Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chuyện này ta chưa từng tiết lộ chút phong phanh nào với bất kỳ ai ở phủ Tướng quân, lỡ như xảy ra thương vong thật thì biết làm sao ?!
Tên Tạ Thanh Huyền kia , không phải đã nói sẽ bảo nghĩa phụ của hắn đến anh hùng cứu mỹ nhân sao ?
Anh hùng đâu rồi ?
Ta đột ngột vén rèm xe lên, liền nhìn thấy tên đầu lĩnh toán cướp c.h.é.m xuống một đao, trực tiếp đ.á.n.h bay thanh đao của thị vệ.
Diễn cái này cũng quá đà rồi đấy!
Ta ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay của bà mẫu: "Nương! Kẻ đến không thiện, hay là chúng ta dùng kế ba mươi sáu, chạy là thượng sách đi !"
"Phải trốn ra ngoài trước rồi tính!"
Sắc mặt bà mẫu trầm xuống, vội vã gật đầu.
Vừa mới bò xuống xe ngựa, tên đầu lĩnh toán cướp đằng kia đã liếc mắt một cái nhìn trúng ta .
"Chà, ở đây còn có hai tiểu nương t.ử da thịt mịn màng, vừa vặn bắt về làm áp trại phu nhân!"
Hắn vừa nói vừa gạt phắt thị vệ ra , sải hai bước đã đến trước mặt ta .
Thanh đao trong tay vung qua vung lại , bộ dạng đó khiến ta da đầu tê dại.
Ta hít sâu một hơi , thẳng lưng lên, hộ tống bà mẫu ra sau lưng.
"Các ngươi muốn động đến nương ta , phải bước qua xác ta trước !"
Tên đầu lĩnh toán cướp ngẩn ra , vô thức nháy mắt với ta : [Không phải chứ, cô chơi thật à ?]
Ta lườm hắn một cái: [Diễn thì phải diễn cho tròn vai, càng chân thật càng tốt !]
Tên đầu lĩnh tâm lĩnh thần hội, một bàn tay to lớn đen đúa thô ráp chộp về phía ta .
"Dừng tay!"
04
Ta quay đầu lại nhìn , chỉ thấy từ trong núi rừng bên cạnh đột nhiên xông ra một đội nhân mã, người đàn ông trung niên đi đầu có dung mạo tuấn mỹ, thần sắc lo lắng.
Chỉ một ánh mắt, ta đã không thể rời mắt được nữa.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Đệ nhất mỹ nam t.ử của kinh thành hai mươi năm trước , quả nhiên danh bất hư truyền.
Ông ấy dẫn người lao tới, không nói hai lời liền đ.á.n.h nhau với bọn cướp.
Thân thủ quả thực không tệ, kiếm pháp lăng lệ, bọn cướp nhất thời bị ông ấy đ.á.n.h cho liên tiếp lui về phía sau .
Tên đầu lĩnh toán cướp múa may hỗn loạn thanh đao trong tay, c.h.é.m xéo qua bả vai của ông ấy , trong nháy mắt m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Tim ta thót lên một cái.
Tên đầu lĩnh toán cướp cũng ngẩn ra , nhưng hắn không kịp thu lực, thanh đao trong tay đã hướng về phía cổ người đàn ông c.h.é.m tới!
"Không xong rồi !"
Ta sợ tới mức tim suýt nhảy ra ngoài.
Một sải bước vọt lên định ngăn cản.
Nhưng bên cạnh có người còn nhanh hơn ta .
Bà mẫu giật phắt thanh trường đao của thị vệ bên cạnh, từ dưới hất mạnh lên, đại đao của tên đầu lĩnh toán cướp tức khắc tuột tay bay ra .
Gã đứng ngây ra tại chỗ, nhất thời không kịp phản ứng.
Bà mẫu
không
cho gã cơ hội phản ứng, tay nâng đao hạ, một đao c.h.é.m đứt thắt lưng của tên đầu lĩnh.
Quần "xoạt" một tiếng tụt xuống, tên đầu lĩnh đỏ bừng cả mặt, vừa túm quần vừa lăn lộn bò lê lết chạy trốn về phía sau .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/sau-khi-phu-quan-gia-chet-ta-tim-nguoi-quyen-ru-me-chong/chuong-3.html.]
