Ta trang điểm lại rồi ôm một nỗi lòng phấp phỏng bồn chồn đi về phía tiền sảnh. Trên đường đi , vì lơ đãng mà ta suýt nữa thì trẹo chân.

Bùi Tịch đang ngồi kể cho phụ thân nghe về những chuyện tai nghe mắt thấy ở Giang Nam, mày ngài rạng rỡ, thần thái đầy vẻ hăm hở, hiên ngang. Vừa thấy ta đến, hắn liền đứng phắt dậy.

Hắn cũng chẳng màng tới lễ nghi phép tắc gì nữa, vội vàng đón lấy cái hộp từ tay gã sai vặt rồi dâng đến trước mặt ta . Hộp gấm mở ra , bên trong là một cây trâm cài tóc hình bướm tinh xảo được bọc cẩn thận bằng một lớp vải lụa.

"Đây là cây trâm ta đặc biệt tìm thợ học làm đấy, nàng xem thử có thích không ?"

Ánh mắt vị thiếu niên sáng rực như lửa. Đôi má ta thoáng chốc nóng bừng lên.

Nhật Nguyệt

Phụ thân và mẫu thân thấy Bùi Tịch có lòng để tâm đến ta như vậy thì vui mừng khôn xiết, trêu đùa vài câu rồi bảo ta dẫn hắn ra hoa viên đi dạo.

Bùi Tịch thạo đường thuộc lối dẫn ta đến một ngôi đình hóng mát. Hắn nóng lòng không đợi được liền cầm lấy cây trâm khẽ khàng cài lên tóc ta . Ngắm nghía một hồi lâu, hắn mới mỉm cười gật đầu: "Khanh Khanh tuyệt sắc, nàng có cài gì cũng đều đẹp cả."

Ta lườm hắn một cái đầy trách móc, rồi chợt nhớ đến giấc mộng vừa rồi liền cất lời dò xét: "Chuyến đi Giang Nam lần này , ngươi có gặp được chuyện gì đặc biệt không ?"

"Chuyện đặc biệt sao ?" Hắn thoáng chút ngơ ngác, hỏi lại .

"Làm gì có chứ, ta đi cầu t.h.u.ố.c cho tổ mẫu, có phải đi du sơn ngoạn thủy đâu mà gặp chuyện đặc biệt gì."

Lòng ta khẽ buông lỏng, phần nào an tâm. Ngay sau đó lại tự thấy mình thật nực cười , chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi, sao ta lại để tâm đến vậy .

Hắn bôn ba suốt bao ngày qua, còn chưa kịp về phủ đã đến tìm ta trước . Nhìn quầng thâm nhàn nhạt nơi đáy mắt hắn , ta trò chuyện thêm vài câu rồi khuyên hắn nên sớm hồi phủ nghỉ ngơi.

"Hai tháng nay không được gặp nàng, thế nên vừa về tới nơi là ta phải tức tốc đến nhìn nàng một cái cho bằng được ." Hắn nắm lấy tay ta , nhìn mấy vết thương nhỏ trên đầu ngón tay mà đôi mày khẽ nhíu lại . "Còn cái tay này nữa, nàng đã thêu thùa làm lụng suốt bao lâu rồi ?"

Đối diện với sự quan tâm của hắn , trong giọng nói của ta cũng vô thức vương chút tủi thân : "Mẫu thân nói chúng ta sắp thành thân rồi , hỷ phục phải mau ch.óng thêu cho xong."

Bùi Tịch chợt khựng lại . 

Chẳng biết có phải là ảo giác của ta hay không , nhưng giọng điệu của hắn hình như đã nhạt đi đôi phần: "Còn nửa năm nữa mới đến ngày thành hôn, ta còn chưa vội, nàng vội vàng làm chi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/tinh-mong-xua-cu-tuyet-phu-quan-bac-tinh/1.html.]

Ta lấy làm lạ, khẽ liếc nhìn hắn một cái.

Năm xưa vốn dĩ hai bên gia đình định ngày cưới vào cuối năm, chính hắn chê chậm trễ, nài nỉ cầu xin mãi mới đổi sang trước nửa năm. 

Sao giờ đây ngược lại hắn lại bảo không vội nữa rồi ?

Ta tiễn hắn ra khỏi phủ, nhìn hắn tung người nhảy lên lưng ngựa, nhưng tầm mắt của ta lại không kìm được mà hướng về phía cỗ xe ngựa đi ở phía sau .

Một cơn gió thổi qua làm tấm rèm xe vén lên một góc, để lộ một gương mặt nghiêng trắng ngần, mỹ lệ tuyệt trần. Tuy chỉ là trong chớp mắt, nhưng lại khiến cả người ta như rơi vào hầm băng lạnh giá.

Tô gia và Bùi gia là thế giao đời đời, hôn sự giữa ta và Bùi Tịch đã được định sẵn từ khi cả hai còn nằm trong bụng mẹ .

Ngày nhỏ Bùi Tịch rất ngang ngược bá đạo, hễ có ai đến gần ta , hắn liền đề phòng mà đứng chắn ngay trước mặt ta : "Mẫu thân ta nói rồi , Khanh Khanh sau này là nương t.ử của ta , ngươi mau tránh xa nàng ấy ra !"

Về sau lớn lên, cần phải cố kỵ đến danh tiết của ta nên hắn mới thu liễm tính tình lại đôi chút. Nhưng cũng chỉ là bớt đi hai phần mà thôi. Trước mặt người ngoài, hắn chưa bao giờ che giấu sự thiên vị của mình dành cho ta .

Tất cả những tấm lụa là, trang sức thời thượng nhất trong kinh thành luôn được đưa vào Tô phủ trước tiên. 

Ngày lễ cập kê của ta vừa qua, hắn đã vội vàng đến cầu thân .

Phụ thân và mẫu thân sợ thời gian quá gấp rút, hôn sự chuẩn bị không chu toàn . Bùi Tịch lập tức cam đoan mọi thứ đã có hắn lo liệu thỏa đáng. Hắn nhất định sẽ dùng kiệu tám người khiêng, rước ta vào cửa một cách phong quang, vẻ vang nhất, quyết không để ta chịu bất kỳ uất ức nào.

Ta gặng hỏi hắn vì sao lại gấp gáp đến thế. 

Hắn liền nằm bò trên tường viện, tay gối sau đầu, dáng vẻ tuy phóng khoáng, tùy tiện nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc mà nói rằng: "Ta sợ nàng bị kẻ khác cướp mất, phải mau ch.óng cưới về nhà thì lòng ta mới an khang."

Từng có người trêu chọc hắn rằng chưa thành thân mà đã sợ thê t.ử như vậy , sau này nếu muốn nạp thiếp thì chẳng phải sẽ bị lột một tầng da hay sao . 

Bùi Tịch liền chỉ tay lên trời lập lời thề son sắt: "Bùi Tịch ta đời này chỉ chung tình với một mình Tô Vãn Khanh, tuyệt đối không cưới thêm người nào khác."

Một Bùi Tịch như vậy , bảo ta làm sao tin được hắn sẽ thốt ra những lời phụ bạc, tuyệt tình giống trong giấc mộng kia chứ. Thế nhưng hiện thực tàn nhẫn lại như đang từng bước chứng minh cho ta thấy, mọi chuyện trong mơ đều sẽ xảy ra ở tương lai.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...