Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong mơ, ban đầu là những mảnh ký ức ngọt ngào giữa tôi và Tần Thư từ thuở mới quen nhau , yêu nhau sâu sắc cho đến khi cùng nhau vun đắp một gia đình nhỏ, sinh con đẻ cái. Mọi thứ tươi đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, khung cảnh đột ngột chuyển dời đến một căn phòng ngủ tối tăm, ẩm thấp. Quần áo của nam và nữ bị vứt ngổn ngang, bừa bãi dưới sàn nhà. Trên chiếc giường lớn, hai thân ảnh đang quấn quýt lấy nhau một cách điên cuồng. Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi đứng ở góc phòng, không dám bước tới dù chỉ một bước.
Cho đến khi người đàn bà trên giường ngửa cổ lên, khàn giọng gọi một tiếng: *"Chu Nghiêu..."*
Tiếng gọi đó giống như một bàn tay vô hình, tàn nhẫn đẩy thẳng tôi xuống vực sâu vạn trượng.
Hóa ra ... kẻ ngoại tình, phản bội tình cảm trước lại chính là tôi . Năm xưa tôi đã sớm sa ngã vào vòng tay của Cố Lê. Chỉ là sau khi thỏa mãn d.ụ.c vọng, sự hối hận và tội lỗi muộn màng bủa vây lấy tôi , khiến tôi hoảng loạn lái xe đi tìm Tần Thư để níu kéo, rồi không may gặp phải vụ t.a.i n.ạ.n giao thông t.h.ả.m khốc kia mà mất mạng. Trong giây phút cận kề cái c.h.ế.t, tiềm thức ích kỷ của tôi đã tự động phong tỏa và xóa sạch đoạn ký ức dơ bẩn, phản bội này , để tôi có thể tiếp tục tự lừa dối bản thân , đóng vai một linh hồn si tình, đáng thương đi tìm lại công lý.
Không biết đã qua bao lâu, khi ý thức của tôi một lần nữa khôi phục lại ánh sáng, tôi phát hiện mình đã lại trở về làm một linh hồn cô độc, phiêu tán ngay bên bờ hồ cảnh quan — nơi Tần Thư đã vứt bỏ chiếc nhẫn.
Lúc này trời đã chuyển sang cuối thu, gió thổi lạnh buốt. Trình T.ử Mộ đã lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể của mình . Anh ta đang bất chấp cơ thể vừa mới hồi phục, liên tục lặn xuống lòng hồ lạnh ngắt để mò tìm chiếc nhẫn.
Tôi cười khổ, hồ nước rộng lớn như thế này , làm sao anh ta có thể tìm lại được một vật nhỏ bé như vậy ?
Thế nhưng ông trời trước sau vẫn luôn ưu ái kẻ chân tình. Đến ngày thứ ba kiên trì tìm kiếm, Trình T.ử Mộ thực sự đã tìm được chiếc nhẫn.
Khi anh ta toàn thân ướt đẫm, run rẩy cầm chiếc nhẫn đứng chắn trước mặt Tần Thư, cô ấy chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng, xa cách nhìn anh ta :
— Trình T.ử Mộ, anh thấy trêu đùa tình cảm của tôi vui lắm sao ? Thứ gì tôi đã dứt khoát ném đi , tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ nhặt lại .
Trình T.ử Mộ im lặng trong một khoảnh khắc, rồi đột nhiên bước tới, dùng hết sức lực ôm c.h.ặ.t Tần Thư vào lòng. Đuôi mắt anh ta đỏ bừng, giọng nói khàn đặc đến mức không còn ra hình thù:
— Tiểu Thư, anh xin lỗi , ngàn lần xin lỗi em... Anh chưa từng có một giây một phút nào nghĩ đến việc sẽ buông tay em cả.
— Tiểu Thư, nếu bây giờ anh nói với em rằng, người tỉnh lại trong bệnh viện đợt trước ... hoàn toàn không phải là anh , em có tin anh không ?
Trình T.ử Mộ dùng chút lý trí và sức tàn cuối cùng của cơ thể đang sốt cao để gồng mình giải thích rõ ràng mọi chuyện cho cô ấy nghe . Tần Thư giãy giụa một chút, nhận ra thân nhiệt nóng bỏng người của anh ta liền hoảng hốt:
— Anh buông ra đã , mau đến bệnh viện trước !
