Sau Khi Bị Ép Gả Thay/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

Yêu nhau tám năm với thanh mai trúc mã Thẩm Hoài Xuyên, cuối cùng cũng đến ngày kết hôn.

Thế nhưng vào đêm ngay trước ngày diễn ra hôn lễ, tôi lại vô tình nghe thấy Thẩm Hoài Xuyên đang dặn dò người anh em chí cốt của mình : "Ngày mai sau khi đón dâu xong, cậu cứ trực tiếp lái xe hoa thẳng đến nhà họ Lục cho tôi ."

"Nhà họ Lục?"

Thẩm Hoài Xuyên trầm giọng giải thích: "Gia đình Vãn Vãn phá sản, nợ nhà họ Lục đến mấy trăm triệu. Bố mẹ cô ấy muốn bán cô ấy cho lão già bên nhà họ Lục để trừ nợ, nhưng làm sao tôi có thể trương mắt ra nhìn cuộc đời cô ấy bị hủy hoại như thế được ? Chỉ đành chịu uất ức cho Vũ Đường gả thay thôi."

Người anh em kia không thể tin nổi vào tai mình : "Cậu không nỡ hủy hoại Vãn Vãn, thế là cậu liền đi hủy hoại Vũ Đường?"

"Lão già đó đã chín mươi tuổi rồi , bệnh tình nguy kịch sắp c.h.ế.t đến nơi, chẳng qua là muốn tìm một cô gái trẻ về để xung hỷ thôi mà. Đợi hai năm nữa lão ta c.h.ế.t rồi , tôi sẽ không chê bai Vũ Đường là người đã qua một đời chồng, tôi vẫn nguyện ý cưới cô ấy ."

" Nhưng cậu nghĩ Vũ Đường sẽ ngoan ngoãn chịu bái đường với lão già đó sao ?"

Thẩm Hoài Xuyên trầm ngâm một lát: "Ngày mai tôi sẽ bảo mẹ tôi bỏ t.h.u.ố.c vào bát sủi cảo của Vũ Đường. Đợi đến khi cô ấy tỉnh lại , có lẽ đã nằm trên giường của lão già đó rồi ."

"Ván đã đóng thuyền, cô ấy không còn lựa chọn nào khác."

Tôi lặng lẽ đứng nghe hết thảy mọi chuyện, không làm ầm ĩ cũng chẳng hề chất vấn.

Tôi chỉ âm thầm quay trở về phòng của mình , chờ đợi đám cưới ngày mai diễn ra .

Để rồi sau này khi Thẩm Hoài Xuyên tìm đến tôi một lần nữa, khóc lóc cầu xin tôi quay lại , tôi đã ôm cái bụng bầu năm tháng mà mỉm cười nói với anh ta :

"Giống như anh đã từng nói đấy, ván đã đóng thuyền, anh không còn lựa chọn nào khác nữa rồi ."

……

Sáng ngày hôm sau , Thẩm Hoài Xuyên được vây quanh bởi hội anh em bạn bè, rầm rộ đến nhà tôi đón dâu.

Mạnh Vãn Vãn cũng bám đuôi đi theo.

Vừa nhìn thấy tôi khoác trên mình bộ váy cưới kiêu sa, Mạnh Vãn Vãn vừa bước vào cửa liền lập tức khóc sướt mướt. "Chị Vũ Đường, em ngưỡng mộ chị thật đấy, có thể gả cho người mình yêu, số chị tốt thật."

"Chẳng bù cho em, bố mẹ vì gán nợ mà bắt em phải gả cho một lão già chín mươi tuổi."

" Nhưng cũng may." Cô ta lau nước mắt, ánh mắt ẩn ý liếc nhìn Thẩm Hoài Xuyên: "Hôm nay đã có người bí mật đi đăng ký kết hôn với em rồi , lão già đó có muốn cưới em cũng không cưới được nữa."

