Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
3.
Mẫu thân định mở miệng giải thích, Thái t.ử đã cười nhạt cắt ngang.
"Vùng Lĩnh Nam giặc Oa đang hoành hành, sứ thần hy sinh không biết bao nhiêu mà kể. Ta vốn nghe danh Trình công t.ử nghiêm cẩn giữ lễ, chắc hẳn sẽ nguyện ý dấn thân vì nước..."
Sắc mặt phụ mẫu ta đại biến, trắng bệch như tờ giấy.
Những năm gần đây Ung quốc thiên tai liên miên, chiến sự căng thẳng, binh lực triều đình đều dồn vào những nơi trọng yếu, thực sự không thể phân thân lo cho vùng Lĩnh Nam. Với tính tình cương trực không biết luồn cúi của đại huynh , nếu đi Lĩnh Nam thì rõ ràng là nộp mạng.
Thì ra , cái danh "nhát gan nhu nhược, hào phóng thiện lương" của ta cũng không bảo hộ nổi người nhà rồi sao ?
Còn chờ gì nữa? Ta đang sầu vì từ đường Trình gia quá nhỏ, phụ mẫu không cho mở rộng, khiến mấy ngọn đèn tạ tội của ta không có chỗ đặt, nay Thái t.ử đã tự mình dẫn xác tới.
Muốn nắn bóp ta sao ? Để xem ta nắn bóp tổ tông nhà ngươi thế nào.
Thế là, ta bày ra gương mặt sợ hãi vô hại, lí nhí đáp: "Được gả vào cung là phúc phận của Trình Ninh. Chỉ là Trình Ninh thờ phụng Phật tổ chí thành, không biết Điện hạ có thể chuẩn cho thiếp xây một Phật đường trong cung không ?"
Cứ để tên ác chủng này trốn trong nhà Phật tổ mà làm việc xấu , chắc tổ tiên Trình gia cũng bớt trách tội hơn.
Thái t.ử gật đầu: "Vốn nghe danh Trình cô nương lòng dạ Bồ Tát, quả đúng là danh bất hư truyền."
Phụ mẫu ta mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng vì lo cho đại huynh đại tỷ, cuối cùng vẫn không dám hé răng nửa lời. Mãi đến khi Thái t.ử đi khuất, phụ mẫu mới run rẩy dặn: "Trong cung không như ở nhà, con phải ... từ từ thôi đấy."
Ta hiểu mà. Trong cung quỷ kế đa đoan, Thái t.ử phong lưu, Trắc phi không phải hạng vừa , lại còn kẻ thù cũ là Thục Phi. Ta nhất định phải xây Phật đường lớn một chút. Vạn nhất đèn sám hối nhiều quá không có chỗ để thì sao ?
Ta thuận thế nũng nịu sà vào lòng mẫu thân : "Người nhất định phải chuẩn bị thêm nhiều sính lễ cho con nhé."
Dẫu sao thì cứ mỗi khi làm một việc ác, ta lại phải làm mười việc thiện để bù đắp. Tất cả là vì thanh danh của Trình gia, phụ mẫu bỏ ra chút của cải cũng là lẽ đương nhiên.
4.
Ngày đại hôn với Thái t.ử, A Kỳ Nhã dắt theo một con ác khuyển xuất hiện giữa đại đường.
Quan khách xôn xao không ngớt: "Ai chẳng biết ác khuyển này là giống Ngao Tây Vực, Trắc phi định công nhiên mưu hại Thái t.ử phi sao ?" " Đúng là tâm địa độc ác. Trình tiểu thư vốn nhát gan thiện lương, lần này gặp phải sát tinh rồi ." "Nhìn kìa, đôi chân nàng ấy đang run rẩy, chẳng lẽ triều đình lại dung túng Trắc phi làm loạn thế này ?"
Ta kịp thời đỏ hoe mắt, toàn thân run cầm cập túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo Thái t.ử: "Điện hạ, thiếp từ nhỏ đã sợ ch.ó, có thể bảo Trắc phi đưa nó đi trước không ?"
Thái t.ử liếc nhìn A Kỳ Nhã, thấy vẻ bướng bỉnh trong mắt nàng ta , hắn khẽ ho một tiếng rồi gạt tay ta ra : "A Kỳ Nhã nuôi nó như con trai. Nàng đã vào cung, tự nhiên phải chung sống hòa thuận với nó." "Yên tâm đi , trông nó dữ dằn vậy thôi chứ thực chất hiền lành lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thai-tu-phi-mat-phat-tam-sat/chuong-2.html.]
Dứt lời, A Kỳ Nhã giả bộ tuột dây xích, con thú lao thẳng về phía
ta
.
A Kỳ Nhã mới giả vờ giả vịt gọi: "Cẩu Bảo,
quay
lại
!" "Tuy đó là nữ nhân chen ngang
vào
giữa phụ mẫu con, nhưng
nghe
danh nàng
ta
'
người
đạm như cúc', nếu
bị
dọa đến mức
có
mệnh hệ gì, mẫu
thân
cũng
không
bảo vệ nổi con
đâu
."
