Ngồi trong phòng làm việc rõ ràng đã được dọn dẹp từ trước , lần đầu tiên tôi học mà lòng chẳng tập trung nổi.
Khó khăn lắm mới chờ đến giờ đi làm công việc tiếp theo, tôi ra ngoài tìm Giang Tuân để chào tạm biệt.
Tìm một vòng, cuối cùng tôi thấy anh trong phòng đàn.
Anh ngồi trên ghế piano trước khung cửa kính sát đất.
Trước mặt là cây đàn piano cùng thương hiệu với cây đàn mà tôi từng sở hữu.
Ánh mắt anh hướng ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt thất thần như đang chìm trong suy nghĩ.
Tôi bước tới.
“Giang Tuân, em phải đi rồi .”
Giang Tuân
quay
đầu
lại
.
Trong mắt anh khẽ gợn lên những đợt sóng nhỏ.
Anh nói :
“Trình Tinh Dao, từ sau năm mười tám tuổi, không còn ai đàn piano cho anh nghe nữa.”
Tôi sững người .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nam-nam-cho-doi-1-anh-sao/chuong-5.html.]
Vào sinh nhật mười tám tuổi của Giang Tuân, tôi từng ngồi trước màn hình, đàn cho anh một bản nhạc piano làm quà sinh nhật.
Anh nói câu đó rất bình thản.
Nhưng tôi lại cảm thấy đau lòng hơn bao giờ hết.
Trước đây tôi vẫn không hiểu.
Một người tốt như Giang Tuân, tại sao dường như lúc nào cũng không vui.
Mà số phận cũng chưa từng đối xử dịu dàng với anh .
Nhưng ...
Nhưng mà...
“Giang Tuân, em không thể chơi đàn nữa rồi .”
Tôi giơ bàn tay phải lên, bình thản nói :
“Bốn năm trước em đ.á.n.h nhau với người khác, bị thương ở cánh tay và xương cổ tay. Từ đó về sau không thể chơi đàn được nữa.”
Biểu cảm của Giang Tuân trong khoảnh khắc ấy như vỡ vụn.
Nỗi đau thương trong mắt anh dâng lên dữ dội như sóng lớn.
Còn tôi lại rất bình tĩnh.
Tôi nói mình cần thời gian để suy nghĩ.
Nhưng thực ra cũng là đang cho Giang Tuân thời gian để suy nghĩ.
Càng hiểu con người hiện tại của tôi .
Càng biết quá khứ nhếch nhác của tôi .
Rồi sẽ đến ngày anh chùn bước.
Tôi thẳng thắn với anh , mang theo chút lạnh lùng tàn nhẫn:
“Bàn tay này của em từng bê khay thức ăn, từng đ.á.n.h nhau , từng dính m.á.u, từng cầm s.ú.n.g.”
“Chỉ là không còn chạm vào phím đàn nữa.”
Tôi nhắm mắt lại , cố kìm sự run rẩy trong giọng nói :
“Giang Tuân...”
“Em đã từng g.i.ế.c người .”
15.
Sau ngày hôm đó, Giang Tuân không còn thường xuyên tìm tôi nữa.
Anh để lại cho tôi một chiếc chìa khóa và một tin nhắn:
【Anh về Hoài Kinh một chuyến, sẽ sớm quay lại . Nhà anh em cứ tự nhiên ra vào .】
Tôi không đến.
Tôi nghi ngờ anh đang trốn tránh điều gì đó, nhưng cũng không tìm hiểu.
Bất kể anh nhìn nhận tôi thế nào, bất kể anh lựa chọn ra sao , tôi chưa từng nghĩ đến việc dựa vào anh để thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn của mình .
Tôi vẫn giữ nhịp sống riêng.
Đi làm , học tập, cố gắng để tương lai của mình đừng trở nên quá tệ.
Đêm ngày thứ ba sau khi Giang Tuân rời đi , tôi tắm rửa xong rồi nằm lên giường.
Đúng lúc ấy , tôi bất ngờ nhận được tin nhắn WeChat từ đồng nghiệp.
【Dao Dao, người này có phải bạn trai cậu không ?】
Đồng nghiệp gửi tới một ảnh chụp màn hình từ video.
Hình ảnh khá mờ, nhưng vẫn không che nổi vẻ điển trai của người trong đó.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là Giang Tuân năm mười tám tuổi.
Tiêu đề video trong ảnh là:
【Ghi hình thực tế ngày nhập học tân sinh viên khóa XX của Đại học A.】
Đồng nghiệp lại gửi thêm một tin nhắn:
【Anh ấy lên hot search rồi ! Mau vào xem đi !】
Ứng dụng video đó, ngay đêm liên lạc lại được với Giang Tuân, tôi đã xóa mất rồi .
Tôi tải lại ứng dụng, đăng nhập vào tài khoản.
Còn chưa kịp bấm vào mục tìm kiếm nổi bật thì đã bị hàng loạt thông báo tràn ngập màn hình.
Thông báo trả lời: 999+.
Tin nhắn riêng: 999+.
Tôi ngẩn người mở ra xem.
Lúc ấy mới phát hiện bình luận mình để lại dưới video tìm kiếm người yêu qua mạng năm xưa đã được đẩy lên vị trí đầu tiên.
Bên dưới toàn là những lời hồi đáp của cư dân mạng:
【Trời ơi! Bạn chính là Tiểu Tinh mà anh trai ngầu tìm suốt năm năm sao ? Là người thật luôn à ?】
【 Tôi khóc mất thôi, sao giờ bạn mới xuất hiện vậy ? Chúng tôi còn tưởng bạn không còn nữa rồi .】
【CP yêu qua mạng tôi từng chèo năm năm trước sống lại rồi ! Xin hai người kết hôn ngay tại chỗ được không !】
【...】
Tôi đọc mà chẳng hiểu gì.
Tim lại vô cớ đập nhanh.
Theo bản năng, tôi cảm thấy mình đang chạm tới một thứ vượt quá sức chịu đựng của bản thân .
Tôi thoát khỏi phần bình luận rồi mở bảng hot search.
Chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy chủ đề đó.
#Ngôi sao của anh trai ngầu.#
Chaporia
Bình Luận (0)