Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lục Cảnh nhìn nàng, giọng nói ôn hòa:
"Không có gì. Vốn là đồ của nàng, không nên để người khác cướp mất."
Bỗng nhiên hắn quay đầu nhìn ta một cái, trong ánh mắt có một tia chán ghét.
"A Chỉ, nàng thiện lương, nhưng đồ của nàng thì không ai cướp được đâu . Nàng cứ yên tâm."
Ta chẳng hiểu gì cả.
Luôn cảm thấy trong lời nói ấy còn có hàm ý khác.
A tỷ lại không nhận ra điều gì, khoác lấy cánh tay ta , khẽ nói :
"Chúng ta đi thôi."
Rồi kéo ta rời đi .
06
Đến tối, trong lều quá ngột ngạt, ta không ngủ được nên ra ngoài đi dạo.
Phía bắc bãi săn có một sườn dốc thoai thoải.
Trên dốc mọc đầy cỏ dại, chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao .
Ta tìm một tảng đá ngồi xuống, ôm gối ngắm sao .
Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, mang theo hương cỏ cây xen lẫn mùi khói lửa từ đống lửa trại phía xa.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Dừng lại bên cạnh ta .
Ta quay đầu nhìn .
Sao lại là Lục Cảnh?
Ta đang định rời đi thì hắn gọi ta lại , giữa mày mắt lại nhiều thêm vài phần lạnh lẽo.
"Nhị cô nương."
Ta quay đầu nhìn hắn .
"Ta không biết ngươi đang có tâm tư gì. Nhưng tỷ tỷ ngươi tâm địa thiện lương, không giống như ngươi thích mưu toan tính toán."
"Nếu ngươi lợi dụng nàng ấy , ta tuyệt đối sẽ không tha."
Lợi dụng?
Ta đã từng lợi dụng A tỷ lúc nào?
Kiếp trước hắn nhìn ta như vậy .
Kiếp này vẫn nhìn ta như vậy .
Dường như trong mắt hắn , ta sinh ra đã là một kẻ tâm cơ thâm trầm.
"Điện hạ nghĩ nhiều rồi . Ta không lợi dụng tỷ tỷ, cũng sẽ không lợi dụng tỷ tỷ."
"Vậy sao ?"
Hắn cười lạnh một tiếng.
"Thế vì sao ngươi lại nhường con hồ ly trắng đó cho A Chỉ? Chẳng phải cố ý muốn gây ra tranh chấp giữa A Chỉ và Ngô tiểu thư sao ?"
Ta nhất thời nghẹn lời.
Con hồ ly trắng ấy vốn là do ta phát hiện trước .
Khi đó nó từ sau bụi cây lao ra .
Ta giương cung, đang định b.ắ.n.
A tỷ chạy tới, đôi mắt sáng long lanh nói muốn có một tấm da hồ ly trắng để may khăn choàng cổ cho mẫu thân .
Thế là ta hạ cung xuống, để nàng đi b.ắ.n.
Ai ngờ Ngô tiểu thư cũng ở gần đó, cũng nhìn thấy con hồ ly ấy .
Sau đó mới xảy ra trận tranh chấp như vậy .
Những chuyện này , phải giải thích với hắn thế nào đây?
Hắn đã nhận định ta là loại người đó rồi .
Ta nói gì cũng chỉ là ngụy biện.
Thấy ta không lên tiếng, Lục Cảnh cho rằng ta đã ngầm thừa nhận, giọng điệu càng lạnh thêm vài phần.
"Cố Thư."
Hắn gọi thẳng cả họ lẫn tên ta .
"Cho dù A Chỉ từng bị từ hôn, cho dù người đời chỉ trỏ nàng ấy , nhưng người ta thích, người ta muốn , từ đầu đến cuối đều là nàng ấy ."
"Từ đầu đến cuối, chỉ có nàng ấy ."
"Vậy ta chúc Điện hạ sớm được như ý nguyện."
Lục Cảnh hừ lạnh một tiếng.
"Chỉ cần ngươi không đứng giữa cản trở, ta sẽ được ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/co-thu/3.html.]
Ta cản trở sao ?
Ta còn mong
hắn
mau ch.óng
được
như ý nguyện nữa là.
