01
Ta vừa dứt lời, bà mẫu đã từ trên bồ đoàn nhảy dựng lên.
Bà thuận tay vớ lấy quyển kinh Phật bên cạnh mà nện thẳng vào đầu ta .
Động tác nhanh nhẹn và mãnh liệt đến mức hoàn toàn không giống một người phụ nữ trung niên đã thủ tiết suốt sáu năm qua.
"Cái con ranh này ! Đầu thất của Lâm Triệt còn chưa qua, con đã ở đây nhắc chuyện cải giá với ta ?!"
Bà mẫu tức đến đỏ cả mặt, hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t ta tại chỗ: "Con vội vàng đến thế sao ?! Đến cả mặt mũi của chính mình cũng không cần nữa à ?"
Ta đã sớm có đề phòng, lách người né ra sau .
Bà mẫu không chịu buông tha, giơ kinh Phật ép tới, ta chỉ có thể chạy vòng quanh cây cột trong Phật đường.
"Nương! Con đâu có nói là bây giờ gả ngay đâu !"
"Như vậy cũng không được ! Người vừa mới c.h.ế.t con đã muốn cải giá, nói ra ngoài không biết có bao nhiêu người chỉ trỏ vào sống lưng con. Chi bằng cứ an tâm ở đây sống qua ngày với ta , có gì không tốt chứ?"
Ta bĩu môi: "Nương, con mới mười bảy tuổi thôi! Đang tuổi xuân phơi phới, sao có thể tự trói buộc đời mình trên cái cây cong vẹo Lâm Triệt này chứ?"
"Hơn nữa, ngay đêm tân hôn hắn chẳng thèm chào hỏi một câu đã dẫn binh ra tiền tuyến, nửa năm qua đến một phong gia thư cũng không có . Bây giờ c.h.ế.t là hết chuyện, để lại một đống rắc rối bắt con gánh vác thu dọn, hiện tại con chưa cuốn gói bỏ chạy đã là tốt lắm rồi !"
Bà mẫu bị ta nói cho ngẩn người , dừng hẳn bước chân.
Ta thừa thắng xông lên: "Nương, chúng ta nói lý một chút được không ? Bây giờ phong khí triều đình cởi mở như vậy , nữ t.ử tái giá lần hai, lần ba đầy đường. Người xem tiểu thư của các thế gia đại tộc kia kìa, thiếu gì người gả không vừa ý liền hòa ly rồi tái giá, người ta sống tiêu d.a.o tự tại biết bao."
"Tháng trước , vị Đại trưởng công chúa sáu mươi tuổi kia vừa mới gả lần thứ bảy, tìm một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi đầu cực kỳ khôi ngô! Người còn chưa tới bốn mươi, vẫn còn trẻ trung, có gì mà không gả được chứ."
"Hơn nữa, góa phụ cải giá quan phủ còn cho tiền trợ cấp, con còn đ.â.m đầu vào thủ tiết làm gì?"
Vẻ mặt của bà mẫu dần trở nên phức tạp, quyển kinh Phật kia cũng được hạ xuống.
Cuối cùng bà thở dài một tiếng, phất phất tay nói : "Triều đình khuyến khích nữ nhân cải giá là chuyện tốt , nhưng đối với ta mà nói , cải giá phiền phức lắm. Gặp phải kẻ không vừa ý lại phải không ngừng đổi người , thà rằng dứt khoát thủ tiết cho xong, đỡ phải tốn tâm tư công sức hầu hạ đàn ông."
Ta ngẩn ra , vốn tưởng rằng bà mẫu thủ tiết là để giữ trinh tiết cho cha chồng quá cố.
Không ngờ bà lại nghĩ thoáng đến vậy , cảm thấy những ngày tháng góa bụa ngược lại còn thoải mái tự tại hơn.
Cũng phải .
Vị công công được xưng là Trấn Bắc Đại Tướng Quân của ta vốn chẳng phải thứ tốt lành gì.
Lúc còn sống, thiếp thất cứ hết phòng này đến phòng khác rước vào phủ.
Thế nhưng khi xuất chinh, ông ta còn phải mang theo một hai thê thiếp ra tiền tuyến.
