Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
9.
Tạ Trì tạm ở chỗ của ta , tĩnh tâm đợi chờ phán quyết từ Kinh Triệu Phủ Doãn.
Chẳng được mấy ngày, cánh cửa nhà ta lại bị người ta gõ vang.
Một nam t.ử thanh tú tuấn lãng đứng trước cửa, hắn tự xưng là Tạ Tùng Đình.
Đây là lần đầu tiên ta diện kiến người này , phát hiện hắn hoàn toàn khác xa với những gì ta tưởng tượng.
Hắn tuy có dung mạo đẹp đẽ, nhưng khí thế lại đầy vẻ kiêu căng ngạo mạn.
Hắn yêu cầu ta phải giao Tạ Trì ra , bởi hắn tuyệt đối không dung thứ cho kẻ nào dám bôi nhọ mẫu thân hắn .
Trong mắt hắn , Lý phu nhân vì thương xót hắn đơn độc nên mới nhận làm dưỡng t.ử, hắn tuyệt nhiên không phải con riêng của bà ta .
"Ngươi bôi nhọ mẫu thân như thế, thật hổ thẹn phận làm con."
Tạ Trì nhàn nhạt đáp lễ: "Bà ta không phải mẫu thân của ta . Mẫu thân ta sẽ không nhẫn tâm vứt bỏ ta , cũng không khiến ta mang tiếng xấu muôn đời, càng không cấu kết với kẻ ngoại tộc để vu oan ta là quân trộm cắp."
"Ngươi ngậm m.á.u phun người ! Rõ ràng là từ khi về nhà, ngươi đã hành xử thô lỗ, không lo chính sự, lại còn ngoan cố không chịu hối cải. Bằng không , vì sao cùng phận dưỡng t.ử, mẫu thân đối đãi với ta rất tốt , mà đối với ngươi lại hà khắc như vậy ? Chẳng lẽ đó không phải là lỗi tại ngươi sao ?"
Ta và Tạ Trì nhất thời đều giữ im lặng, bình thản nhìn hắn .
Ban đầu ta chỉ nghĩ Tạ Tùng Đình là kẻ tâm địa bất chính, nay mới thấy hắn còn là kẻ ngu muội đến đáng thương.
"Nếu không phải con đẻ của bà ta , cớ sao bà ta lại phân biệt đối xử? Chẳng lẽ vì Tạ đích t.ử đây người gặp người yêu sao ? Nhưng ta đây vốn chẳng ưa gì ngươi đấy thôi. Nếu chiếu theo lý lẽ của ngươi, việc ngươi khiến ta chán ghét chính là lỗi của ngươi, ngươi nên tự nhìn lại bản thân mình đi mới phải , đúng không ?"
Tạ Tùng Đình dường như đã nhận ra điều gì đó, đôi môi hắn run rẩy, không thốt nên lời.
Sau một hồi lâu trấn tĩnh lại , hắn nhìn ta , đưa ra nỗ lực cuối cùng:
"Nếu nàng vì ta không chịu cưới nàng mà nảy sinh lòng thù hận, rồi cùng hắn cấu kết báo thù, thì quả thực không cần thiết. Chỉ cần nàng khuyên được Tạ Trì nhận tội, từ bỏ việc vu cáo, ta nguyện ý cưới nàng làm thê t.ử. Ba đời sáu lễ, tám kiệu khiêng rước, vinh hoa phú quý nàng muốn đều sẽ nằm trong tầm tay, thấy sao ?"
Nghe xong, ta thực sự thấy lộn ruột. Phẩm hạnh ta cao khiết nhường nào, hạng tiểu tặc như hắn sao có thể xứng đôi?
"Ngươi định mua chuộc ta sao ? Nếu ngươi không chột dạ , hà tất phải làm vậy ? Nếu đã chột dạ , sao không tự nhận mình thanh cao mà khuyên mẫu thân ngươi nhận tội đi ? Ngươi tự phụ là bậc quân t.ử, nhưng lại luôn lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử, thật nực cười vô cùng!"
Tạ Tùng Đình tức giận sập cửa bỏ đi .
Đáng thương cho cánh cửa nhà ta , vốn chỉ là miếng ván gỗ ghép tạm, lại phải chịu cảnh vùi dập thế này , thật đen đủi hết sức.
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
Sau đó, Tạ Trì bình thản kể cho ta nghe những chuyện ở Tạ phủ.
Thực ra , khi mới trở về, hắn đã nỗ lực hết mình để hòa nhập vào gia đình ấy .
Nhưng hắn nào có mù lòa.
Có sủng ái hay không , tâm tư người đời vốn rất dễ nhận ra .
Cùng là đèn sách được phu t.ử khen ngợi, Lý phu nhân mừng rỡ trước sự tiến bộ của Tạ Tùng Đình, nhưng với hắn chỉ là cái gật đầu hờ hững, thậm chí còn lộ vẻ chán ghét.
Lý phu nhân nói với hắn đã đặt tiệc tẩy trần tại Khoái Hồng Lâu.
Đợi hắn tới nơi, liền bị người ta ép rượu đến say mèm, rồi vứt lại trước cửa Hầu phủ phơi sương suốt một đêm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn bị phụ thân quát mắng thậm tệ mới biết được nơi định tiệc vốn tên là Lai Hồng Lâu – t.ửu lầu lớn nhất kinh thành, còn Khoái Hồng Lâu lại là chốn thanh lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/dich-tu-that-trong-that-dang-thuong/chuong-5.html.]
Chuyện hắn đi kỹ viện không trả tiền bị đ.á.n.h đập cũng từ đó mà lan truyền khắp kinh kỳ.