Ta không nhìn hắn thêm lần nào nữa, xoay người rời đi .
07
Trời vừa sáng, Hoàng thượng liền treo thêm phần thưởng trên đài cao giữa bãi săn.
Hôm nay, ai săn được nhiều con mồi nhất sẽ được ngự ban một cây cung vàng, ngoài ra còn có một trăm tấm gấm lụa.
Lục Cảnh ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt vượt qua đám đông, dừng lại trên người A tỷ.
Khóe môi hắn khẽ cong lên, trong mắt tràn đầy vẻ nhất định phải đạt được .
Bị hắn nhìn như vậy , hai má A tỷ ửng hồng, khẽ cúi đầu, e thẹn mím môi.
Một lát sau , nàng thúc ngựa đuổi theo đội ngũ của Lục Cảnh, hai người sóng vai tiến vào khu rừng rậm phía nam.
Ta thu hồi ánh mắt, kéo dây cương đổi hướng ngựa, đi về phía bắc.
Khu rừng phía bắc yên tĩnh hơn, cây cối cũng rậm rạp hơn.
Có lẽ vì ít người lui tới nên thú rừng lại rất nhiều.
Ta tùy ý b.ắ.n vài con thỏ rừng và gà rừng, rồi cảm thấy hơi mệt, liền xoay người xuống ngựa, tìm một tảng đá ngồi xuống.
Trong rừng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió.
Ta mở túi nước uống một ngụm, đang định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát thì bỗng nghe thấy từ xa vọng lại một tiếng gầm trầm thấp.
Tay ta lập tức khựng lại .
Hổ?
Bãi săn này đã được bao quanh suốt mấy chục năm, chưa từng nghe nói có hổ xuất hiện.
Nhưng âm thanh ấy rõ ràng đang ngày một tiến lại gần.
Còn chưa kịp đứng dậy, bụi cây phía trước đã rung lên, một con mãnh hổ mắt xếch trán trắng lao vọt ra .
Thân hình nó to lớn đến kinh người , đôi mắt màu hổ phách nhìn chằm chằm vào ta .
Hai chân ta lập tức mềm nhũn vì sợ hãi, muốn chạy mà không nhấc nổi bước chân.
Con hổ gầm khẽ một tiếng, cong lưng tích lực, chuẩn bị nhào tới.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy , một bóng người từ bên cạnh lao tới, ôm lấy ta rồi lăn sang một bên.
Cả người ta được bảo vệ trong một vòng tay, lưng đập mạnh vào thân cây.
"Không sao chứ?"
Ta ngẩng đầu lên, đối diện với một gương mặt trẻ tuổi.
Mày kiếm mắt sáng, đường nét rõ ràng.
So với lúc nhỏ đã trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng đôi mắt ấy ...
Là Thôi Dục.
"Tiểu Công gia?"
"Là ta ."
Hắn buông ta ra , ánh mắt nhanh ch.óng quét khắp người ta một lượt.
"Có bị thương không ?"
"Không... không có . Đa tạ Tiểu Công gia."
Ta đứng dậy, còn chưa nói hết câu thì con hổ kia đã quay người lại , đôi mắt đảo qua đảo lại giữa hai chúng ta .
08
Thôi Dục chắn ta ra phía sau , thấp giọng nói :
"Đừng động."
Con hổ gầm gừ, móng vuốt cào xuống mặt đất, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bổ nhào tới.
Thôi Dục che chở cho ta , từng bước từng bước lùi về phía sau .
Nhưng con hổ không cam lòng để con mồi sắp tới miệng chạy mất.
Chúng ta chật vật né tránh, có mấy lần suýt nữa bị cái miệng đầy m.á.u tanh ấy ngoạm trúng.
Đúng lúc này , từ phía xa mơ hồ truyền đến tiếng người và tiếng ngựa hí.
Là giọng của Lục Cảnh và A tỷ.
Tim ta thắt lại , vội vàng hét lớn về phía đó:
"Đừng tới đây! Có hổ!"
Nhưng đã quá muộn.
Con hổ nghe thấy động tĩnh, lập tức đổi hướng, lao về phía phát ra âm thanh.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta nghe thấy A tỷ thét lên một tiếng.
"A tỷ! Mau chạy!"
Chaporia
Bình Luận (0)