Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn , nghiến răng nói :
“Điện hạ đoán xem, Hoàng thượng sẽ nhìn ngài như thế nào?”
Vốn dĩ Hoàng thượng đã thiên vị Ngũ hoàng t.ử hơn.
Sắc mặt Lục Cảnh xanh mét.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta .
“Ta không tin.”
“Kiếp trước nàng yêu ta như vậy —”
Hắn đột nhiên nhào tới, bất chấp tất cả muốn hôn ta .
Ta nghiêng đầu tránh đi .
Cây trâm trong tay lại vung lên lần nữa.
Nhắm thẳng thái dương hắn mà đ.â.m tới.
Đáng tiếc hắn nghiêng đầu né được .
Mũi trâm sượt qua thái dương, rạch một đường bên khóe mắt hắn .
Để lại một vết m.á.u dài.
Máu tươi chảy xuống từ gương mặt hắn .
Lục Cảnh sờ lên vết thương trên mặt, sững sờ trong giây lát.
Nhân lúc hắn chưa hoàn hồn.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta đẩy mạnh hắn ra .
Vén rèm xe.
Nhảy xuống ngoài.
Trên phố người qua kẻ lại tấp nập.
Không một ai biết trong cỗ xe ngựa ấy vừa xảy ra chuyện gì.
23
Ta hoảng hốt chạy một mạch thật lâu.
Đến chỗ ngoặt, bất ngờ đ.â.m sầm vào lòng một người .
Người đó đỡ lấy vai ta .
“Cố nhị cô nương, đã xảy ra chuyện gì?”
Trong tay Thôi Dục còn xách một gói đồ, hiển nhiên lại vừa đi xếp hàng mua bánh ngọt.
Ánh mắt hắn vượt qua ta , liếc nhìn phía sau lưng ta một cái.
“Không có gì.”
Ta cố gắng trấn định trái tim đang đập loạn.
“Tiểu công gia có thể đưa ta về nhà được không ?”
Hắn không hỏi nhiều, chỉ gật đầu:
“Được.”
Suốt dọc đường không ai nói gì.
Đến trước cổng Hầu phủ, ta đang định cảm tạ rồi đi vào thì Thôi Dục đột nhiên gọi ta lại .
“Nhị cô nương.”
Ta quay đầu.
Hắn đứng đó, căng thẳng đến mức mặt đỏ bừng, lắp bắp hồi lâu vẫn không nói nên lời.
Ta kiên nhẫn chờ đợi.
“Gia cảnh nhà ta cũng coi như dư dả. Trong phủ chỉ có một mình ta , sau này cũng sẽ không nạp thiếp .”
“Nàng... có nguyện ý cân nhắc ta không ?”
Hắn...
Đây là đang cầu thân ta sao ?
Nói thật, ấn tượng của ta đối với Thôi Dục không hề tệ.
Những tâm tư kia của hắn , ta cũng mơ hồ đoán được vài phần.
Sở dĩ mấy lần trước tìm cớ tránh mặt hắn , nói cho cùng...
Chỉ vì hắn là biểu đệ của Lục Cảnh.
Kiếp trước , hắn từng là cánh tay phải đắc lực nhất dưới trướng Lục Cảnh.
“Ngài cưới ta , tức là đối địch với biểu ca của ngài. Ngài có bằng lòng không ?”
Thôi Dục đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt chớp chớp như cún con.
“Tốt quá rồi !”
“Ta còn có một đường huynh nữa mà. Thiếu một mình hắn cũng chẳng sao .”
Ta bị sự thẳng thắn của hắn làm nghẹn lời.
“Ta... sẽ suy nghĩ.”
Hắn vui đến mức nhảy dựng lên, liên tục nói :
“Được được được ! Không vội không vội, nhị cô nương cứ từ từ nghĩ.”
Vừa nói vừa lùi về phía sau , suýt nữa chân trái vấp chân phải .
24
Từ ngày đó, hắn càng siêng năng mang đồ đến hơn trước .
Lục Cảnh biết chuyện, liền đ.á.n.h nhau với hắn một trận ở võ trường trước mặt Hoàng đế.
Cả hai đều bị thương.
Khóe miệng Thôi Dục bị rách da.
Trên mặt Lục Cảnh lại có thêm vết thương mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/co-thu/9.html.]
Sau đó Thôi Dục tới tìm ta , đắc ý ngẩng cằm lên:
“Ta thắng rồi .”
“Thắng cái gì?”
“Ta nói với biểu ca rồi .”
“Ta nói ta nguyện ý vì nhị cô nương mà từ bỏ chức Trấn Quân tướng quân.”
