20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Tôi : 【Ai muốn thì mau lên, cơ hội có một không hai!!!】

 

Tôi : 【Đây không phải diễn tập!】

 

Tôi : 【Nhắc lại , đây không phải diễn tập!】

 

Phù, xong!

 

Dù tôi không kiếm được thư mời gì.

 

Nhưng bằng chút mặt mũi của mình .

 

Tôi vẫn có thể âm thầm mở cửa sau cho bọn họ.

 

Lại thêm một vụ làm ăn vốn không lời to, hì hì hì...

 

...

 

"Mọi người im lặng nghe tôi nói !"

 

"Hoàn cảnh lần này khá đặc biệt, cấm ồn ào, cấm gây sự, không được phá hoại của công."

 

"Chúng ta tiếp cận có trật tự, làm chim hoàng yến văn minh nhé!"

 

Trong cầu thang thoát hiểm, tôi hạ thấp giọng nhấn mạnh nội quy với một đám mỹ nữ đông nghịt trước mặt.

 

Chóp mũi toàn là mùi nước hoa salon cao cấp.

 

Ngửi đến mức sắp choáng luôn rồi .

 

Các chị đẹp không chỉ xinh mà tính cách cũng cực kỳ tốt .

 

Gần như ai cũng mang quà cho tôi .

 

Làm tôi ngại c.h.ế.t đi được , cứ như cò vé chợ đen hạng bét đang lén lút dẫn đoàn trà trộn vào tiệc vậy .

 

Nhưng bọn họ vẫn vô cùng thấu hiểu.

 

"Không sao đâu chủ nhóm, năm xưa tôi nghe nói ông trùm giàu nhất Nam Thành thích câu cá, tôi liền ngâm mình dưới nước nửa tháng luôn! Chỉ để giả làm tiên cá rồi tình cờ gặp ông ta , da ngâm tới mức phồng rộp."

 

"Hehe, trước đây để trà trộn vào hội golf câu đại gia, tôi còn từng chui xe rác nữa cơ!"

 

"Chui xe rác không hiệu quả bằng cosplay đâu ."

 

" Tôi từng giả mù, giả điếc, giả què, giả ngốc, giả bà già nhặt ve chai, giả công nhân chuyển thang, giả shipper giao đồ ăn, giả lãnh đạo mặt đơ thích làm màu... kiểu nào cũng có thể trà trộn được ."

 

"Trời ơi chị gái, chị đúng là trường phái nhập vai đó! Mà vào showbiz chắc sớm thành ảnh hậu rồi !"

 

"Haizz, mũi với cằm tôi đều sửa hết rồi , chắc debut chưa được nửa ngày đã sập phòng..."

 

Mọi người vừa cười nói vừa đi giày cao gót leo cầu thang.

 

Không khí lại hòa hợp đến lạ thường.

 

Nhìn từ xa, trong đoàn còn có không ít gương mặt quen thuộc.

 

Nổi bật nhất chính là Tiểu Đào Thỏ Thỏ.

 

Sau lần thất bại trước , cô ấy không mua thông tin nữa.

 

Tôi lén hỏi vì sao lần này vẫn tới.

 

Cô ấy chỉ tiêu sái cười với tôi .

 

"Muốn gặp mặt ngoài đời với cô nên tới thôi."

 

" Tôi thấy cô thú vị hơn Tống Hoài."

 

Tôi : ????!

 

Chị đúng là quá có mắt nhìn rồi !

 

Tên nhóc Tống Hoài đó sao so được với tôi , ha ha ha ha!

 

Tôi và cô ấy càng nói càng vui, từ nail tới bạn trai cũ rồi cả công thức lẩu cua ngon, nói tới mức chẳng phát hiện tiệc đã bắt đầu từ lúc nào.

 

Đến khi Tống Hoài mặt đen sì kéo tôi đi tôi mới hoàn hồn.

 

Tên ch.ó c.h.ế.t này , phá tôi dán dính với mỹ nữ!!!

 

 

Cloud Club trên đỉnh tòa nhà có thể nhìn xuống toàn bộ trung tâm thành phố.

 

Bóng người phản chiếu trên cửa kính cong sát đất, hòa cùng ánh đèn bên ngoài xếp như bàn cờ, trông vô cùng rực rỡ và lộng lẫy.

 

Thật ra Tống Hoài không thích kiểu không khí này .

 

Có lẽ người giàu suốt tám đời như anh đều thích cảm giác ẩn cư hơn, thích biệt viện sân vườn bốn bề cây cối.

 

Còn tôi thì không .

 

Tôi khá nông cạn.