— Không được , anh không muốn để sự hiểu lầm này tồn tại thêm dù chỉ một giây nào nữa...
Ngay khi lời giải thích cuối cùng vừa dứt khỏi môi, Trình T.ử Mộ mới rốt cuộc yên tâm mà triệt để ngất lịm đi trong vòng tay cô.
Người đời thường nói , đừng bao giờ nhẫn tâm làm tổn thương người thật lòng yêu bạn, bởi vì quả báo giống như một cây gậy bumerang, sớm muộn gì cũng sẽ quay ngược trở lại găm thẳng vào chính bạn. Tôi của ngày xưa không tin vào điều đó, cho đến khi cây gậy bumerang ấy găm sâu vào linh hồn tôi , khiến tôi đau đớn đến mức vạn kiếp bất phục.
Ba tháng sau , hôn lễ của Tần Thư và Trình T.ử Mộ được tổ chức một cách long trọng.
Còn tôi , linh hồn tôi bị phong ấn, vĩnh viễn bị giam cầm trong khuôn viên khu chung cư này . Tôi vĩnh viễn không có cách nào bước chân vào ngôi nhà của họ, chỉ có thể đứng từ xa trơ mắt nhìn họ cùng nhau ra cửa, cùng nhau về nhà, hạnh phúc và ngọt ngào đi qua năm này tháng nọ. Có lẽ, chỉ vào những buổi tối muộn khi hai người họ nắm tay nhau đi dạo dưới t.h.ả.m cỏ, tôi mới có cơ hội bay đến gần cô ấy thêm một chút, chỉ một chút ít ỏi mà thôi.
Ba năm sau , Tần Thư hạ sinh một bé gái vô cùng đáng yêu. Trình T.ử Mộ ngày càng nâng niu, chiều chuộng cô ấy hết mực. Mỗi sáng trước khi đi làm , anh ta đều đứng luyến tiếc ở cửa quấn quýt không muốn rời đi , cho đến khi Tần Thư lườm nguýt, mất kiên nhẫn đẩy anh ta đi thì anh ta mới chịu thôi.
Vào một buổi chiều cuối tuần chạng vạng, Trình T.ử Mộ bế con gái nhỏ đi dạo trong khu nội khu. Tôi lặng lẽ bay đến gần để ngắm nhìn đứa trẻ. Ngay khoảnh khắc ấy , cô bé đột nhiên quay đầu lại , hướng về phía tôi mà nở một nụ cười ngây thơ, rạng rỡ. Trong phút chốc, cõi lòng tôi mềm nhũn ra , ấm áp đến lạ kỳ.
Đứa trẻ có đường nét lông mày và ánh mắt giống hệt Tần Thư này , đang mỉm cười với tôi .
Thư Sách
Rất nhanh sau đó, Tần Thư cũng từ phía sau bước tới. Cô ấy mặc một bộ quần áo thể thao màu hồng nhạt giản dị, dáng vẻ vẫn mềm mại, ấm áp và xinh đẹp như thuở ban đầu, năm tháng dường như chẳng thể để lại bất kỳ dấu vết nào trên gương mặt hạnh phúc của cô ấy .
Lúc này , tôi mới thực sự tỉnh ngộ và cay đắng nhận ra rằng: ** Tôi đã chính tay vứt bỏ đóa hoa hướng dương ấm áp duy nhất của cuộc đời mình .**
Ngay trong lúc tôi đang ngẩn ngơ thẫn thờ, Trình T.ử Mộ đột nhiên kích động reo lên, gọi lớn tiếng Tần Thư:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tam-guong-doi-chieu-cua-tra-nam/chuong-6.html.]
— Tiểu Thư, em nghe thấy không ! Con gái vừa mới gọi anh là ba ba kìa...
Phía chân trời xa xăm, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời, cây cỏ trong gió khẽ lay động xào xạc. Đã từng
có
biết
bao nhiêu cơ hội bày
ra
ngay
trước
mắt
tôi
,
vậy
mà
tôi
lại
chưa
từng một
lần
biết
trân trọng và nắm giữ.