Đường đường là Thái t.ử Trắc phi, lại tự ví mình là phụ mẫu của ch.ó.
Ta nén cơn giận, run rẩy nói : "A Kỳ Nhã, hôm nay là ngày đại hôn của Thái t.ử, quan khách đông đúc, ác khuyển khó thuần, ngươi mau đưa nó đi . Vạn nhất nó làm bị thương ai thì sao ."
A Kỳ Nhã kiêu ngạo ngẩng đầu: "Trình cô nương lo lắng thừa rồi , con trai ta ngoan ngoãn nghe lời nhất." "Nào, con trai, lại bắt tay với Trình cô nương một cái."
Ngay lập tức, con quái vật chồm lên. Nếu bị vồ trúng, không gãy xương thì cũng mất sạch thể diện. Còn tên "chó Thái t.ử" mới ban nãy còn nói nó ngoan ngoãn, giờ lại đứng khoanh tay xem kịch vui.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, con ch.ó đột nhiên đổi hướng, lao vào cánh tay Thái t.ử c.ắ.n xé điên cuồng. Mặc cho A Kỳ Nhã ngăn cản thế nào, nó cũng không buông.
Con ch.ó điên từng được nàng ta nâng niu nay c.ắ.n đến mức cánh tay Thái t.ử lộ cả xương trắng. Khách khứa không ai dám ở lại , vội vàng kiếm cớ cáo lui.
Khi Hoàng hậu dẫn thái y đến, liền thấy A Kỳ Nhã đang ôm con ch.ó khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Nó thân thiết với phụ mẫu nhất, sao đột nhiên lại c.ắ.n phụ thân nó chứ? Chắc chắn trong này có âm mưu!"
Nàng ta cầm roi chỉ vào ta : "Tiện nhân! Có phải ngươi giở trò không ?"
Hoàng hậu một mặt lệnh cho thái y chữa trị cho Triệu Cảnh Thuấn, mặt khác tức đến xanh xám mặt mày: "Bổn cung đã nói không cho phép yêu nữ vào cung, con cứ nhất quyết không nghe . Không chỉ sủng ái vô độ, còn dung túng ả nuôi thứ súc sinh này . Cánh tay của con mà có chuyện gì, mẫu hậu biết sống sao ?"
Ta vội vàng quỳ xuống thỉnh tội: "Đều tại nhi thần vô năng, không khuyên ngăn nổi A Kỳ Nhã muội muội ."
Sắc mặt Hoàng hậu dịu đi đôi chút: "Ả ta vốn chẳng có ý tốt , chuyện này không trách con được . A Kỳ Nhã dã tính khó thuần, liên tục gây họa, thực sự không thể giữ lại . Người đâu , bắt lấy ả ta , đ.á.n.h cho bổn cung ba mươi đại bản để ả tỉnh ra !"
A Kỳ Nhã vung roi chỉ thẳng vào Hoàng hậu: "Bà dám!" "Từ nhỏ đến lớn chưa ai dám đụng đến một đầu ngón tay của bổn cô nương, các người hại c.h.ế.t con trai ta , ta còn chưa tính sổ, các người lại định dạy bảo ta ?" "Triệu Cảnh Thuấn, huynh nói một câu đi chứ!"
Sắc mặt Thái t.ử trắng bệch như tờ giấy, nhìn A Kỳ Nhã đầy thất vọng: "Thái t.ử phi vừa vào cửa đã biết xót xa cho Cô. Còn nàng, thề non hẹn biển với nhau , nay Cô bị ch.ó c.ắ.n, nàng có hỏi một câu nào không ?"
A Kỳ Nhã tức khắc xù lông: "Huynh có nói lý không hả? Cánh tay huynh bị thương chứ Cẩu Bảo của ta mất mạng rồi ! Huynh vẫn còn sống sờ sờ đây để mặn nồng với nữ nhân khác, còn nó thì không bao giờ quay lại được nữa. Triệu Cảnh Thuấn, ta ghét huynh , không thèm nhìn mặt huynh nữa!"
Nói xong, nàng ta quay người định chạy đi , nhưng đã bị người của Hoàng hậu trói lại giữa sân, thực hiện hình phạt ba mươi bản.
4.
Nghe tiếng gậy đập "bạch bạch" vang lên sướng tai, ta bày ra vẻ mặt tái mét vì kinh sợ: "Mẫu hậu, muội muội dù có tùy tiện nhưng dù sao cũng là người Điện hạ yêu quý nhất. Xin mẫu hậu nương tay, kẻo Điện hạ lo lắng lại ảnh hưởng đến vết thương."
Triệu Cảnh Thuấn nhìn ta đầy cảm động. Ta đang thầm tự đắc với diễn xuất của mình , thì chợt nghe tiếng kêu thất thanh từ ngoài sân: "Máu! Trắc phi chảy m.á.u rồi ! Người đâu mau đến xem!"
Chaporia
Bình Luận (0)