Lại chuyện Tạ Ngọc Như cố ý tỏ vẻ thân thiết, khóc lóc nói mình mất tiền tiêu vặt, không thể mua quà sinh thần cho mẫu thân .
Ả nói không dám đến tiệm cầm đồ, khóc cầu hắn giúp bán hộ một chiếc trâm cài.
Hắn vừa cầm trâm ra khỏi cửa Hầu phủ liền bị hạ nhân chặn lại lục soát tại chỗ, biến hắn thành kẻ cắp trộm trâm của muội muội .
Lúc ấy Tạ Ngọc Như khóc lóc t.h.ả.m thiết, một mặt lén lút vái lạy, một mặt dùng ánh mắt van nài hắn .
Hắn mủi lòng, không lên tiếng biện minh.
Từ đó, hắn mang danh tiểu tặc trộm trâm.
Sau này , hắn chủ động tránh xa họ, nhưng vẫn luôn cảm nhận được sự đề phòng và thù hận thường trực.
Hắn không kìm lòng được mà bắt đầu điều tra căn nguyên của sự thù hận ấy , để rồi từng chút một lần theo dấu vết mà tìm thấy chân tướng.
Hắn nói bản thân đã ngộ ra một đạo lý: "Thế gian này , không phải mọi thiện ý đều được đáp đền t.ử tế. Nếu họ đối tốt với ta , có lẽ cả đời này ta sẽ chẳng mảy may nghi hoặc. Vậy nên, khi gặp được một người chân thành, nhất định phải bội phần trân trọng. A Thiền, ta rất muốn được trân trọng nàng. Trước đây ta chẳng màng đến lời ra tiếng vào của thiên hạ, nhưng sau khi quen biết nàng, ta lại mong mình có thể đường đường chính chính, sạch sạch trong trong mà đứng cạnh nàng. Bởi vì nàng quá đỗi tốt đẹp , ta muốn xứng với nàng, thì không thể để bản thân mình đầy dơ bẩn được ."
10.
Ta cũng kể cho chàng nghe về những chuyện sau khi ta cùng phụ mẫu bị biếm trích.
Thực ra , thuở ban đầu ta cũng chẳng phải kẻ dũng cảm gì cho cam.
Thế nhưng có một năm, phụ thân ta dẫn người đi thu thuế, lại bị dân của cả một ngôi làng vây khốn.
Kẻ cầm đầu phẫn nộ quát mắng phụ thân ta là hạng tham quan lại nhũng, ép bọn họ đến đường cùng không lối thoát. Bọn họ còn định đ.á.n.h c.h.ế.t phụ thân ta .
Lúc ấy ta sợ hãi vô cùng, chỉ biết lén lút chạy về báo tin.
Quãng đường ấy xa thăm thẳm, ta cứ thế bước thấp bước cao, dẫm vào bùn lầy mà chạy thục mạng. Đến được huyện thành thì trời đã tối mịt mùng.
Về sau , phụ thân ta được cứu thoát.
Ông đã đem nỗi oan khiên của dân làng bẩm báo trung thực lên trên , xử lý công minh. Thế nhưng kẻ cầm đầu kia vẫn phải chịu cảnh lao tù.
Phụ thân ta mang theo rượu ngon thức nhắm vào đại lao thăm hắn , hai người ở trong ngục thất uống rượu đàm đạo, tâm đầu ý hợp.
Ta khi ấy chẳng thể hiểu nổi, tại sao trông họ chẳng giống kẻ thù, mà lại hệt như tri kỷ.
Huyện quan quát mắng kẻ kia là hạng điêu dân, đày hắn đi làm khổ dịch nơi hầm mỏ.
Nhưng phụ thân ta lại khẳng định hắn là bậc nghĩa sĩ, hy sinh thân mình để cứu sống cả một dân làng!
Hắn vốn dĩ chẳng muốn hại phụ thân ta , bằng không đã chẳng cố ý để ta chạy thoát về báo tin, lại còn sợ ta lạc đường mà âm thầm cắt cử vài người đồng hương chỉ lối cho ta .
Ta mỉm cười nói tiếp: "Tạ Trì, qua chuyện này , ta cũng ngộ ra một đạo lý. Một người là tốt hay xấu , không phải nhìn vào lời thiên hạ nói về hắn thế nào, mà phải xem hắn đã làm được những gì. Ta có mắt, ta sẽ tự nhìn , ta có tâm trí, ta sẽ tự phán đoán. Thế nhưng, ta vẫn cho rằng chàng nên rửa sạch nỗi oan ức trên người mình , bởi lẽ chàng vốn dĩ sạch trong như ngọc."
Đôi mắt Tạ Trì bỗng chốc rưng rưng.
Ta khẽ cúi đầu, đưa tay ra hứng lấy một giọt lệ đang rơi. Giọt lệ ấy vương trên tay ta , nóng hổi đến lạ lùng.
Ta định rụt tay lại , nhưng Tạ Trì đã nhanh ch.óng nắm lấy bàn tay ta , nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt ấy .
Thế nhưng ta lại cảm thấy trái tim mình như bị lây lan cái nóng hổi kia , trở nên ấm nóng vô cùng.
Tạ Trì khẽ thốt: "A Thiền, đợi khi mọi chuyện sáng tỏ, chúng ta hãy định thân nhé. Trên canh thiếp sẽ đề tên Tạ Trì và Tống Ngọc Thiền. Lần này , ta không đến muộn, ta đến rất đúng lúc."
Chaporia
Bình Luận (0)