Thích Thích/Chương 1C. 1
20px

Khi Triệu Phú tìm thấy tôi , cũng là lúc chợ đêm đông khách nhất.

Đường phố nhộn nhịp người qua lại và tràn ngập pháo hoa.

Anh mặc bộ vest được đặt may riêng, đeo một cặp kính gọng mỏng, từ nhỏ đã được cưng chiều như một thiếu gia giàu có , từ trên xuống dưới , thậm chí đến từng sợi tóc.

Hoàn toàn lạc lõng với chợ đêm xô bồ tấp nập.

“Tống Ngữ?” Anh ấy nhìn tôi với vẻ khó tin.

Tôi ngước lên nhìn anh , không hề ngạc nhiên chút nào.

"Ơ, về rồi à ?"

Sau đó cúi đầu, tiếp tục động tác thuần thục lật mì trên vỉ nướng.

"Bây giờ tôi hơi bận nên không có thời gian ôn lại chuyện xưa. Đợi một lát."

Nghe vậy , anh theo bản năng cau mày, sau đó cao giọng: "Tống Ngữ!"

Tôi vẫn không ngước lên.

"Một cái xúc xích nướng giá ba tệ, hai cái xúc xích giá năm tệ, cậu muốn bao nhiêu?"

Người bên kia im lặng hai giây, cuối cùng nghẹn ngào nói ra một câu: “…hai.”

"Được."

Hai phút sau , tôi và anh ngồi xổm phía sau quầy hàng ăn xúc xích.

Cậu thiếu gia từ nhỏ được cưng chiều có lẽ chưa bao giờ ăn đồ rẻ tiền như vậy , c.ắ.n một miếng thì lập tức nhăn mày, nhưng vừa chạm mắt tôi đã ngoan ngoãn nuốt xuống.

Đau khổ.

Nhưng chỉ hai miếng tôi đã ăn hết, mon men quay lại tiếp tục chiến đấu—

“Tống Ngữ.” Anh lại gọi tôi .

Tôi quay lại nhìn anh .

"Gì?"

Anh nhìn tôi một cách nghiêm túc.

“ Tôi đến nhà tìm cậu , nhưng cậu không có ở đó.”

"A, còn chưa kịp nói cho cậu biết , tôi đã rời khỏi Tống gia.."

Tôi suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Cậu đã gặp Tống Nhiên chưa ?"

"Ừm."

"Cô ấy có đẹp không ?"

Triệu Phú khẽ nhíu mày, từ nhỏ đến lớn được dạy dỗ không thể nói những lời x.úc p.hạ.m con gái, vì thế anh mím môi nói : “Không tệ.”

Suy nghĩ một lúc, anh lại thêm một câu nữa.

“ Nhưng không đẹp bằng cậu .”

Tôi gật đầu.

“Được rồi , cậu phải nhớ, cô ấy chính là đại tiểu thư nhà họ Tống, là người vốn phải cùng cậu lớn lên, những năm này cô ấy đã rất khó khăn, cuối cùng mới trở về nhà họ Tống, cậu phải đối xử tốt với cô ấy .”

Ít nhất không vì tôi mà thù hằn cô ấy , chúng ta sẽ không kết thúc như vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/thich-thich/chuong-1.html.]

Nói xong tôi quay người muốn rời đi ——

Nhưng có người lại kéo tôi lại .

Tôi bất lực.

"Sao vậy ? Thiếu gia?"

"Cậu đã nói chờ tôi trở về, cậu liền đáp ứng làm bạn gái tôi ."

Triệu Phú tóm lấy cánh tay tôi , chớp chớp mắt, mắt lập tức đỏ bừng, giống như một chú cún nhỏ bị bắt nạt.

"Còn tính không ?"

Lúc này tôi mới nhớ lại , năm đó Triệu Phú không muốn xuất ngoại, tôi vì dỗ anh , hình như là hứa hẹn một số điều kiện.