Tim ta chợt hụt một nhịp.
Kiếp trước , vào khoảng thời gian này , biên cương sắp bị địch quân xâm phạm.
Chính Thôi Dục dùng kỳ mưu lập nên đại công, một trận thành danh, từ đó uy chấn biên quan mấy chục năm.
“Ngài điên rồi sao ?”
“Không có .”
Hắn thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc nhìn ta .
“Đỡ cho mẫu thân ta ngày nào cũng lo lắng, sợ ta c.h.ế.t ngoài chiến trường, trong nhà tuyệt hậu.”
“Bà ấy lại không chịu sinh thêm một đứa nữa, ta còn biết làm sao ?”
Nhìn gương mặt sáng sủa sạch sẽ ấy , trái tim đã lặng yên từ lâu của ta lại lần nữa rung động.
“Được.”
“Vậy ngài đến cầu thân đi .”
Khóe môi Thôi Dục không kìm được cong lên.
Hắn chắp tay hành lễ với ta .
“A Thư, chờ ta đến cưới nàng.”
25
Sáng sớm hôm sau , Thôi Dục đã vào cung.
Trước mặt bá quan văn võ, hắn cầu xin một đạo thánh chỉ ban hôn.
Trong điện có người xì xào bàn tán.
Nói vị tiểu công gia này chắc là điên rồi .
Đang có tiền đồ rộng mở của tướng môn không cần, lại muốn cưới một vị nhị cô nương Hầu phủ từng bị từ hôn.
Hắn chỉ coi như không nghe thấy.
Sau đó lại lấy từ trong tay áo ra hổ phù Trấn Quân tướng quân, giao trả cho Hoàng đế.
Quốc công phu nhân biết chuyện, đích thân đến Hầu phủ.
Bà nói ta là ân nhân cứu mạng của Thôi gia.
“Cuối cùng cũng có người thu phục được tên nghiệt chướng này !”
“Con không biết đâu , ngày nào nó cũng nghĩ đến chuyện ra chiến trường, làm ta sợ đến bạc nửa mái đầu.”
“Bây giờ thì hay rồi , vì cưới con mà ngay cả chức quan cũng không cần nữa.”
“Cái này gọi là gì nhỉ? À đúng rồi !”
“Vỏ quýt dày có móng tay nhọn!”
Nói đến đây, bà còn rơi mấy giọt nước mắt cay đắng.
“Đứa con trai này của ta , nếu không phải ngày nào cũng liều mạng bán mạng cho Thái t.ử, giúp hắn củng cố thế lực, thì ta cũng chẳng đến nỗi đêm nào cũng thức trắng.”
Lục Cảnh nghe tin, sai người mang đến cho hắn một câu.
“Ngày sau ngươi nhất định sẽ hối hận.”
Thôi Dục thuận miệng đáp lại :
“Ai thích hối hận thì hối hận.”
“Dù sao cũng không phải ta .”
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Ta vốn định ghi chép lại những việc làm mờ ám của Lục Cảnh khi còn là Thái t.ử ở kiếp trước thành một quyển sổ.
Sau đó tìm cách bí mật đưa đến tay Ngũ hoàng t.ử.
Sổ mới viết được một nửa.
Còn chưa nghĩ ra cách đưa đi , biên cương đã truyền về tin khẩn.
Địch quân đại quy mô xâm phạm.
Biên quan nguy cấp.
Để giành lấy quân công này , khiến Hoàng đế nhìn mình bằng con mắt khác, Lục Cảnh chủ động xin ra chiến trường.
Kiếp trước , chính Thôi Dục giúp hắn một trận thành danh, nhờ đó củng cố vững chắc ngôi vị Thái t.ử.
Kiếp này , dựa vào ký ức sống lại một đời, hắn cho rằng mình cũng có thể dễ dàng chiến thắng, chẳng tốn chút sức lực nào.
Lục Cảnh xuất chinh khí thế hừng hực.
Dẫn theo hai vạn tinh binh.
Thề sẽ khải hoàn trở về.
Nhưng không ai ngờ rằng...
Chưa đến hai ngày.
Tiền tuyến đã truyền về tin dữ.
Thái t.ử Lục Cảnh trong lúc truy kích quân địch đã sa vào cạm bẫy.
Bị loạn tiễn b.ắ.n c.h.ế.t trong hẻm núi.
Thi thể không còn nguyên vẹn.
Nghe tin ấy , ta chỉ cảm thấy tiếc nuối.
Cái c.h.ế.t như vậy ...
Thật quá tiện nghi cho hắn .
Chaporia
Bình Luận (0)