Agrippa và Nữ Tặc Công Chúa/Chương 8: Quyển 1 - Chương 8C. 8: Quyển 1 - Chương 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Có những người có khả năng tự điều chỉnh cực kỳ mạnh mẽ, những chuyện phiền não đến mấy cũng không trở thành gánh nặng của bản thân .

 

Đó chính là Triệu Tinh Hồi.

 

Ngôi nhà quá lớn nên thêm một người ở cũng chẳng cảm thấy gì đặc biệt. Lịch trình thì kín mít, có quá nhiều thứ để phân tán sự chú ý. Thời tiết trở lạnh, một học kỳ vèo cái đã trôi qua.

 

Kỳ nghỉ đông đến, điều khó chịu duy nhất là Triệu Khôn Tắc đã nhìn thấy bảng điểm cuối kỳ.

 

Thành tích của Văn Luyện đủ để Triệu Khôn Tắc tin rằng việc tài trợ cho thiếu niên này là một quyết định đúng đắn. Nhưng với bảng điểm còn lại , gân xanh trên trán Triệu Khôn Tắc lại giật giật, dù sao cũng không nói gì, định để thành tích của Triệu Tinh Hồi thối rữa trong bùn.

 

Văn Luyện thu dọn hành lý, cậu dự định về thành phố bên cạnh đón kỳ nghỉ đông. Dù sao giữa kỳ nghỉ có Tết Nguyên Đán, cậu cũng không phải là không có nhà và người thân , có cả bác cả và cô ruột sống chung dưới một mái nhà, họ hàng xa gần cũng không ít.

 

Chử Văn Lan vốn muốn cậu ở lại nhà họ Triệu trong kỳ nghỉ đông nhưng Văn Luyện nói muốn về nhà nên bà cũng không ngăn cản, nói sẽ sắp xếp tài xế đưa cậu về thành phố bên cạnh rồi nói sau Tết bà cũng sẽ về quê một chuyến, đến lúc đó hai người có thể cùng nhau trở về.

 

Mãi mới được nghỉ dài ngày, Triệu Tinh Hồi chơi game điên cuồng rồi ngủ vùi đến tối tăm mặt mũi. Một ngày nọ, cô đột nhiên nhận ra , đã mấy ngày liền chỉ có mình cô ăn cơm.

 

Không biết Văn Luyện đã đi từ lúc nào.

 

Cô không hứng thú, cũng không hỏi.

(Đứa nào ăn cắp truyện của bà dà này thì xứng bị ẻ chảy suốt đời he)
Chosker

 

Phương Hâm đến tìm Triệu Tinh Hồi chơi, hai đứa xem TV, chơi game, nghe nhạc, nhảy múa vui vẻ khôn xiết. Sau đó còn đưa Bạo Bạo đi tắm nắng, cầm đồ chơi thú cưng điều khiển từ xa khắp nhà trêu chọc nó.

 

Đang chơi vui vẻ, Phương Hâm huých tay Triệu Tinh Hồi, cô ấy đột nhiên đổi chủ đề: "Văn Luyện ở nhà cậu đúng là không có cảm giác tồn tại gì cả."

 

Triệu Tinh Hồi: "Hả?"

 

"Cậu xem, trong nhà đâu đâu cũng không có đồ dùng của con trai, trách gì trước đây tớ đến mà không phát hiện ra nhà cậu có thêm một người ở." Phương Hâm nháy mắt: "Chỉ là vừa nãy dì giúp việc dọn dẹp, tớ liếc mắt nhìn phòng khách mới biết bên trong có người ở, trên bàn có cốc nước và sách bổ trợ mà."

 

Triệu Tinh Hồi hừ hừ: "Cậu không đi làm thám t.ử tư thật đáng tiếc."

 

Phương Hâm chống cằm: "Cậu ấy bao giờ về vậy ? Học kỳ mới mới về à ?"

 

"Cậu quản người ta làm gì." Triệu Tinh Hồi thờ ơ: "Biết đâu lúc nào đột nhiên lại xuất hiện rồi ."