Tôi và Triệu Phú là bạn thuở nhỏ, tôi dùng địa vị này để ức h.i.ế.p anh ấy hơn mười năm, đường đường là tiểu thái t.ử gia của Triệu gia, gia tộc đứng đầu trong giới hào môn nhưng anh ấy luôn tuân theo mệnh lệnh của tôi .

Lúc đó tôi đã coi Triệu Phú là của mình rồi .

Nhưng ai ngờ rằng chỉ trong hai năm, khoảng cách giữa tôi và anh sẽ lớn như trời với đất.

Nhưng ...đây chính là cái kết mà tôi dự đoán trước .

"Quên đi ." Tôi chủ động kéo tay anh đang ôm tôi ra , sau khi bắt gặp ánh mắt trông như sắp khóc trong giây tiếp theo của anh , tôi hạ mắt xuống.

"Triệu Phú, thân phận hiện tại của chúng ta đã không còn ngang bằng nữa."

Vì vậy , lần này anh phải sống thật tốt .

Kiếp trước , kết cục của tôi rất t.h.ả.m.

Từ ngày Tống Nhiên trở về nhà họ Tống, tôi như bị ám mà cứ liên tục đối đầu với cô ấy .

Ỷ vào thân phận là thanh mai của thái t.ử nhà họ Triệu, tôi đã tìm mọi cách để gài bẫy cô ấy .

Cuối cùng bị chúng bạn xa lánh, bị Tống gia không thể nhịn được nữa liên thủ đưa vào bệnh viện tâm thần.

Ngược lại , Tống Nhiên từ một bông hoa nhỏ màu trắng đơn giản trở thành người được nhà họ Tống yêu thích.

Sau đó, cô chủ động chấm dứt hôn ước với Triệu Phú, như một cái tát vào mặt quay lại gả cho người chú thông minh và tài năng của nhà họ Triệu.

Cuối cùng m.a.n.g t.h.a.i ba, đã trở thành báu vật được yêu thích nhất của người đứng đầu nhà họ Triệu.

Tôi và Tống Nhiên là nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết, từ chúng tinh phủng nguyệt đến chúng bạn xa lánh, phảng phất hết thảy đều là đi theo tuân theo cốt truyện.

* Chúng tinh phủng nguyệt - 众星捧月 - zhòng xīng pěng yuè (chữ trong Luận ngữ; phủng có nghĩa là bưng, nâng, bế, ôm; đại loại là một đám sao tôn lên ánh trăng, giống như một đám người vây quanh ủng hộ một ai đó mà họ tôn kính quý trọng, tiếng Anh: all the stars twinkle around the moon–regard something or somebody as a core).

Từ đầu đến cuối, chỉ có Triệu Phú vẫn kiên định đứng bên cạnh tôi .

Anh vì tôi nhiều lần công khai phản đối những người lớn tuổi trong gia đình và không hề tỏ ra giả tạo với Tống Nhiên, vợ sắp cưới của anh .

Thế là cuối cùng, vị trí người thừa kế của anh vuột mất, anh từ thái t.ử trở thành đứa con bị bỏ rơi của nhà họ Triệu, sau đó vì cứu tôi mà gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ.

Lẽ ra anh có thể sống một cuộc sống tốt đẹp , vô tư, hạnh phúc.

Nếu không có tôi ...

Cho nên sau khi trọng sinh, tôi đã không ngần ngại thuyết phục Triệu Phú đi du học, lại vào ngày bị vạch trần là thiên kim giả, tôi không lựa chọn quỳ xuống xin Tống gia giữ mình lại , mà là nhận tiền xong liền nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc rời đi .

Lần này , tôi không muốn Triệu Phú nhìn thấy hết sự chật vật của bản thân chút nào.

Tôi tình nguyện để hình tượng tôi ở trong lòng anh , vĩnh viễn đều là Tống Ngữ tươi đẹp lại kiêu ngạo thời niên thiếu, Tiểu Thanh Mai cùng anh lớn lên.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...