Văn án:
Năm ta cập kê, vì đỡ d.a.o cho Thái hậu mà ta được gả cho Cố Khinh Chu.
Đêm đại hôn, hắn say rượu mất kiểm soát, đè ta xuống mà phát tiết điên cuồng.
"Thích khách là do nàng cố ý sắp đặt, chuyện đỡ d.a.o cũng chỉ là khổ nhục kế. Ta đúng là ngu xuẩn, vậy mà không nghe lời nàng ấy ."
Từ đó về sau , hơn mười năm phu thê.
Cố Khinh Chu đối với ta vừa kính vừa trọng.
Chỉ duy nhất là không có yêu.
Sau này hắn mắc bệnh, lại nhất quyết không chịu chữa trị.
Lúc hấp hối, hắn lau nước mắt trên mặt ta , vẻ mặt nhẹ nhõm như được giải thoát.
"Nếu có kiếp sau , mong nàng gặp được lương nhân, đừng tiếp tục dây dưa với ta nữa."
Hắn đưa tay lên, khẽ thì thầm với khoảng không :
"Âm Âm..."
Cho đến khi cánh tay kia nặng nề buông xuống, ta mới biết .
Người trong miệng Cố Khinh Chu chính là Thẩm Lưu Âm đích nữ phủ Thượng thư.
Kiếp này , ta sống lại đúng vào ngày thay Thái hậu đỡ d.a.o.
…
Khi ta còn chưa kịp phản ứng.
Sau lưng đã bị ai đó đẩy mạnh một cái.
Mũi d.a.o xuyên thẳng qua n.g.ự.c.
Cơn đau dữ dội lập tức tràn ra khắp toàn thân , xen lẫn ký ức của hai kiếp.
Ta đau đến mức nước mắt trào ra .
Ta cố chống đỡ chút ý thức cuối cùng, điên cuồng tìm kiếm kẻ đã đẩy ta vào vực sâu vạn kiếp bất phục.
Rồi bỗng giật mình nhận ra .
Ta vậy mà đã sống lại đúng ngày thay Thái hậu đỡ d.a.o.
Kiếp trước , sau khi chắn d.a.o cho Thái hậu, bà nói muốn tác thành một mối lương duyên.
Ta đỏ mặt, dưới ánh mắt muốn nói lại thôi của bà, khẽ gọi ra tên biểu ca.
Cố Khinh Chu.
Nào ngờ, việc được gả vào Quốc công phủ lại chính là mở đầu cho bi kịch cả đời ta .
Bên tai vang lên giọng nam t.ử lạnh trong.
"Mẫu hậu, nơi này không nên ở lâu, để Cẩm Y Vệ hộ tống người rời đi trước .
"Nhi thần sẽ đưa Giang cô nương về Quốc công phủ."
Cơn đau nơi bả vai mạnh mẽ kéo ta trở lại hiện thực.
Không biết từ lúc nào, Cố Khinh Chu đã che chắn cho Thẩm Lưu Âm ở phía sau mình thật c.h.ặ.t.
Ngay cả bụi mù hỗn loạn do vó ngựa cuốn lên cũng không che nổi.
Tia căm hận thoáng qua trong mắt hắn .
Trước khoảnh khắc tầm nhìn hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Ta nhìn rất rõ.
Thẩm Lưu Âm đang cười với ta .
…
Cố phủ và Thẩm phủ đều là thế gia phú quý lâu đời.
Cố Khinh Chu và Thẩm Lưu Âm là thanh mai trúc mã, đôi bên đều có tình ý.
Nhưng vì nếu để hai nhà kết thân sẽ khiến hoàng thượng kiêng dè.
Quốc công phu nhân, cũng chính là di mẫu của ta .
Trước khi ta cập kê, bà vì lo cho hôn sự của ta nên đã đón ta vào phủ chăm sóc cẩn thận.
Bà cũng muốn mượn chuyện này cắt đứt tâm tư của hai người họ.
Ta trước giờ vốn chỉ như bèo nổi giữa dòng.
Chưa từng nghĩ đến chuyện gả vào Quốc công phủ.
Là nhờ đỡ d.a.o thay Thái hậu ta mới có được cơ duyên ấy .
Đồng thời cũng triệt để cắt đứt nhân duyên giữa hắn và Thẩm Lưu Âm.
Ta khẽ cong môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngu-chu-xuong-van/chuong-1.html.
