Thích Thích/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhìn thấy Triệu Lâm hai mắt đỏ bừng vì không thể phát tiết, bắt đầu giãy giụa, Triệu Phú trực tiếp khiêng hắn vào phòng tắm, đổ đầy nước lạnh vào bồn tắm rồi ném hắn vào .

"Chú, cháu làm việc này cũng là muốn tốt cho chú." Anh nói với vẻ mặt nghiêm túc.

"Chú hiểu con mà, đúng không ?"

Trả lời anh chính là thanh âm lạnh đến run rẩy của Triệu Lâm: "Triệu Phú, sao cháu dám... ùng ục ùng ục..."

Lời còn chưa nói xong, đầu của hắn đã bị Triệu Phú ấn vào trong nước lạnh.

"Chú ơi, bình tĩnh một chút."

Triệu Lâm sặc hai ngụm nước lạnh, ngẩng đầu lên tức giận đến lông mày biến dạng.

"Nhóc con mày...ùng ục..."

“Cháu thấy chú vẫn chưa tỉnh hẳn.” Triệu Phú “đau lòng” lắc đầu, sau đó quay đầu nhìn tôi : “Việc này giao cho tớ, cậu yên tâm.”

"Không còn sớm nữa, cậu không định tan làm à ? Về nghỉ ngơi sớm một chút."

Tôi :"……"

Mặc dù Triệu Lâm quả thực rất t.h.ả.m, nhưng nhớ lại cảnh tượng kiếp trước , tôi không hề có chút đồng cảm nào với nên quay người bỏ đi .

Khi tôi mở cửa, cơn gió lạnh của đêm đông thổi vào mặt, lập tức khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn rất nhiều.

Suy nghĩ một chút, tôi bấm một cú điện thoại.

“Là tôi đây.” Dừng một chút, tôi nói tiếp: “Thông báo tiếp, tuần sau triệu tập đại hội cổ đông.”

Người bên kia có chút kinh ngạc: "Ngài làm sao vậy ? Sao đột nhiên lại ..."

"Không có gì, tôi chỉ hơi thất vọng thôi." 

Tôi mím môi nói tiếp: "Tìm người tố cáo Lâm Hiểu và cha cô ấy tội biển thủ công quỹ. Tôi muốn bãi miễn chức vị của ông ta trong đại hội cổ đông."

Kiếp trước trong nhà Lâm Hiểu sở dĩ phá sản chính là bởi vì ba cô tham ô công quỹ.

"Trước đây ngài chưa từng lộ diện. Lần này là muốn tham dự sao ?"

“Ừ.” Tôi nói nhẹ nhàng.

" Tôi sẽ tham dự cuộc họp cổ đông này ."

Hóa ra nếu chuyện đó xảy ra lần nữa, nếu gia đình cô ấy không phá sản, cô cũng sẽ không khác gì ai cả...

Sau khi cười tự giễu, tôi cúp điện thoại, giương mắt nhìn người phụ nữ đứng trước cửa nhà tôi .

"Vậy tại sao cậu lại đến chỗ tôi ?"

Tống Nhiên mặc váy trắng đứng trước mặt tôi mỉm cười .

Sau khi bắt gặp ánh mắt của tôi , cô ấy nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai.

Sau đó bước về phía trước hai bước, đột nhiên quỳ xuống, ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi , trọn bộ động tác liền mạch lưu loát.

"Chị nữ phụ ơi, chị cứu em đi !"

Cô ấy khóc lóc.

"Em thực sự không muốn cưới một ông già và có ba đứa con!"

Thế giới này là một quyển truyện kiều thê khổng lồ.

Đây là Tống Nhiên xuyên sách mà đến nói cho tôi biết .

"Thả ra ."

"Em không !"

Tống Nhiên ôm lấy chân tôi , khóc như ấm nước sôi thành tinh, làm cho đầu óc tôi vừa bị gió lạnh thổi tỉnh táo lại bắt đầu ong ong choáng váng. 

Cho nên khi Triệu Phú tới, chỉ thấy Tống Nhiên ôm lấy tôi , còn hét lớn: "Chị nữ phụ ơi, thiếu chị em không sống nổi.

