Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bùi phu nhân đem toàn bộ cảnh tượng ấy thu vào tầm mắt, chỉ biết âm thầm thở dài ngao ngán. Đứa con trai khờ dại này của bà thật vô phúc, vừa làm tổn thương tấm chân tình của Vãn Khanh, lại vừa làm lỡ dở thanh xuân của Vân Thư, tự tay đ.á.n.h mất hai vị nữ lang tốt . 

Hắn cũng chẳng chịu động não suy nghĩ xem, nữ t.ử nhà lành nào lại cam tâm tình nguyện chịu kiếp làm thiếp cho người ta cơ chứ.

Mấy lần tiến cung sau đó, ta đều vô tình chạm mặt Tạ Cảnh Ngôn, Hoàng hậu nương nương liền thuận thế sai hắn hộ tống ta hồi phủ.

Dù cho ta có là kẻ chậm chạp, đần độn đến mấy thì lúc này cũng đã nhận ra tâm tư tác hợp của Hoàng hậu. Ngặt nỗi Tạ Cảnh Ngôn cũng chẳng hề từ chối, lần nào đến nơi cũng đều vào phủ uống một tuần trà , đàm đạo với phụ thân ta vài câu. Qua lại dăm ba bận, hai người bọn họ ngược lại đã trở thành đôi bạn cờ tri kỷ.

Mẫu thân nắm lấy tay ta , nói lời đầy tâm huyết: "Tạ Hầu gia tuy thân thể có phần suy nhược, nhưng tính tình ôn hòa, cư xử đúng mực lễ nghi. Trên không có mẹ chồng áp chế, dưới chẳng có chuyện tranh giành gièm pha giữa chị em dâu. Con hãy suy nghĩ cho thật kỹ càng, bằng như trong lòng không nguyện ý, ta và phụ thân con cũng dễ bề sớm liệu tính đường khác."

Ta khẽ rũ mắt, nhìn cây trâm lưu ly mới nhất của tiệm Trân Bảo Trai do hắn tặng, trong lòng quả thực không có nửa phần bài xích. Chỉ là có một nỗi thắc mắc ta nghĩ mãi vẫn chưa thông suốt, trước đây chúng ta đến một câu cũng chưa từng nói với nhau , sao hắn lại có lòng chung tình với ta được chứ?

Tạ Cảnh Ngôn nghe xong lời chất vấn của ta , nét mặt không chút tỏ ra kinh ngạc trước sự thẳng thắn ấy . Hắn đặt chén trà vừa mới pha xong đến trước mặt ta , độ ấm vừa vặn thích hợp.

Hắn chăm chú nhìn vào mắt ta , giọng nói vô cùng nhỏ nhẹ: "Bởi vì nàng chính là Tô Vãn Khanh."

Ta ngẩn người , rồi chợt nở nụ cười rạng rỡ. 

Ta cúi đầu, nâng chén trà trong tay lên uống cạn một hơi : "Trà ngon."

….

Ý chỉ ban hôn của thánh thượng trong cung rốt cuộc cũng hạ xuống, toàn bộ hôn sự đều do một tay Hoàng hậu nương nương đứng ra chu toàn , lo liệu.

Những lúc rảnh rỗi, Tạ Cảnh Ngôn lại dắt ta đi dạo khắp các tiệm buôn lớn nhỏ trong kinh thành, lấy danh nghĩa là muốn trang hoàng lại phủ đệ cho thật chu đáo.

"Ta một mình sống quen rồi , bày biện trong phủ khó tránh khỏi có phần đơn điệu, tẻ nhạt. Nàng mắt nhìn tinh tường, xem thử có cần sắm sửa thêm món đồ bài trí nào không ."

Ta không khỏi cảm thấy thẹn thùng, e là cũng đâu đến mức ngay cả trà cụ, bình hoa món gì cũng phải thay mới toàn bộ như vậy chứ. Thế nhưng nhìn thần sắc kia của hắn , hận không thể đem từng ngọn cỏ cành cây trong phủ đổi mới sạch sành sanh cho bằng được .

Đêm trước ngày đại hôn, ta đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì Bùi Tịch đột nhiên lén lút lật cửa sổ nhảy vào phòng.

Hắn mặc một bộ y phục của gã sai vặt, dưới mắt quầng thâm lộ rõ, gương mặt tiều tụy, hốc hác, chẳng còn thấy đâu nét hào sảng, hiên ngang ngày trước nữa. Nghe đâu Bùi phu nhân sợ hắn gây ra chuyện thị phi nên cấm túc không cho bước chân ra khỏi phủ, nhìn bộ dạng này , nhìn là hắn đã lén lút trốn chạy ra ngoài.

