Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bùi Tịch không kịp suy nghĩ nhiều, hắn đang định quay đầu ngựa phi ra ngoại thành thì bị gã sai vặt gọi giật lại : "Công t.ử, phu nhân nói có việc hệ trọng, xin Ngài lập tức hồi phủ một chuyến."

Bùi Tịch siết c.h.ặ.t dây cương, sắc mặt căng thẳng như dây đàn: "Ngươi về thưa với mẫu thân , ta có việc gấp, đợi ta trở về rồi nói sau ."

Gã sai vặt lại tiếp lời ngay: "Phu nhân dặn, bất kể Ngài có việc gì gấp gáp, phải về phủ một chuyến trước tiên."

Vân Thư vén rèm xe lên, nhìn gã sai vặt một cái, thấy thần sắc của gã quả thực vô cùng vội vã: "Nghĩa mẫu nghĩ tất là thật sự có chuyện cần kíp, hay là chúng ta cứ về phủ xem thử trước xem sao ?"

Bùi Tịch nghiến răng, phân phó gã sai vặt: "Ngươi dẫn người đến chùa Tuệ Không ở đông thành xem thử, xem Tô phu nhân bọn họ đã hồi phủ hay chưa ."

Vừa bước vào phòng, Bùi Tịch liền sốt sắng hỏi han: "Mẫu thân , rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà lại gấp gáp đến thế này ?"

Bùi phu nhân mặt không cảm xúc nhìn hắn , đột nhiên giơ tay giáng cho hắn một cái tát nảy lửa.

"Nghĩa huynh !" Vân Thư đi ngay phía sau kinh hãi thốt lên một tiếng.

Bùi phu nhân chẳng thèm đoái hoài đến nàng ta . Bà lạnh lùng nhìn Bùi Tịch đang đầy vẻ sững sờ kinh ngạc, nghiêm giọng quát: "Quỳ xuống!"

"Mẫu thân ?"

Bùi phu nhân nhấn mạnh giọng điệu: "Quỳ xuống!"

Bùi Tịch không hiểu đầu đuôi ra sao , chỉ đành chậm rãi làm theo: "Không biết nhi t.ử đã làm sai điều gì khiến mẫu thân nổi trận lôi đình đến vậy ?"

Bùi phu nhân không đáp lời, chỉ ném thẳng vào người hắn một phong thư. Phong thư nhẹ tênh rơi xuống mặt đất, khi nhìn thấy ba chữ "Thoái Hôn Thư" ch.ói mắt hiện rõ trên đó, đồng t.ử của hắn chợt co rụt lại kịch liệt.

Bùi Tịch động tác chậm chạp nhặt bức thư lên, đầu ngón tay run rẩy dữ dội, hảo tưởng như bức thư ấy nặng ngàn cân: "Cái này ... có ý gì đây?"

Bùi phu nhân hừ lạnh một tiếng: "Có ý gì sao ? Ý trên mặt chữ là Tô gia đã hủy bỏ hôn sự rồi ."

Ánh mắt Bùi Tịch ngơ ngác, yết hầu lên xuống phập phồng, nửa ngày sau mới thốt ra được một câu khàn đặc: "Vì sao chứ?"

"Hừ, vì sao à ?" Bùi phu nhân đưa mắt nhìn sang Vân Thư đầy ẩn ý, "Chuyện này phải hỏi chính bản thân ngươi chứ."

Bùi Tịch bàng hoàng lại vô vọng, hắn ngẩn người ra một lát, rồi như thể vừa choàng tỉnh sau một giấc chiêm bao, hắn nắm c.h.ặ.t lấy phong thư, lảo đảo bò dậy định lao thẳng ra ngoài: "Ta đi tìm nàng hỏi cho ra lẽ!"

Bùi phu nhân vội vàng vẫy tay: "Mau giữ hắn lại !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tinh-mong-xua-cu-tuyet-phu-quan-bac-tinh/6.html.]

Hạ nhân lập tức lao lên vây c.h.ặ.t lấy Bùi Tịch vào giữa.

