Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vừa mới đi xuống dưới lầu, Thẩm Hoài Xuyên liền đặt tôi xuống đất.
"Vũ Đường." Anh ta giúp tôi chỉnh lại khăn voan trùm đầu, đôi mắt cong cong chứa nụ cười : "Anh chỉ cõng em đến đây thôi, đoạn đường tiếp theo, em phải tự mình đi rồi ."
Thanh Thanh vô cùng bất mãn: "Theo đúng quy định, chú rể bắt buộc phải cõng cô dâu lên xe hoa chứ!"
"Quy định là c.h.ế.t, con người mới là sống."
"Thẩm Hoài Xuyên, hôm nay anh bị làm sao thế hả?" Thanh Thanh tức đến mức toàn thân run rẩy: "Từ lúc bước vào cửa đến giờ anh đã rất kỳ quặc rồi , hôm nay anh bị ai bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú à ?"
"Thanh Thanh." Tôi giữ cô bạn Thanh Thanh lại , vỗ nhẹ lên tay cô ấy như để an ủi: "Không sao đâu , tớ tự đi được ."
Thẩm Hoài Xuyên vốn dĩ đâu phải là chú rể của tôi .
Anh ta lấy tư cách gì mà cõng tôi lên xe hoa chứ?
Chiếc xe hoa đón dâu đang đỗ cách đó tầm trăm mét.
Đi hết đoạn đường này , duyên nợ kiếp trước giữa tôi và anh ta , xem như hoàn toàn cắt đứt.
Sau khi tôi lên xe, Thẩm Hoài Xuyên vẫn đứng chôn chân ở cửa xe không chịu nhúc nhích.
"Vũ Đường."
Anh ta chăm chú nhìn tôi , nơi đáy mắt ẩn chứa thứ cảm xúc phức tạp mà tôi không tài nào hiểu nổi.
Cuối cùng, anh ta chỉ nói một câu: "Chăm sóc bản thân cho tốt nhé."
Thanh Thanh khó chịu ra mặt: "Anh còn đứng thây ra đó làm gì nữa? Còn không mau lên xe đi !"
Thẩm Hoài Xuyên mỉm cười , chỉ tay về phía chiếc xe phía sau : "Anh ngồi chiếc khác, anh sẽ đi sau để hộ tống cho hai người ."
Nói xong, anh ta đóng sầm cửa xe lại "rầm" một tiếng.
Thanh Thanh cau mày, vẻ nghi hoặc trên mặt ngày càng đậm: "Thẩm Hoài Xuyên hôm nay rốt cuộc là có chuyện gì vậy ? Sao lại hành xử bất thường đến thế?"
"Chẳng có chuyện gì đâu ." Tôi nhẹ giọng giải thích: "Chỉ là muốn bắt tớ gả thay cho Mạnh Vãn Vãn mà thôi."
"Gả thay ?"
Không đợi tôi trả lời, Thanh Thanh đột ngột nhận ra có điều gì đó không đúng.
"Khoan đã , tài xế, dừng xe lại !"
"Anh đi nhầm hướng rồi , sao lại lái về phía đó? Quay đầu xe lại mau."
"Thanh Thanh." Tôi ngắt lời cô ấy : "Tài xế không lái sai đâu , nơi tớ sắp gả đến chính là nhà họ Lục."
"Nhà họ Lục?"
Tôi đem toàn bộ đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện kể hết cho Thanh Thanh nghe .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-bi-ep-ga-thay/3.html.]
Thanh Thanh
nghe
xong mà tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.
c phập phồng,
người
run bần bật: "Thằng khốn nạn! Thẩm Hoài Xuyên
sao
có
thể đối xử với
cậu
như
vậy
chứ? Lương tâm của
anh
ta
bị
ch.ó tha
rồi
à
!"
Tôi lại tỏ ra vô cùng bình thản: "Nhà họ Thẩm đã nuôi dưỡng tớ bao nhiêu năm nay, coi như lần này tớ báo đáp ân tình của bọn họ vậy ."
"Nhà họ Thẩm nhà bọn họ đúng là có nuôi dưỡng cậu mười mấy năm, nhưng năm xưa cậu từng cứu mạng Thẩm Hoài Xuyên cơ mà, ân tình đó đã sớm trả sạch từ lâu rồi !"
"Hơn nữa, hai năm qua Thẩm Hoài Xuyên hễ một tí là lại đau thắt lưng, nằm liệt giường như một kẻ tàn phế không làm được tích sự gì, ai là người đã kề cận chăm sóc anh ta không rời nửa bước? Là cậu đấy!"
"Cậu đã hy sinh vì anh ta nhiều như thế, anh ta dựa vào cái thá gì mà đối xử với cậu như vậy ?"
Thanh Thanh nói không sai.
Nếu luận về việc báo ân, thật ra tôi đã sớm trả sòng phẳng rồi .
Thế nhưng, chuyện đó bây giờ đã không còn quan trọng nữa.
Trong lúc dòng suy nghĩ còn đang ngổn ngang, điện thoại vang lên một tiếng "ting ting" báo có tin nhắn tới.
Là Mạnh Vãn Vãn gửi đến.
[Chị Vũ Đường, hôm nay đúng là một ngày đại hỷ nha. Hoài Xuyên vừa mới tặng em một món quà cưới nè, chị xem thử xem có đẹp không ?]
Tôi đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bức ảnh chiếc vòng ngọc bích màu lục bảo trong hình, cả người như rơi vào hầm băng, lạnh thấu xương tủy.
Chiếc vòng tay này là di vật duy nhất mà mẹ tôi để lại trước khi qua đời, được truyền lại từ thời cụ cố của tôi .
Năm đó vì tuổi tôi còn quá nhỏ, nên mẹ Thẩm luôn là người giữ hộ tôi .
Bọn họ rõ ràng đã từng hứa hẹn, đợi đến khi tôi kết hôn sẽ trao trả lại cho tôi .
Sao anh ta có thể tự tiện đem món đồ đó đi tặng cho Mạnh Vãn Vãn cơ chứ?
"Dừng xe!"
4
"Cô nương à , xe hoa này một khi đã lăn bánh thì không thể dừng lại giữa đường được đâu !"
Đến lúc này tôi mới sực nhận ra , tài xế đã sớm bị Thẩm Hoài Xuyên mua chuộc từ trước .
Bọn họ đã sắt đá quyết tâm phải áp giải tôi bằng được vào nhà họ Lục.
Xe của Thẩm Hoài Xuyên ngay lúc này đang bám đuôi ngay phía sau xe tôi , nhưng tôi căn bản không có cách nào để ba mặt một lời, đối chất trực tiếp với anh ta cả!
Đôi bàn tay tôi run rẩy kịch liệt, bấm số gọi vào máy của Thẩm Hoài Xuyên.
"Thẩm Hoài Xuyên." Tôi cố gắng giữ cho tông giọng của mình bình tĩnh nhất có thể, lạnh lùng lên tiếng chất vấn: "Anh dựa vào cái gì mà đem chiếc vòng tay của mẹ tôi tặng cho Mạnh Vãn Vãn? Đó là đồ của tôi ."
"Vũ Đường, chẳng qua cũng chỉ là một chiếc vòng tay thôi mà."
Ở đầu dây bên kia , Thẩm Hoài Xuyên trả lời một cách vô cùng nhẹ nhàng và hời hợt: "Vãn Vãn thích thì em cứ nhường cho cô ấy đi . Em muốn kiểu vòng tay như thế nào, sau này anh đều có thể mua cho em…"
Chaporia
Bình Luận (0)