Trong khi đó, bà mẫu lại bắt buộc phải ở lại hậu viện, thay ông ta quản lý tướng quân phủ.
Sáu năm
trước
, công công chiến t.
ử sa trường, đám
thiếp
thất
vừa
qua hết kỳ chịu tang
đã
cải giá chạy sạch.
Chỉ còn lại một mình bà mẫu, thủ vững Lâm Triệt và tướng quân phủ.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Cứ nghĩ đến Lâm Triệt là ta lại thấy tức cành hông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-phu-quan-gia-chet-ta-tim-nguoi-quyen-ru-me-chong/chuong-1.html.]
Đúng là cha nào con nấy, cùng một giuộc.
Đêm tân hôn, vừa mới vào động phòng, ngay cả khăn trùm đầu của ta còn chưa vén, hắn đã đi suốt đêm ra biên cương.
Nói một cách êm tai thì là bảo gia vệ quốc.
Nhưng ta lại muốn hỏi, vén cái khăn trùm đầu thì có thể làm chậm trễ của ngươi bao nhiêu thời gian chứ?
Cho nên, ta chưa bao giờ tin vào cái gọi là đại nghĩa của Lâm Triệt, đã sớm sắp xếp người tới biên quan, đem chút bí mật nhỏ kia của hắn tra ra rõ ràng mười mươi.
Vì người trong lòng, hắn tìm đủ mọi cách để hạ nhục thể diện của ta , đến mức cả buổi lễ thành hôn còn chưa làm xong xuôi đã đành.
Bây giờ lại còn bày ra trò giả c.h.ế.t để cùng người trong lòng song túc song phi, ngay cả mẫu thân ruột của mình hắn cũng vứt bỏ.
Đúng là một con sói mắt trắng vô ơn!
Bà mẫu quay người đi vào Phật đường, bắt đầu thu dọn bãi chiến trường bừa bộn lúc nãy.
" Nhưng mà con còn trẻ, không giống như ta . Đợi qua hết kỳ chịu tang, con muốn đi thì cứ đi , ta sẽ không cản con."
Như vậy sao được , ta mà đi rồi , bà mẫu phải làm sao bây giờ?
Một mình thủ vững cái tướng quân phủ rộng lớn này , chẳng phải sẽ nghẹn đến sinh bệnh sao ?
Hơn nữa lúc bà nói câu này , sắc mặt vô cùng bình thản, nhưng trong lời nói lại lộ ra một sự bất lực khi đã hoàn toàn nguội lạnh cõi lòng.
Là bởi vì gã phu quân quá cố và đứa nhi t.ử sói mắt trắng vô ơn kia sao ?
Thế thì lại càng không đáng.
02
Nhưng bà mẫu đã kiên quyết như vậy , trong một sớm một chiều ta cũng không thể thay đổi được suy nghĩ của bà.
Ta sửa sang lại trang phục và phấn son, đang chuẩn bị ra tiền sảnh tiếp tục diễn kịch thì quản gia Lâm bá gọi giật ta lại .
"Thiếu phu nhân, ở cửa sau có người tìm, nói là thân thích bên nhà ngoại của người , có việc gấp."
Trong lòng ta khẽ động, ngay lập tức đoán được là ai.
Kẻ đi cửa sau , tự nhiên không phải là người có thể đi bằng cửa chính đường đường chính chính.
Vị tiểu tình lang này của ta xem ra cũng rất biết cách làm việc đấy.
"Ta biết rồi , thúc đi bận việc của mình đi , chuyện này đừng để lão phu nhân biết ."
Lâm bá vâng một tiếng rồi lui xuống.
Ta nhìn dáo dác xung quanh, xác nhận không có ai chú ý bèn bước nhanh về phía cửa sau .
Đẩy cửa ra , quả nhiên nhìn thấy một bóng người đang tựa vào tường chờ đợi.
Tạ Thanh Huyền hôm nay mặc một bộ trường bào màu nguyệt bạch, thắt đai lưng bằng chỉ bạc, dáng người cao ráo nghiêm trang, lông mày và ánh mắt đẹp như tranh vẽ.
Chaporia
Bình Luận (0)