Kẻ dẫm đạp lên chân tình của người khác, chỉ xứng đáng nhận lấy sự trừng phạt cô độc vạn năm này mà thôi.
**(HOÀN CHÍNH VĂN)**
PHIÊN NGOẠI — TRÌNH TỬ MỘ
Tôi và Lạc Hoan từng có một đoạn tình cảm kéo dài khoảng nửa năm, đó là mối tình thời học sinh được thiết lập ngay sau khi kỳ thi đại học kết thúc, một đoạn tình cảm hoàn toàn lành mạnh và bình thường.
Nói một cách thành thật, việc tôi và cô ấy đến với nhau hoàn toàn xuất phát từ sự thưởng thức và ngưỡng mộ lẫn nhau về mặt năng lực. Nhưng sau một thời gian ở bên nhau , chúng tôi nhận ra tính cách của cả hai đều quá mạnh mẽ, cái tôi quá lớn và chưa từng có ý định sẽ thỏa hiệp hay nhường nhịn đối phương. Sau khi trải qua sự kiểm chứng của thời gian, nhận thấy đôi bên không hợp nhau , chúng tôi đã chọn cách chia tay trong hòa bình.
Sau này , tôi may mắn gặp được Tần Thư.
Nếu ví Lạc Hoan như một đóa hồng kiêu sa đầy gai nhọn, thì Tần Thư trong lòng tôi lại chính là một đóa hoa hướng dương ấm áp, dịu dàng. Tôi thích cô ấy , một sự yêu thích phát ra từ tận sâu thẳm tâm can, đây là loại cảm xúc rung động mãnh liệt mà tôi chưa từng được trải nghiệm trong suốt quãng thời gian ở bên Lạc Hoan. Có những loài hoa trông vô cùng bình dị, xơ xác giữa đất trời, nhưng lại vừa vặn nở rộ ngay trên mảnh đất cằn cỗi trong tim tôi .
Sau khi chính thức ở bên nhau , có lẽ vì lo lắng những lời dị nghị, đàm tiếu không hay của người đời ở môi trường công sở, cô ấy không cho tôi công khai mối quan hệ này tại công ty. Lúc đó tôi còn cảm thấy khá bực dọc trong lòng, rõ ràng là người yêu hợp pháp của nhau , vậy mà cứ phải yêu đương lén lút như đang đi ăn vụng không bằng.
Việc gặp lại Lạc Hoan trong dự án lần này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi . Nhưng đôi bên đều đã là những người trưởng thành có học thức, đều hiểu rõ giới hạn của bản thân , công việc suy cho cùng cũng chỉ là công việc. Bước ra khỏi phạm vi công sự, giữa chúng tôi không còn sót lại bất kỳ một mối liên hệ cá nhân nào.
Có lẽ do tôi suy nghĩ chưa được chu toàn , không chủ động giải thích rõ ràng ngọn ngành chuyện quá khứ với Tần Thư, tôi cũng không lường trước được việc trong nội bộ công ty lại thêu dệt ra những lời đồn thổi nhảm nhí như vậy , khiến cô ấy nghĩ lầm rằng tôi và Lạc Hoan muốn "gương vỡ lại lành". Một chiếc gương đã vỡ nát từ lâu, làm sao có thể hàn gắn lại được cơ chứ? Nhưng việc để cho người con gái mình yêu bị rơi vào trạng thái bất an, thiếu cảm giác an toàn , đó hoàn toàn là lỗi của tôi .
Thật may mắn, cô ấy vẫn lựa chọn bằng lòng tin tưởng tôi thêm một lần nữa.