Hắn một phát chộp c.h.ặ.

t lấy cổ tay ta , nơi đáy mắt đen kịt vương chút điên cuồng, chấp niệm: "Ta biết nàng là vì ép buộc bởi thánh chỉ nên mới bất đắc dĩ phải gả cho hắn , ta mang nàng đi , chúng ta cao chạy xa bay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tinh-mong-xua-cu-tuyet-phu-quan-bac-tinh/8.html.]

Ta vô cùng kinh hãi trước hành động càn rỡ này của hắn , ra sức muốn hất tay hắn ra nhưng ngược lại càng bị hắn siết c.h.ặ.t hơn: "Bùi Tịch, ngươi phát điên cái gì đó!"

Thần tình hắn kích động tột cùng: "Phải, ta phát điên rồi ! Kể từ ngày nghe tin nàng phải gả cho kẻ khác, ta đã phát điên rồi ! Khanh Khanh, ta biết trước đây là ta khốn kiếp, là ta hẹp hòi, nàng nhìn xem."

Hắn chìa hai miếng ngọc bội ra , giống như đang cố bấu víu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng: "Ngọc bội ta đã đòi lại rồi , ta cũng sẽ không cưới Vân Thư nữa. Ta lập lời thề son sắt, từ nay về sau không bao giờ phạm phải sai lầm hồ đồ nữa, trao lại cho ta một cơ hội nữa có được không ?"

Ta thấy mà nực cười . Thật chẳng rõ hắn là kẻ ngây thơ thật sự hay đang cố tình giả điên giả dại nữa. 

Chẳng lẽ hắn nghĩ rằng ta đòi hủy bỏ hôn ước chỉ vì một miếng ngọc bội thôi sao ?

"Bùi Tịch, ngươi có biết hành động đường đột xông vào đây của ngươi nếu bị người ta phát hiện, ta và Tô gia sẽ phải gánh chịu kết cục bi t.h.ả.m thế nào chăng?"

Nhật Nguyệt

"Nàng an tâm, ta mang nàng đi trước , sau khi sắp xếp cho nàng yên ổn xong xuôi, ta tự khắc sẽ quay về kinh thành chịu tội với thánh thượng."

Ta tức giận đến tột cùng, dùng bàn tay còn lại giáng cho hắn một cái tát nảy lửa: "Đến tận ngày hôm nay ta mới nhìn thấu được con người ngươi ích kỷ đến nhường nào! Ngươi muốn tìm đường c.h.ế.t thì đừng kéo ta theo chịu tội cùng! Ta nói cho ngươi biết , hôn sự này là ta hoàn toàn tự nguyện, không một ai ép buộc ta cả!"

Vành mắt Bùi Tịch đỏ hoe, giọng nói run rẩy: "Ta không tin... Nàng từng nói đời này phi ta không gả cơ mà..."

Ta bình thản nhìn thẳng vào mắt hắn : "Ngươi cũng từng lập lời thề đời này tuyệt đối không cưới thêm người nữ nhân nào khác."

Thân hình hắn bỗng chốc cứng đờ. Cổ họng dường như bị một tảng đá lớn chặn ngang, đôi môi mấp máy hồi lâu nhưng không thốt ra nổi một chữ nào.

Hắn yêu ta là thật, nhưng việc hắn bị Vân Thư thu hút cũng chẳng phải là giả. 

Rất có thể trong tương lai, hắn cũng sẽ lại bị một nữ t.ử khác làm cho lay động. Tấm chân tình của hắn vừa quá nặng nề lại vừa quá rẻ rúng. Lúc mặn nồng thì hận không thể hái cả vầng trăng trên trời xuống dâng tặng, đến khi cạn tình lại có thể lạnh lùng, tuyệt tình đến đáng sợ.

"Bùi Tịch, quen biết nhau một đời, xin ngươi đừng làm ta phải sinh lòng oán hận."

Bầu không khí đột ngột rơi vào khoảng lặng tịch mịch, ánh nến lung linh lay động, rọi lên gương mặt nghiêng của hắn lúc tỏ lúc mờ. Hồi lâu sau , lực tay của hắn mới chịu dần dần buông lỏng, bờ vai đang căng cứng bỗng chốc sụp xuống bất lực.

"Nếu như ta không đi Giang Nam, nếu như ta không mang Vân Thư về kinh, có phải người cùng nàng thành thân ngày mai sẽ là ta không ..."

Ta im lặng. Trên đời này vốn dĩ làm gì có hai chữ "nếu như". Mà ta cũng tuyệt đối không để bản thân phải rơi vào kết cục u uất sầu não, ôm hận mà c.h.ế.t giống như trong giấc mộng kia .

Bùi Tịch rời đi , chỉ để lại một câu: "Nếu như sau này nàng sống không được hạnh phúc, ta bất cứ lúc nào cũng đều có thể mang nàng đi ."

Ta thổi tắt ngọn nến, an nhiên chìm vào giấc ngủ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...