Bà xoay tay lại thêm một đao, c.h.é.m ngã hai tên lâu la đang xông lên, rồi xoay người nhảy lên con ngựa của vị mỹ nam trung niên, giật lấy dây cương trong tay ông, đưa người rời xa chiến trường.
Một mình ta đứng bên lề đường, mặt đầy nghệch ra .
Chẳng phải đã bàn trước là anh hùng cứu mỹ nhân sao ? Sao lại biến thành mỹ nhân cứu anh hùng rồi ?
"Sơ Sơ! Muội không sao chứ?"
Tạ Thanh Huyền cuối cùng cũng dẫn theo người khoan t.h.a.i đến muộn, bọn cướp thì đã sớm chạy sạch sành sanh.
Ta gạt cái đầu đang chắn trước mắt mình của chàng ra , nhìn về phía bà mẫu ở cách đó không xa, và người đàn ông trong lòng bà.
Chỉ thấy người đàn ông kia ôm bả vai, yếu ớt vô lực nép vào l.ồ.ng n.g.ự.c không mấy rộng rãi của bà mẫu.
Xem ra lại có chút cảm giác chim nhỏ nép vào người .
Bà mẫu dừng ngựa, hơi cúi đầu: "Ông có thể... hửm?"
Dường như nhận ra người trong lòng là ai, sắc mặt bà mẫu lập tức lạnh lùng, túm lấy cổ áo người trong lòng, dứt khoát ném thẳng ông ấy xuống ngựa.
Ta: "?"
Tạ Thanh Huyền: "???"
Bà mẫu đứng từ trên cao nhìn người đàn ông đang chật vật ngã ngồi dưới đất, lạnh lùng lên tiếng: "Tạ Mộ Đình, hai mươi năm không gặp, ông vẫn thích diễn kịch như vậy ."
"Thật sự tưởng rằng cùng một chiêu trò, ta sẽ mắc mưu lần thứ hai sao ?"
Thân hình Tạ Mộ Đình chấn động, vội vàng đứng dậy: "Phù Nhi, không phải như vậy , ta ..."
Bà mẫu hoàn toàn không muốn nghe ông ấy giải thích, xoay người xuống ngựa, kéo theo ta lúc này đã trợn mắt hốc mồm, đầu cũng không ngoảnh lại mà bước lên xe ngựa.
"Về phủ."
Ta ngồi trong xe, cứ thấy chuyện này có gì đó sai sai.
"Nương, người quen biết vị kia sao ?"
"Không quen."
Bà mẫu hầu như không hề do dự lấy một giây.
Ta nghi hoặc: " Nhưng vừa rồi người đã gọi tên của ông ấy mà."
"…"
Thấy ta cứ gặng hỏi mãi, bà mẫu phất phất tay, có vẻ rất mất kiên nhẫn.
"Một tên khốn kiếp lừa gạt thiếu nữ ngây thơ, dò hỏi nhiều như vậy làm gì."
"Tóm lại gặp phải đàn ông nhà bọn họ, có thể chạy bao xa thì chạy bấy xa, đừng để bị lừa."
Ta lập tức câm như hến.
Nhìn thái độ này của bà mẫu, ta làm sao dám để bà biết tiểu tình lang của ta chính là người nhà họ Tạ chứ!
05
Sau khi đưa bà mẫu về phủ Tướng quân, ta chuẩn bị đi tìm Tạ Thanh Huyền để dò hỏi tình hình.
Kết quả là tiểu t.ử này cũng khá lanh lợi, đã sớm ngồi xổm ở ngoài hậu môn chờ ta .
Hai chúng ta ngồi xổm dưới chân tường, đem những chuyện nghe ngóng được từ phía trưởng bối hai bên chắp vá lại với nhau , cuối cùng cũng phục dựng được một sự thật.
Tạ gia vốn là một trong bốn đại thế gia của kinh thành, môn đệ hiển hách, phong quang vô hạn.
Tạ Mộ Đình là trưởng t.ử của Tạ gia, lại càng là đệ nhất mỹ nam t.ử kinh thành.
Chaporia
Bình Luận (0)