Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nụ cười trên mặt tôi trong tích tắc liền đông cứng lại , sự ám muội nơi đáy mắt từng chút một nguội lạnh đi .
Anh ta bế tôi trở về phòng ngủ chính, nhẹ nhàng đặt xuống giường.
15
Tôi không phục, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh ta , ghé sát vào tai anh ta thì thầm: "Chồng ơi, em nhớ anh rồi ."
Anh ta mỉm cười gỡ tay tôi ra , ngữ khí vô cùng kiên quyết: "Không, em không nhớ."
Trong lòng tôi bốc hỏa, một lần nữa rướn người sát lại gần, đầu ngón tay móc lấy chiếc áo sơ mi của anh ta , vẽ những vòng tròn nhỏ trước n.g.ự.c anh ta .
"Em có nhớ."
Nói rồi , thừa lúc anh ta không đề phòng, tôi một phát giật phắt chiếc áo khoác của anh ta ra rồi ném thẳng xuống đất.
Sau đó, ngón tay móc vào sợi dây quai của chiếc váy ngủ của chính mình , từ từ kéo nhẹ xuống dưới , để lộ ra một mảng xuân quang căng đầy, đẫy đà.
Anh ta kéo phăng chiếc chăn bông đắp lên người tôi .
"Trời lạnh rồi , chú ý giữ ấm."
Tôi bị cái bộ dạng dửng dưng như khúc gỗ, khuyên bảo không lọt tai này của anh ta làm cho tức đến mức muốn hộc m.á.u, một ngọn lửa giận bốc thẳng lên tận đỉnh đầu.
Dứt khoát dùng chiêu "bá vương ngạnh thượng cung", áp sát ôm lấy mặt anh ta rồi trực tiếp hôn ngấu nghiến lên.
Hai bờ môi chạm nhau , tôi học theo phương thức mà anh ta từng dạy tôi , mơn trớn từng chút từng chút một mà hôn sâu.
Anh ta né đầu muốn tránh ra , tôi lại không chịu, đuổi theo sát nút dán c.h.ặ.t vào làn môi của anh ta .
Anh ta dùng lực, đẩy mạnh tôi ra .
Rõ ràng là hơi thở của anh ta đã hỗn loạn hết cả lên rồi , còn đang thở dốc khe khẽ nữa cơ, thế mà cái miệng thì
vẫn cứ cứng ngắc như cũ.
"Em bình tĩnh một chút đi ."
"Em đang rất bình tĩnh."
"Không, em không hề bình tĩnh."
Anh ta lùi lại phía sau hai bước, kéo giãn khoảng cách với tôi : "Nghỉ ngơi sớm đi ."
Tức đến mức tôi vớ ngay chiếc gối ôm ném thẳng vào người anh ta , anh ta lặng lẽ nhặt chiếc gối lên rồi đi ra ngoài.
Tôi ngồi trên giường, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Hệ thống: 【Ký chủ, tôi cũng cảm thấy cô không được bình tĩnh cho lắm đâu .】
"Cậu câm miệng lại cho tôu."
Hệ thống: 【Lần trước cô ngủ với người ta xong một giấc là đòi ly hôn luôn, nam chính bây giờ ước chừng là có bóng ma tâm lý luôn rồi ấy chứ.】
"Cậu tưởng tôi muốn chắc, chẳng phải đều là tại cậu sao ."
Hệ thống: 【Thì tôi chẳng phải là vì sợ cô bị bắt nạt, bị chịu thiệt thòi đó sao .】
16
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-chong-nam-chinh-cua-toi-thay-doi-roi/7.html.]
Hừ, Giang Triệt, anh cứ đợi đấy cho bà đây.
Chút thất bại cỏn con
này
, căn bản
không
có
cửa đ.
á.n.h gục
được
tôi
đâu
.