 

Lúc nào cũng cảm thấy kiểu cảnh tượng này mới giống Bắc Kinh trong tưởng tượng hồi bé của tôi … phồn hoa, đi lên, đủ sức chứa mọi ham muốn .

 

Có thể ở trong đó, ngay cả lén ăn bánh ngọt cũng thấy ngon hơn ba phần.

 

Vừa rồi Tống Hoài đã dẫn tôi đi chào hỏi một vòng.

 

Giờ tôi đang lén trốn ở góc ban công lười biếng.

 

Tiện thể tạo cơ hội cho Liên minh làm thịt Tống Hoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/kim-tue-truong-ha/chuong-4.html.]

 

Quan sát thấy có mấy chị em đang rục rịch chuẩn bị ra tay rồi , tôi không thể kéo chân bọn họ được !

 

Đang nghĩ ngợi thì đám đông đột nhiên xôn xao.

 

Lờ mờ tụ về phía tôi .

 

Tôi nhìn kỹ, phát hiện Tống Hoài đang chậm rãi bước tới, bên cạnh còn có Giang Nam Gia bất ngờ xuất hiện.

 

Cả người cô ta đầy châu báu, khí thế áp đảo.

 

Giữa chân mày mang vẻ thong dong vốn có của tầng lớp đó.

 

Tinh xảo đến mức khiến người khác không dời mắt nổi.

 

????!

 

Toang rồi !

 

Tình huống gì đây?!

 

Tới bắt gian à ?!!!

 

Hoàng hậu nương nương định lấy tôi tế cờ hả?!!!

 

Sao không ai báo trước với tôi còn có tiết mục này cơ chứ.

 

Tôi cuống tới mức cào đầu bứt tai, trong đầu điên cuồng tìm cách diễn cảnh chim hoàng yến tháo chạy, mồ hôi sắp túa ra luôn rồi .

 

Còn chưa kịp nghĩ ra gì.

 

Tống Hoài đã dừng lại cách tôi hai bước.

 

Yết hầu anh khẽ động, hình như có chút căng thẳng.

 

Ánh mắt mọi người lập tức dồn cả lên người tôi , như có thực thể cọ xát trên da, khiến cảm giác khó chịu tăng tới đỉnh điểm.

 

Đầu óc ong ong, tim đập như nổi trống.

 

 

Tôi nhấc chân định lao lên nịnh Giang Nam Gia một phen.

 

Giang Nam Gia khoanh tay đứng giữa đám đông đầy bình thản.

 

Mấy chị em trong Liên minh làm thịt Tống Hoài thấy thời cơ chín muồi, bưng bánh ngọt giả vờ mất thăng bằng rồi đổ thẳng về phía Tống Hoài.

 

Còn Tống Hoài thì...

 

Rắc một tiếng...

 

Quỳ xuống?!!!

 

Bùm!

 

Pháo hoa ngoài cửa sổ nổ tung!

 

Nổ đến mức thời gian lại tiếp tục trôi!

 

Tống Hoài: "Thẩm Trĩ, em có đồng ý lấy anh không ?"

 

Tôi : "Chị Gia, em với Tống Hoài hoàn toàn chỉ là quan hệ hợp tác thôi! Tin em đi !"

 

Mấy chị em liên minh: "Ôi trời ai đẩy tôi vậy ?!"

 

?????!

 

Hả?!

 

Vừa rồi Tống Hoài nói cái gì cơ?!

 

Tôi quay đầu nhìn lại thì đã muộn.

 

Do tư thế quỳ xuống giơ nhẫn của Tống Hoài, miếng bánh vốn nhắm vào n.g.ự.c anh giờ úp thẳng lên mặt, suýt nữa bịt luôn đường thở!

 

Tóc tai cũng t.h.ả.m không nỡ nhìn .

 

Tôi : ...

 

Trước mắt tối sầm hết lần này tới lần khác.

 

Xong rồi !

 

Lần này đúng là xong thật rồi !

 

Tôi không biết có còn cơ hội nhìn thấy mặt trời ngày mai không nữa...

 

 

Im lặng.

 

Sự im lặng vô tận.

 

Tôi bị Tống Hoài xách riêng vào một căn phòng, ngồi đứng không yên.

 

Mười phút trước anh còn bình tĩnh xử lý tàn cuộc.

 

Giờ thì tới lượt xử lý tôi rồi .

 

Ánh đèn cam ấm nghiêng nghiêng rơi xuống, mờ ảo như lớp voan mỏng.

 

Hoa hồng Bolero tươi mới trong phòng càng tỏa hương nồng đậm.

 

Tiếc là chẳng ai có tâm trạng thưởng thức.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...