]
Những năm qua, Cố Khinh Chu vẫn luôn lạnh nhạt đoan chính.
Đối với ta .
Vĩnh viễn chỉ có kính trọng dư thừa, ân ái không có .
Không sao cả.
Núi xanh không tìm ta , vậy ta tự đi tìm núi.
Dưới sự nhún nhường cẩn trọng của ta .
Chúng ta dần dần cũng có vài phần tương kính như tân.
Ta từng cho rằng.
Như vậy cũng tính là yêu.
Cho đến khi nghe thấy những lời hắn nói trước lúc lâm chung.
Ta mới hoàn toàn tỉnh ngộ.
Người Cố Khinh Chu luôn nhớ thương trong lòng từ đầu đến cuối vẫn là thanh mai trúc mã Thẩm Lưu Âm.
…
Lưỡi đao đ.â.m vào n.g.ự.c, ta hôn mê mấy ngày mới tỉnh lại .
Nha hoàn Thu Hà nói , trong lúc ta hôn mê, Cố Khinh Chu đã nhiều lần tới thăm.
Giọng nàng đầy vui vẻ.
"Cô nương, theo nô tỳ thấy, thế t.ử hẳn là đã động lòng với người rồi ."
Ta hỏi:
"Hắn có vào trong không ?"
Thu Hà nghĩ một lát rồi lắc đầu.
"Là lúc nô tỳ bẩm báo với phu nhân, công t.ử thuận miệng hỏi một câu."
Ta cười cười , cũng chẳng thấy lạ.
Cố Khinh Chu yêu mến Thẩm Lưu Âm.
Chỉ vì e ngại thánh thượng kiêng dè nên chưa nói rõ mà thôi.
Thấy sắc mặt ta không tốt , Thu Hà an ủi:
"Phu nhân là di mẫu của cô nương, chắc chắn sẽ đứng về phía người ."
Kiếp trước , trong lúc ta dưỡng thương, Cố Khinh Chu thường xuyên tới thăm.
Ta chính là bị những điều ấy mê hoặc, cho rằng hắn có ý với mình .
Nào ngờ, hắn chỉ muốn ta đi cầu Thái hậu ban cho hắn một đạo tứ hôn mà thôi.
Chỉ là tin tức Thái hậu muốn đón ta vào cung tĩnh dưỡng đến quá nhanh.
Hắn thậm chí còn chưa kịp nói với ta một câu thì đã nhận được thánh chỉ ban hôn.
Nghĩ đến đây, cổ họng bỗng ngứa rát.
Ta ho dữ dội, vết thương truyền tới từng cơn đau nhói.
Thu Hà nhẹ vuốt lưng ta .
"Cô nương lần này có thể cầu được một ban thưởng từ Thái hậu..."
Lời còn chưa dứt.
Cố Khinh Chu đã bất chấp ngăn cản xông vào nội thất.
Hắn ngồi xuống bên giường, giọng đầy vội vã:
"Hướng Noãn, có thể giúp biểu ca một chuyện không ?"
Ta biết rõ còn hỏi:
"Chuyện gì?"
"Ta yêu Lưu Âm, muội có thể tới trước ngự tiền xin cho biểu ca một đạo thánh chỉ tứ hôn không ?"
Trên người hắn còn vương hơi nước, vạt áo cũng có chút nhăn nhúm.
Ta theo bản năng giơ tay định vuốt phẳng giúp hắn , nhưng hắn lại nghiêng người tránh đi .
Nhìn gương mặt quen thuộc kia , cổ họng ta nghẹn chát.
Ta cố ép xuống.
"Quốc công phủ và Thượng thư phủ, một văn một võ đều là trụ cột triều đình. Hai phủ kết thân tất sẽ khiến thánh thượng kiêng dè. Biểu ca chẳng lẽ muốn vì tư tình mà đẩy Quốc công phủ vào chỗ bất nghĩa sao ?"
Giọng Cố Khinh Chu hơi khàn:
"Không nghiêm trọng như muội nghĩ đâu . Phụ thân ta vốn không có lòng với triều chính..."
Ta cắt ngang lời hắn .
"Biểu ca, huynh là đích trưởng t.ử của Quốc công phủ, là người kế nhiệm được cả gia tộc dốc sức bồi dưỡng. Chính thê huynh cưới vào phải là người có lợi cho gia tộc, có lợi cho tiền đồ, sao có thể chỉ vì tình cảm nam nữ mà bất chấp tất cả."
Chaporia
Bình Luận (0)