 

Triệu Tinh Hồi chẳng quan tâm gì, chỉ lo chơi vui vẻ. Kỳ nghỉ đông không thiếu gì giải trí, cô bé ở nhà tự mua vui hoặc ra ngoài chơi với bạn bè rồi còn theo Triệu Khôn Tắc đi chúc Tết, ăn uống. Trong tháng Giêng, các bữa tiệc liên miên nên nhìn đôi má trắng hồng béo tròn lên thấy rõ.

 

Cô bé được cưng chiều từ nhỏ, trong gia đình cùng thế hệ lại đa phần là con trai, mọi người đều sẵn lòng dẫn cô bé đi chơi. Cả dịp Tết Triệu Tinh Hồi hoàn toàn không hề rảnh rỗi.

 

Nhà họ Triệu có một người anh họ cả, đã ngoài ba mươi mà vẫn chưa lập gia đình. Sở thích của anh ấy là du sơn ngoạn thủy và các môn thể thao mạo hiểm. Mỗi dịp lễ Tết, anh ấy thích nhất là tổ chức các hoạt động giải trí gia đình, xung quanh anh ấy lúc nào cũng có một đám em trai em gái.

 

Triệu Tinh Hồi theo các anh chị đi ăn uống, hát karaoke, đ.á.n.h bài, chơi bowling, nướng thịt leo núi, du lịch nông trại.

 

Chơi được mấy ngày, anh họ nghĩ cô bé sắp phải đi học, không dám cho cô bé quậy nữa nên từ khu du lịch về đã đưa cô bé về nhà.

 

Trong nhà cũng không có ai.

 

Trước đó Triệu Tinh Hồi vẫn luôn theo anh họ ăn chơi nên cũng không ở nhà mình . Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan bận rộn với các mối quan hệ xã giao và tiệc tùng, cũng ít khi ở nhà. Dì Yến nghỉ phép về quê ăn Tết, dù còn có một dì giúp việc ban ngày nhưng làm xong việc cũng tan ca từ lâu rồi .

 

Triệu Tinh Hồi ở nhà một mình mấy ngày.

 

Ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, xem TV, chơi game, giờ giấc sinh hoạt đảo lộn ngày đêm. Một giấc ngủ dậy, đúng hai giờ đêm.

 

Cô bé thức dậy, mơ màng xuống lầu tìm đồ ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/agrippa-va-nu-tac-cong-chua/quyen-1-chuong-8.html.]

Trong nhà không thiếu đồ ăn, khắp nơi là hộp quà Tết, tủ lạnh vừa mở ra là yến sào, bào ngư, Phật nhảy tường. Triệu Tinh Hồi nhìn nhiều đến phát ngán, cô nhớ ra mấy hôm trước đi leo núi với anh họ có mua một túi đồ ăn vặt, xuống xe anh họ lại nhét túi đồ ăn vặt cho mình . Lục lọi một hồi thì tìm được một hộp mì ly hương vị mới.

 

Kỹ năng nấu nướng duy nhất của Triệu Tinh Hồi được phát huy. Cô bé vào bếp ngâm mì, thêm một quả trứng rồi lười biếng bê cốc mì về phòng.

 

Chỉ là khi đi ngang qua phòng ăn, cô bé ngáp một cái. Nước mắt trào ra , Triệu Tinh Hồi liếc thấy cửa tủ lạnh khẽ lay động, dường như có tiếng động gì đó.

 

Và rồi có người . Dưới ánh đèn không mấy sáng sủa, sau cánh cửa tủ lạnh thoáng hiện một góc áo kẻ sọc màu nhạt, nửa thân hình thanh mảnh đột ngột xuất hiện, một bàn tay nắm lấy cánh cửa tủ lạnh, "tách" một tiếng nhẹ nhàng đóng lại , đôi chân dài bước tới, quay người đối mặt với cô...