Hệ thống không hiểu nổi: 【Cô cứ nhất định phải ngủ bằng được cậu ta mới chịu à ?】
Vốn dĩ cũng không đến mức thèm khát thế đâu , nhưng mà tôi đã chủ động đến nước đó rồi , anh ta ... anh ta vậy mà lại dám đẩy tôi ra ?
Tôi không cần thể diện nữa chắc? Tôi nhất định phải lấy lại lòng tự tôn của mình bằng được .
Một lần không được thì hai lần .
Hai lần không xong thì ba lần .
Kết quả là...
Càng đ.á.n.h càng thua, nhưng càng thua lại càng đ.á.n.h.
Rõ ràng là mỗi lần tôi lại gần, phản ứng cơ thể của anh ta căn bản không thể lừa dối được ai cả.
Thế nhưng cứ hễ đến thời khắc mấu chốt, anh ta lại giống như một bậc chân tu đã hạ quyết tâm xuống tóc đi tu vậy , nhẫn tâm đẩy tôi ra một cái rồi chuồn lẹ với vận tốc ánh sáng.
Tôi ủ rũ cúi đầu nằm sấp trên giường, tức đến mức điên cuồng đ.ấ.m thùm thụp xuống đệm.
Cái tên này , rốt cuộc là muốn tôi phải làm thế nào thì mới chịu ngoan ngoãn dâng mỡ miệng mèo đây.
Chẳng lẽ thật sự là vì chuyện đòi ly hôn lần trước đã đả kích anh ta sâu sắc quá rồi sao ?
Không được , lần cuối cùng, không thành công thì cũng thành nhân.
Tôi đột ngột ngồi bật dậy, đùng đùng sát khí lao thẳng vào phòng ngủ phụ.
Anh ta không có ở đó, vừa định quay người bỏ đi thì nghe thấy có tiếng nước chảy.
Liếc mắt nhìn vào phòng tắm một cái, hóa ra là đang tắm rửa.
Tôi dứt khoát leo lên giường anh ta nằm đợi.
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, người vẫn chưa chịu đi ra , bên trong thỉnh thoảng còn vọng ra vài tiếng rên rỉ trầm đục đầy kỳ quái.
Một kẻ đã từng được "ăn thịt" như tôi thì làm sao có thể không nghe ra đó là âm thanh gì cho được cơ chứ.
Trong lòng tôi đắc ý không thôi, đã bảo mà, mị lực của chị đây làm sao có chuyện thuyên giảm được , anh ta vẫn là không thể nào chống đỡ nổi sức quyến rũ của tôi đâu .
Hệ thống dội ngay cho tôi một gáo nước lạnh buốt giá: 【Ký chủ bình tĩnh, nam chính hôm nay đã đi gặp nữ chính rồi đấy.】
Tốt lắm, tôi đã bình tĩnh rồi , bình tĩnh đến mức không thể nào bình tĩnh hơn được nữa, lòng nguội lạnh như tro tàn chắc cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Chồng của tôi sắp sửa biến thành chồng của nhà người ta mất rồi , trong đầu anh ta lúc này , nói không chừng là đang nghĩ đến người đàn bà khác cũng nên.
Tôi t.h.ả.m hại rụt cổ lăn lộn bò trở về phòng của mình , rúc đầu vào trong chăn khóc rống lên oai oái.
Hệ thống hoảng hốt: 【Ký chủ, cô... chẳng lẽ là thật sự thích nam chính rồi đấy à ?】
"Cậu nói xem? Tôi không thích anh ấy thì tôi rảnh rỗi sinh nông nổi đi trêu ghẹo anh ấy làm cái gì, lại còn kết hôn với anh ấy nữa chắc?"
Hệ thống: 【 Tôi cứ tưởng cô là vì tiền nên mới đi theo cốt truyện thôi chứ.】
"Bà đây có tay có chân, ngày xưa cũng có phải là chưa từng nếm trải cuộc sống khổ cực đâu ."
Chaporia
Bình Luận (0)