Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Chồng tôi không hề già."
"Em nói cái gì cơ?"
Tôi ngước mắt nhìn anh ta , giọng điệu đanh lại vài phần: "Thẩm Hoài Xuyên, chồng tôi còn rất trẻ, anh ấy không hề già, tôi ở bên cạnh anh ấy cũng chưa từng phải chịu bất kỳ uất ức nào."
"Vũ Đường, em đang nói điên nói khùng cái gì thế hả!"
Cảm xúc của Thẩm Hoài Xuyên ngày càng kích động, anh ta lại thô bạo túm lấy cổ tay tôi , ra sức lôi kéo muốn kéo tôi đi : "Vũ Đường, hôm nay anh bắt buộc phải mang em đi , anh không cần biết đứa bé này từ đâu mà có , nhưng hôm nay em nhất định phải đi theo anh , anh muốn mọi thứ quay trở về vạch xuất phát!"
Lời anh ta vừa dứt, từ phía sau bỗng truyền đến một tiếng quát giận dữ:
"Buông cô ấy ra !"
8
Lục Cảnh Lâm trầm mặt từ trong đại sảnh sân bay sải bước đi ra .
Tôi dùng hết sức bình sinh gạt phăng bàn tay của Thẩm Hoài Xuyên, nhanh chân chạy về phía Lục Cảnh Lâm.
Lục Cảnh Lâm ôm trọn tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lên lưng tôi như để an ủi, dịu dàng hỏi: "Vợ ơi, em không sao chứ?"
"Em không sao ." Tôi khẽ lắc đầu.
Ánh mắt Thẩm Hoài Xuyên dán c.h.ặ.t lên người Lục Cảnh Lâm, đờ đẫn nhìn anh rất lâu.
"Là anh …"
Chợt, như thể đã nhận ra điều gì, gương mặt anh ta thoáng qua một sự chấn động xen lẫn khó tin tột cùng.
"Hóa ra sợi dây đỏ này , thực sự là do Vũ Đường thắt…" Anh ta nhìn chằm chằm vào cổ tay của Lục Cảnh Lâm, giọng nói run rẩy: "Hóa ra người vợ mà lần trước anh nói , thực sự chính là Vũ Đường…"
"Vũ Đường…" Anh ta nhìn tôi , vẻ mặt ngập tràn đau đớn: "Người em gả cho không phải là lão già nhà họ Lục… mà là anh ta sao ?"
"Phải." Tôi khoác tay Lục Cảnh Lâm, thản nhiên gật đầu: "Anh ấy chính là chồng tôi , Lục Cảnh Lâm, cháu trai của ông cụ Lục."
"Thẩm Hoài Xuyên, thầy bói nói nhà họ Lục cần tìm một cô gái ngoài hai mươi tuổi để cưới xung hỷ, nhưng có nói nhất định phải gả cho ông cụ Lục đâu , gả cho cháu trai của cụ cũng vậy cả thôi."
"Cảnh Lâm là một người rất tốt , đối xử với tôi cũng cực kỳ chu đáo. Cảm ơn anh đã tác hợp cho cuộc hôn nhân này , tôi rất hài lòng."
Thẩm Hoài Xuyên bàng hoàng lắng nghe tất cả những lời đó, gương mặt đần thối ra , cả người như bị một cây đinh vô hình đóng c.h.ặ.t tại chỗ.
Bất chợt, anh ta bật cười , tiếng cười tràn ngập sự tự giễu và bi thương.
"Hóa ra tôi chính là một thằng ngu! Ngu xuẩn đến mức hết t.h.u.ố.c chữa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/sau-khi-bi-ep-ga-thay/8.html.]
Anh
ta
ôm lấy mặt, tiếng
khóc
than vô cùng thê t.h.ả.
m: "Chính tay
tôi
đã
đẩy
người
mình
yêu thương nhất
vào
vòng tay kẻ khác… Ha ha ha, chính
tôi
đã
tự tay hủy hoại tình yêu của
mình
…"
" Tôi đúng là trò hề lớn nhất thiên hạ này mà!"