Nghe giọng điệu khoe khoang trá hình của người phụ nữ đó, cả người tôi cứng đờ tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/sau-khi-bi-ep-ga-thay/1.html.]

Tôi vốn tưởng chuyện bắt tôi gả thay đã là một đòn chí mạng rồi . Nhưng tôi không ngờ được rằng, Thẩm Hoài Xuyên vậy mà ngay cả giấy chứng nhận kết hôn cũng đã đăng ký xong xuôi với cô ta .

Cô bạn thân Thanh Thanh của tôi vì không biết rõ chân tướng, liền ghé sát tai tôi nhỏ với giọng điệu cằn nhằn: "Hôm nay là ngày vui lớn của cậu và Thẩm Hoài Xuyên, cô ta đến đây làm cái quái gì không biết ? Lại còn cố tình khóc lóc ở đây, bộ muốn đem vận xui, hãm tài đến cho cậu hả?"

"Không sao đâu ." Tôi vỗ vỗ lên mu bàn tay Thanh Thanh.

Hôm nay, vốn dĩ đã chẳng phải là đám cưới của tôi và Thẩm Hoài Xuyên.

Anh ta giả vờ đến đón dâu, chẳng qua chỉ là để dụ tôi lên xe hoa, vạch sẵn một màn kịch trộm long tráo phụng mà thôi.

Thanh Thanh cứ nhao nhao đòi chơi trò chơi thử thách đón dâu của phù dâu.

Nhưng Thẩm Hoài Xuyên lại nhíu mày, mất kiên nhẫn nói : "Thời gian gấp rút, đừng để lỡ giờ lành, trực tiếp đi tìm giày cưới đi ."

Mấy người anh em của anh ta lục lọi tìm kiếm khắp phòng một lượt, rất nhanh đã tìm thấy đôi giày cưới của tôi .

Thế nhưng Thẩm Hoài Xuyên lại giật lấy đôi giày, thẳng thừng sải bước đi về phía Mạnh Vãn Vãn.

"Vũ Đường, trên đường đến đây Vãn Vãn bị trẹo chân, giày bị hỏng rồi ."

Anh ta quỳ một gối xuống trước mặt Mạnh Vãn Vãn, động tác vô cùng thuần thục đi giày mới vào chân cô ta : "Da thịt Vãn Vãn non nớt mịn màng, không đi quen mấy loại giày thô ráp đâu , em nhường đôi giày cưới này cho cô ấy đi ."

Nói xong, anh ta tùy tiện lấy ra một đôi giày vải cũ từ trong tủ giày ném đến trước mặt tôi .

"Chỉ là một đôi giày thôi mà." Anh ta chăm chú nhìn tôi , nụ cười trên môi vẫn dịu dàng như trước : "Em sẽ không tính toán chi ly với cô ấy chứ?"

"Thẩm Hoài Xuyên, đây là giày cưới cơ mà!" Thanh Thanh đứng bên cạnh rốt cuộc không thể nhịn nổi nữa, liền hét lên.

"Giày cưới thì làm sao ?" Thẩm Hoài Xuyên nhíu mày: "Chỉ là một đôi giày thôi mà, mặc cái gì lên chân chẳng giống nhau ?"

"Đây không chỉ đơn thuần là một đôi giày…"

"Bỏ đi Thanh Thanh." Tôi giữ cô ấy lại : "Nhường cho cô ta đi ."

Mạnh Vãn Vãn là con gái của sếp Thẩm Hoài Xuyên.

Hai năm qua, Thẩm Hoài Xuyên luôn lấy lý do con gái của sếp không dễ đắc tội để bắt tôi phải nhún nhường, nhẫn nhịn cô ta hết lần này đến lần khác.

Thành quả công việc của tôi nhường cho cô ta , thú cưng tôi nuôi nhường cho cô ta , quần áo và trang sức tôi thích cũng nhường cho cô ta …

Đến tận ngày hôm nay, ngay cả người chồng của mình tôi cũng phải chắp tay nhường lại .

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...