 

Mấy ngày liên tục không thấy một ai trong nhà, giữa đêm khuya căn phòng ăn đèn đóm lờ mờ, trước khi ngủ Triệu Tinh Hồi đã xem TV mười mấy tiếng đồng hồ. Khoảnh khắc này đầu óc cô chập mạch, đột nhiên nổ tung như tương hồ. Khi gương mặt người đó xuất hiện, cô giật mình , hoảng sợ kêu lên một tiếng ngắn gọn rồi lùi lại một bước lớn, cánh tay mềm nhũn làm cốc mì "bộp" một tiếng rơi xuống đất.

 

Văn Luyện tay cầm cốc nước xuất hiện.

 

Cậu ngẩng mắt lên, ngạc nhiên nhìn cô thiếu nữ mặt đầy kinh hãi và cảnh tượng bừa bãi dưới đất.

 

Không biết là do trước đây quá lơ là hay do một tháng không gặp, hình như Văn Luyện đã cao lên một chút. Ống quần áo ngủ rộng thùng thình, tóc bồng bềnh hơi rối, mày mắt thanh tú, làn da trắng bệch như sương.

 

Triệu Tinh Hồi chưa từng thấy cậu như vậy , cũng thật sự không nhận ra cậu .

 

Vừa nãy cô thật sự suýt c.h.ế.t khiếp, chân cũng mềm nhũn, đầu óc cũng nổ tung, cô hét thất thanh vào cậu : "Văn Luyện!"

 

Lần đầu tiên cô gọi tên cậu .

 

"Cậu có bị bệnh không hả!"

 

Triệu Tinh Hồi ném chiếc dĩa mì ăn liền còn lại trong tay vào cậu : "Cậu không thể phát ra chút tiếng động nào sao ?"

 

Tay cô run rẩy, chiếc dĩa nhựa màu trắng nhẹ nhàng rơi xuống bát mì trên đất, cách Văn Luyện rất xa.

 

Cô mặc đôi dép bông hình thỏ và chiếc váy ngủ trắng dài đến mắt cá chân, quần áo và dép đều bị nước mì b.ắ.n vào . Tóc tai bù xù, mặt mày tái mét, đôi mắt tròn xoe giận dữ nhìn cậu chằm chằm, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

 

Rất xù lông.

 

"Xin lỗi . Tôi uống nước..." Văn Luyện cũng sững sờ.

 

Cậu không hề muốn dọa cô, giơ cốc nước trong tay lên, giọng nói có chút khàn khàn của tuổi dậy thì: "Họng hơi khô, tôi ra rót cốc nước đá uống."

 

Hệ thống sưởi sàn trong nhà bật rất nóng.

 

Cơ thể run rẩy của Triệu Tinh Hồi vẫn chưa bình phục, vừa tức vừa khó chịu, cô nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé xác cậu : "Nửa đêm cậu về làm gì?"

 

" Tôi về từ hôm kia ."

 

Cậu đã ở nhà hai ngày rồi mà Triệu Tinh Hồi không hề biết .

 

Hay nói đúng hơn là, hoàn toàn không để ý, không chú tâm.

 

"Ở nhà không biết gây ra tiếng động à ! Làm sao tôi biết cậu ở nhà." Triệu Tinh Hồi gào lên: "Chỉ biết nửa đêm nửa hôm hù dọa người ."

 

"Thật sự xin lỗi , tôi không cố ý dọa cậu ." Văn Luyện mím môi: "Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ, tôi cũng không để ý nên không biết cậu ở trong bếp."

 

Người ta suýt c.h.ế.t khiếp, mì cũng đổ, tức c.h.ế.t đi được . Triệu Tinh Hồi đau đầu không muốn nói chuyện với cậu , cô gắt gỏng: "Vậy thì làm ơn cậu làm ơn có chút cảm giác tồn tại đi , gây ra chút tiếng động đi , đừng có tự nhiên xuất hiện bất ngờ như vậy ."

 

Cô bé nhấc chiếc váy ngủ dính đầy nước mì lên, bình bịch bình bịch đi lên lầu, tức giận đùng đùng: "Thật là, cái nhà này ch.ó mèo gì cũng có thể vào ."

 

Hết chương 8.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...