Hắn giống như một con mãnh thú non bị sập bẫy, tuyệt vọng và bất lực: "Mẫu thân ..."

Bùi phu nhân bước tới trước mặt hắn , nhìn vành mắt đỏ hoe của hắn mà khẽ thở dài một tiếng: "Bùi Tịch, ngươi hãy tự hỏi lại lương tâm mình xem, chẳng lẽ ngươi thực sự chưa từng nảy sinh một tia ý nghĩ muốn hủy bỏ hôn sự này hay sao ?"

"Tự nhiên là không có rồi !"

Nhật Nguyệt

"Vậy vì sao ngươi lại nói muốn cưới Vân Thư?"

"Con là vì nghĩ đến danh tiết của nàng ấy ..."

"Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tùy tiện tìm đại một người gả nàng ấy đi hay sao ?"

Bùi Tịch nghẹn họng, không thốt ra được nửa lời. Vân Thư đứng một bên chứng kiến cảnh tượng ấy liền nở một nụ cười đắng chát, ánh mắt tối sầm lại .

"Người sốt sắng định thân là ngươi, người muốn thúc ép hôn sự tiến hành sớm hơn cũng là ngươi, vạn sự đã chuẩn bị chu toàn , đến lúc lâm trận lại đổi ý cũng chính là ngươi."

"Vãn Khanh cũng là đứa trẻ ta tự tay nhìn nó lớn lên, ta từ lâu đã xem nó như con gái ruột thịt của mình . Ngươi đã có lòng do dự, tráo trở như vậy , nó việc gì phải chịu cái uất ức này cơ chứ."

Ngay từ ngày hắn mang Vân Thư về kinh thành bà đã không đồng ý rồi . 

Ngươi muốn báo đáp ơn cứu mạng của người ta , hoàn toàn có thể cho nàng ta thật nhiều tiền bạc, hoặc là mua cho nàng ta một cửa tiệm, tìm người giúp nàng ta kinh doanh t.ử tế. Ấy thế mà lại nhất quyết mang nàng ta đến nơi đất khách quê người như kinh thành này , mua nhà mua đất cho nàng ta ở bên ngoài, lại còn qua lại mật thiết, tần suất dày đặc.

Đặt bản thân vào vị trí của Tô gia, bà cũng tuyệt đối không gả con gái mình cho một kẻ như vậy . Đây chẳng phải là bà không thích Vân Thư, chỉ là lòng người vốn dĩ chưa bao giờ mọc ở ngay chính giữa l.ồ.ng n.g.ự.c mà thôi.

….

Chuyện hai bên gia đình hủy bỏ hôn ước vừa truyền ra , kẻ mừng thầm, người lại sầu não.

Kẻ thua cuộc thì đau đớn khôn nguôi, người thắng trận lại phơi phới hân hoan. Bên ngoài lời ra tiếng vào xôn xao như nước sôi đổ đầu, mấy ngày nay ta cứ giấu mình trong phủ, chẳng màng bước chân ra cửa.

Bùi Tịch bị mẫu thân nhốt c.h.ặ.t trong nhà, cấm túc không cho ra ngoài. Hắn gửi đến từng phong thư một, nhưng ta đều sai người trả về nguyên vẹn, chẳng buồn mở ra .

Nghĩ đến bệnh tình của Tạ Cảnh Ngôn, ta cân nhắc hồi lâu rồi viết một phong thư sai người gửi đến Bùi phủ, hẹn gặp Vân Thư. Nàng ta cũng không khước từ, đến phó ước đúng giờ.

"Ta muốn thỉnh Vân cô nương cùng đi gặp một người , không biết cô nương có tiện chăng?"

"Thân là thầy t.h.u.ố.c, chữa bệnh cứu người là bổn phận."

Kỳ thực ta cũng không nắm chắc liệu Tạ Cảnh Ngôn có chịu gặp ta hay không , dù sao đôi bên xưa nay vốn chẳng có giao tình. Gã sai vặt vào trong thông báo, chỉ vài hơi thở sau đã quay ra mời chúng ta vào .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...