"

"Hai, hai người ..." Anh chỉ vào tôi rồi lại chỉ vào Tống Nhiên, giọng nói run run, toàn thân như muốn vỡ ra .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thich-thich/chuong-4.html.]

“Bây giờ cậu không chỉ thích đàn ông lớn tuổi mà còn thích cả phụ nữ nữa phải không ?”

Sự thật chứng minh, ấm nước thành tinh không biến mất, chỉ là sẽ chuyển từ người này sang người khác.

Triệu Phú giống như một người chồng bị bỏ rơi, khóc còn lớn hơn cả Tống Nhiên.

"Trẻ và đẹp trai là lỗi của tôi phải không ?"

Tôi :"……"

" Tôi mặc kệ, tôi mới là ch.ó săn trung thành nhất của Tống Ngữ! Cô phải xếp hàng phía sau tôi !"

Tống Nhiên: "..."

Không đợi tôi mở miệng giải thích, Tống Nhiên nhướng mày, phát hiện sự tình không đơn giản.

"Ý anh là gì?"

Tôi đang muốn nói Triệu Phú, xin chú ý một chút hình tượng thái t.ử gia của anh .

" Tôi là người hiểu rõ Tống Ngữ nhất trên đời!"

Lúc này , Tống Nhiên tự tin đến đáng sợ.

"Anh có biết Tống Ngữ không ăn rau mùi không ? Tôi biết !"

"Cái gì!" Triệu Phú kinh ngạc, đồng thời dấy lên khát vọng chiến thắng, "Cô cũng biết chuyện này ?"

Một giây tiếp theo, anh cười khinh thường: "Không sao , tôi cũng biết Tống Ngữ không thích ăn gừng, không thích ăn nội tạng, cũng không thích uống canh!"

Triệu Phú cực kỳ đắc ý, hơn mười năm thanh mai trúc mã sớm chiều ở chung, khiến cho anh vô cùng tự tin.

Tuy nhiên, Tống Nhiên cũng không hề thua kém.

Tống Nhiên: “Tống Ngữ thích ăn cay ngọt, không thích ăn chua!”

Triệu Phú: "Tống Ngữ thích mùa hè mùa thu, không thích mùa đông!"

Tống Nhiên: "Tống Ngữ mặc quần áo cỡ M, váy cỡ S!"

Triệu Phú: “Tống Ngữ thích quần hơn váy!”

Mắt thấy Tống Nhiên sắp hết lời, cô ấy theo bản năng nhìn về phía tôi , ánh mắt rơi xuống trước sau n.g.ự.c tôi , cô ấy không chút suy nghĩ thốt ra - -

“Tống Ngữ mặc đồ lót 70C!”

Tôi :"!"

Triệu Phú ngừng nói .

Mặt Triệu Phú lập tức đỏ bừng.

"Cô, cô..." Anh chỉ vào Tống Nhiên, do dự hồi lâu, cuối cùng ánh mắt không tự chủ rơi vào n.g.ự.c tôi , phản ứng xong lập tức ngượng ngùng che mắt lại .

" Tôi , tôi không ..." Anh vẫn muốn giải thích với tôi .

"Hừ, hết nói chứ gì!" Tống Nhiên đắc ý tranh công.

"Chị nữ phụ nhìn xem, chỉ có em mới hiểu chị nhất trên đời này !"

Tôi mỉm cười .

Mười phút sau , Tống Nhiên che đầu, nhe răng trừng mắt, bất đắc dĩ nói với Triệu Phú: “Thật xin lỗi , nam phụ, tôi không nên chọc tức anh .”

Tôi hài lòng gật đầu: “Đừng ức h.i.ế.p Triệu Phú.”

Triệu Phú lập tức ngẩng đầu lên, giống như một chú cún con kiêu ngạo được nuông chiều.

“Chậc, đàn ông con zai mà hèn.” Tống Nhiên ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, không muốn nhìn Triệu Phú thêm một cái.

Vì thế cô lại trông mong nhìn tôi : "Vậy chuyện về cốt truyện nguyên tác em vừa mới nói với chị..."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...