Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Không nghe thấy tiếng tôi đáp lại , anh ta ngẩng đầu nhìn sang.

 

"Sao thế? Cần anh phải hầu hạ em à ?"

 

Tôi đảo mắt khinh bỉ một cái, trực tiếp xách túi đi thẳng ra cửa, lười chẳng buồn đôi co với anh ta .

 

Vừa mới đến vị trí làm việc ở công ty, điện thoại nội bộ đã reo lên.

 

Tôi nhấc máy: "Giang tổng."

 

"Vào văn phòng một lát."

 

"Vâng ạ."

 

Đặt điện thoại xuống, tôi gõ cửa văn phòng của Giang Tự Chu.

 

"Vào đi ."

 

Đẩy cửa bước vào .

 

Giang Tự Chu đang ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, thấy tôi đi vào , 

hắn đưa tập tài liệu trên bàn cho tôi .

 

"Tập tài liệu này in giúp tôi làm hai bản."

 

"Vâng."

 

Tôi giơ tay định đón lấy, kết quả là hắn không chịu buông tay.

 

Tôi nhìn về phía hắn , phát hiện tầm mắt của hắn đang dán c.h.ặ.t vào cổ tôi .

 

Nghĩ đến tối qua, Giang Triệt đã c.ắ.n vào cổ tôi một cái, mặt tôi liền nóng bừng lên, hận không thể tìm cái lỗ nào để chui xuống.

 

Tuy rằng tôi có mặc một chiếc áo sơ mi cao cổ, nhưng khó tránh khỏi vẫn để lộ ra một vài dấu vết.

 

Sắc mặt Giang Tự Chu tối tăm không rõ, bàn tay không ngừng siết c.h.ặ.t, không nói lời nào, bầu không khí bỗng chốc trở nên vi diệu.

 

Tôi khẽ lên tiếng nhắc nhở: "Giang tổng."

 

Hắn hoàn hồn, buông lỏng tay ra , nhếch môi cười một cái, nhưng nụ cười đó không chạm tới đáy mắt.

 

"Xin lỗi ."

 

Tôi nhận lấy văn kiện, rảo bước đi ra ngoài.

 

6

 

Tôi nhìn chiếc máy in đang hoạt động mà thẫn thờ xuất thần.

 

Nếu không nhắc đến mâu thuẫn giữa Giang Tự Chu và Giang Triệt, thì phải thừa nhận rằng năng lực làm việc của hắn quả thực rất mạnh, làm việc chung với hắn cũng rất nhẹ nhàng.

 

Hắn xưa nay luôn công tư phân minh, 

không vì chồng tôi là người hắn ghét mà xem thường tôi .

 

Lúc mới vào công ty, tôi chỉ nghĩ rằng hắn muốn trêu đùa, tiêu khiển tôi thôi.

 

Không ngờ hắn lại để thư ký tiền nhiệm dẫn dắt tôi , đợi đến khi tôi nắm vững nội dung công việc, hắn liền giao toàn quyền tất cả mọi công việc của thư ký tiền nhiệm cho tôi .

 

Đúng là thật sự không sợ tôi rò rỉ bí mật mà.

 

In xong văn kiện, tôi sắp xếp chỉnh tề rồi ghim lại , một lần nữa gõ cửa văn phòng tổng tài.

 

Tôi đặt tài liệu ở phía bên tay phải của hắn .

 

Hắn không ngẩng đầu lên.

 

"Thư ký Ôn, buổi tối đi cùng tôi đến một buổi tiệc."

 

"Vâng." Tôi không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp đồng ý.

 

Đi một chuyến được nhận gấp năm lần tiền tăng ca, Giang Tự Chu ở phương diện này xưa nay luôn hào phóng, cho nên tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối.

 

Bước ra khỏi văn phòng, hệ thống ở trong đầu tôi bắt đầu phát điên: 【Có chuyện gì thế này , tại sao ham muốn độc chiếm của nam phụ đối với ký chủ lại cao đến mức đó chứ.】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-chong-nam-chinh-cua-toi-thay-doi-roi/3.html.

]

 

Cả người tôi cứng đờ lại , Giang Tự Chu có ham muốn độc chiếm đối với tôi ?