Lục Cảnh Lâm dùng ánh mắt chán ghét liếc nhìn anh ta , lạnh giọng gọi mấy người bảo vệ lại : "Ở đây có một kẻ điên đang quấy rối vợ tôi , lập tức đuổi hắn đi cho tôi !"
Thẩm Hoài Xuyên như một kẻ mất hồn, mặc cho mấy người bảo vệ lôi kéo, trục xuất ra ngoài mà không hề có bất kỳ sự phản kháng nào.
Sau khi Thẩm Hoài Xuyên bị đuổi đi , vẻ mặt lạnh lùng của Lục Cảnh Lâm mới rốt cuộc dịu lại .
"Không ngờ ngày đầu tiên về nước đã gặp phải kẻ điên."
Anh đưa tay vén lọn tóc mai bên tai tôi , giọng điệu ôn hòa: "Vũ Đường, lần sau nếu tên điên này còn đến quấy rầy em, cứ nói với anh , anh sẽ giúp em đuổi hắn đi ."
"Vâng."
Nhìn người đàn ông ấm áp như ngọc trước mắt, trong lòng tôi dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả.
Thật ra , tôi và Lục Cảnh Lâm đã quen nhau từ rất lâu trước đây rồi .
Anh là bạn học cùng lớp hồi cấp ba của tôi , mối quan hệ của chúng tôi tuy không đến mức quá thân thiết nhưng cũng vô cùng hòa nhã.
Sau khi tốt nghiệp lớp 12, anh ra nước ngoài du học, từ đó chúng tôi không còn gặp lại nhau nữa.
Cho đến nửa năm trước , tôi tình cờ nghe bạn bè kháo nhau rằng Lục Cảnh Lâm sắp về nước kết hôn.
Vào khoảnh khắc nghe Thẩm Hoài Xuyên bắt tôi gả thay , tôi đã lờ mờ đoán ra , có lẽ người tôi sắp gả cho chính là Lục Cảnh Lâm, chứ không phải ông cụ Lục.
Lục Cảnh Lâm tướng mạo xuất chúng, tính cách nho nhã, điều kiện gia đình lại vô cùng ưu việt, có thể gả cho anh , thật ra là tôi đã được hời rồi .
Đêm tân hôn, tôi đã thẳng thắn bộc bạch mọi chuyện với anh .
"Cảnh Lâm, em từng có một người bạn trai cũ, chúng em là thanh mai trúc mã, ở bên nhau nhiều năm và cũng trải qua rất nhiều chuyện. Em còn từng hiến cho anh ta một quả thận, không biết anh có để tâm chuyện đó không …"
"Anh không bận tâm." Lục Cảnh Lâm cắt ngang lời tôi : "Vũ Đường, một khi em đã quyết định gả cho anh , thì những chuyện trong quá khứ của em anh đều không để ý, cũng không quan tâm. Điều anh trân trọng là tương lai của chúng ta , là mấy mươi năm cuộc đời mà chúng ta sắp sửa cùng nhau dắt tay đi qua."
"Vũ Đường, tuy chúng ta là hôn nhân sắp đặt, nhưng đã ở bên nhau rồi , anh sẽ có trách nhiệm với em, cũng sẽ có trách nhiệm với cuộc hôn nhân này ."
Tôi tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh , trong lòng ngập tràn cảm động.
"Cảnh Lâm, đã lựa chọn đi theo anh , em cũng sẽ hoàn toàn vĩnh biệt quá khứ, chung thủy với anh , chung thủy với cuộc hôn nhân của chúng ta ."
9
Thẩm Hoài Xuyên vì muốn được gặp lại tôi một lần nữa, đã đặc biệt mai phục, rình rập ở gần biệt thự nhà họ Lục suốt mấy ngày liền.
Chaporia
Bình Luận (0)