Thế nhưng, ngay sau màn cầu hôn có chút chật vật và tồi tệ hôm đó, ngay vào lúc tôi ngỡ rằng mọi chuyện đang tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp nhất, thì tôi lại gặp t.a.i n.ạ.n và rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Điều tồi tệ và kinh khủng hơn chính là, trong lúc tôi mất đi ý thức, thân xác của tôi lại bị một linh hồn xa lạ, âm u chiếm cứ. Tôi trơ mắt nhìn gã dùng cơ thể của tôi để không ngừng buông lời cay đắng, gây ra những tổn thương sâu sắc cho Tần Thư, vậy mà tôi dưới dạng một linh hồn yếu ớt lại chẳng thể làm được gì. Tôi chỉ có thể đứng nhìn Tần Thư lén trốn vào một góc phòng ngủ ôm mặt khóc thầm, rồi bất lực tiến đến ôm lấy cô ấy vào lòng một cách hư vô, thầm thì bên tai cô ấy hàng vạn câu: *"Anh xin lỗi , Tiểu Thư..."*
Phải mất một khoảng thời gian dài quan sát, tôi mới bàng hoàng nhận ra điểm bất thường: **Gã đàn ông đang chiếm giữ thân xác tôi , hóa ra lại chính là tên người yêu cũ đã c.h.ế.t từ lâu của Tần Thư.**
Người ta thường bảo một người người yêu cũ đủ tư cách thì nên im lặng như đã c.h.ế.t rồi , đằng này gã không chỉ âm hồn bất tán quay về báo đời, mà còn ngu ngốc đến mức dùng thân xác của tôi để đi tìm gặp mối tình đầu của tôi là Lạc Hoan để giở trò thả thính, hòng bôi nhọ thanh danh của tôi . Gã ta nên cảm thấy may mắn vì Lạc Hoan ở thời điểm hiện tại đã có một anh bạn trai mới bên cạnh (gã Tiếu Châm kia ), tính tình cô ấy đã được mài giũa nên dịu dàng đi rất nhiều. Nếu là Lạc Hoan của những năm tháng trước đây, cô ấy nhất định sẽ dùng những lời lẽ đanh thép nhất để dạy cho gã một bài học nhớ đời về cách làm người . Ai rảnh rỗi không có việc gì làm lại đi dây dưa, mập mờ với hoa đã có chủ chứ? Đương nhiên tôi cũng vô cùng nhẹ nhõm vì Lạc Hoan không chấp nhặt chuyện đó, nếu không thì cái nồi lẩu tai tiếng này tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
Sau đó, gã tra nam ấy rốt cuộc cũng ép được Tần Thư đến mức tuyệt vọng phải bỏ đi , thậm chí còn khiến cô ấy thẳng tay vứt bỏ chiếc nhẫn cưới mà tôi đã dốc hết tâm huyết để đặt làm riêng cho cô ấy .
Hừ, nực cười thật đấy.
Có lẽ do linh hồn của gã chiếm giữ thể xác của tôi quá lâu, nên trong một lần gã vô tình chứng kiến cảnh tượng đ.á.n.h ghen kinh hoàng của cô ả nhân tình cũ Cố Lê ở khách sạn, đại não của tôi bị ép buộc phải tiếp nhận một mảng ký ức sâu kín của gã. Đó là một mảng ký ức vô cùng dơ bẩn và kinh tởm. Một gã đàn ông ngoại tình, phản bội lại tình cảm chân thành của người khác thì quả thực đáng c.h.ế.t, không có gì để biện minh.
Thật may mắn làm sao , ngay sau khi gã tra nam bị kích thích đến mức sụp đổ tinh thần, ý thức của tôi đã thuận lợi giành lại được quyền kiểm soát cơ thể. Mặc dù quá trình tìm lại tình yêu sau đó có chút gian nan, trắc trở, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định sẽ từ bỏ Tần Thư. Sau khi giải thích rõ ràng và theo đuổi cô ấy lại từ đầu, chúng tôi đã cùng nhau bước tới cái kết viên mãn vốn dĩ thuộc về hai đứa.
Kết hôn, sinh con, cuộc sống gia đình hạnh phúc mỹ mãn.
À mà suýt chút nữa thì quên mất, gã tra nam thích đóng vai tình si kia có lẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được một sự thật: **Tần Thư hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của gã dưới dạng linh hồn... Nhưng tôi thì có thể nhìn thấy gã rất rõ ràng.** Mỗi lần nhìn thấy gã cô độc đứng ngoài ranh giới khu nhà, tôi càng thêm trân trọng hạnh phúc hiện tại của mình .
**HẾT TRUYỆN**
Chaporia
Bình Luận (0)