 

Nhưng vừa rồi trông hắn có vẻ chẳng 

có gì khác so với ngày thường mà!

 

Tôi nhớ trong sách có viết , hắn ở bên nguyên chủ chỉ là để trả thù Giang Triệt, hắn căn bản không thích nguyên chủ, người hắn thực sự thích là nữ chính cơ mà.

 

Hắn sao có thể có ham muốn độc chiếm đối với tôi được ?

 

"Hệ thống, có phải cậu nhầm rồi không ?"

 

Hệ thống liên tục kiểm tra lại các dữ liệu: 【Không sai đâu ạ, hơn nữa độ hảo cảm của cậu ta dành cho cô đã chạm mốc 95% rồi .】

 

"Không thể nào, hắn không phải là yêu thầm nữ chính nhiều năm sao ?"

 

Hệ thống: 【 Tôi cũng không biết nữa, vậy để tôi quay về Cục Hệ Thống nhờ tổ trưởng kiểm tra lại xem sao .】

 

Sau khi hệ thống rời đi , tôi cố đè nén sự bất an xuống, tiếp tục xử lý công việc trong tay.

 

Sắp đến giờ tan tầm, điện thoại đột nhiên rung lên một cái.

 

Chồng: "Không nấu cơm, em tự nghĩ cách giải quyết đi ."

 

Vốn dĩ định nhắn lại cho anh ta là có việc nên về muộn, giờ nhìn thấy dòng tin nhắn này liền lập tức dập tắt ý định, tắt màn hình điện thoại rồi vứt trở lại mặt bàn.

 

7

 

Vừa đến giờ tan làm , tôi thu dọn đồ đạc, thấy Giang Tự Chu đi ra tôi mới đứng dậy.

 

Hắn đưa tôi đi làm tạo hình, sau khi chuẩn bị xong xuôi mới lái xe đến khách sạn tổ chức tiệc.

 

Giang Tự Chu xuống xe, tự nhiên đưa tay ra định đỡ tôi .

 

Tôi không tự nhiên mà né tránh đi , hắn cũng không nổi giận, mỉm cười lùi lại một bước để tôi tự mình bước xuống.

 

Tôi đi theo sau Giang Tự Chu tiến vào sảnh tiệc, cùng hắn đi gặp vài người khách hàng lâu năm.

 

Giang Tự Chu cùng bọn họ hàn huyên, tôi thỉnh thoảng phụ họa theo vài câu.

 

Hắn đột nhiên cúi người sát lại gần, hạ thấp giọng: "Đói bụng chưa ? Bên kia có điểm tâm đấy."

 

Tôi lắc đầu, dịch sang bên cạnh một bước nhỏ: " Tôi không đói."

 

Hắn không nói gì thêm, quay đầu tiếp tục chủ đề lúc nãy.

 

Nếu như ban ngày còn là nghi ngờ, thì hiện tại tôi đã có thể khẳng định một trăm phần trăm, cái tên Giang Tự Chu này đối với tôi , có ý đồ không hề đơn thuần.

 

Chậc, thế thì gay rồi , tôi tạm thời vẫn chưa có ý định đổi công việc đâu .

 

Buổi tiệc còn chưa kết thúc, Giang Tự Chu đã dẫn tôi rời đi trước .

 

Không ngờ lại nhìn thấy Giang Triệt ở ngay nơi này .

 

Tôi nhìn qua, anh ta đang đứng ở ngay cửa khách sạn.

 

Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, vóc dáng cao ráo thẳng tắp, quanh thân bao bọc bởi một tầng u ám dày đặc.

 

Đôi mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào tôi , như thể đang nhìn chăm chú vào con mồi, sau đó tầm mắt lại từ từ dời sang người Giang Tự Chu.

 

Không khí trong tích tắc liền ngưng đọng lại .

 

Giang Tự Chu chắn trước người tôi : 

 

"Giang Triệt."

 

"Cút đi ."

 

Giọng của Giang Triệt không cao, nhưng lại mang theo áp lực nặng nề, trên mặt không nhìn ra được là vui hay giận.

 

Tôi vội vàng kéo Giang Tự Chu ra , chỉ sợ hai người này lao vào đ.á.n.h nhau .

 

"Giang tổng, anh về trước đi ạ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...