Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
09
Tần Thời nhìn thấy tôi , trông hắn có vẻ vô cùng kinh hãi.
Hắn lập tức đẩy cô gái trong lòng ra , nhìn tôi với vẻ hoảng loạn, luống cuống.
Không gian xung quanh trong nháy mắt im bặt.
Cô bạn cùng phòng cũng bước theo sau , đứng chắn phía sau tôi .
"Vãn Vãn, em nghe anh giải thích, không phải như những gì em thấy đâu ."
Tần Thời bước đến trước mặt tôi .
Tôi nhìn chằm chằm vào bức thư tình trong tay hắn , hắn cuống cuồng nhét vội bức thư vào túi quần.
Tôi không nói một lời, chỉ lẳng lặng nhìn Tần Thời.
Thật nực cười làm sao , mới sáng hôm nay thôi, chúng tôi còn gặp nhau , hắn còn thề thốt nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi bảo kiếp này chỉ yêu mình tôi , còn đòi nhanh ch.óng về nhà giục bố mẹ sang hỏi cưới.
Vậy mà chưa đầy mười tiếng đồng hồ trôi qua, mọi thứ đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Tần Thời dè dặt tiến lên định nắm lấy tay tôi , nhưng bị tôi thẳng thừng hất văng ra .
"Xin lỗi cậu , bạn học Thư Vãn, là tôi không tốt . Nhưng tôi thực sự rất thích Tần Thời, không liên quan gì đến anh ấy cả. Nếu cậu có gì không vừa lòng thì cứ trút hết lên đầu tôi đây này ."
Lưu Lĩnh đứng trước mặt tôi , khóc đến đỏ cả mắt, vô cùng đáng thương.
Nhưng tôi chẳng mảy may động lòng trắc ẩn, thẳng tay đẩy cô ta ra khi cô ta cố tình chắn trước mặt Tần Thời.
Cô ta khẽ thốt lên một tiếng, rồi ngã oạch xuống đất một cách nhẹ bẫng.
Tần Thời theo bản năng định giơ tay ra đỡ, nhưng liền bị một cái tát của tôi đ.á.n.h cho đứng đơ người tại chỗ.
Tôi cố đè nén sự cay đắng trong lòng, nhưng những ký ức đẹp đẽ của ngày xưa vẫn không ngừng hiện về, tua đi tua lại trong tâm trí như một thước phim cũ.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng để giữ cho nước mắt không rơi xuống.
"Tần Thời, chúng ta chia tay đi ."
Tần Thời cuống quýt lao lên, túm c.h.ặ.t lấy tay tôi , không ngừng cầu xin đừng chia tay và liên tục nhận sai.
Tôi không tài nào giật tay ra được , bèn dùng hết sức giẫm thật mạnh lên chân hắn .
"Thư Vãn, đừng chia tay có được không ? Là anh nhất thời lú lẫn."
Tôi nhìn Tần Thời bằng ánh mắt thất vọng.
Hắn đã lừa dối tôi suốt ba năm trời. Tôi yêu hắn , hắn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi , nhưng có những nguyên tắc...
Tuyệt đối không thể nhượng bộ.
"Anh làm tôi cảm thấy buồn nôn."
10
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-mai-khong-sanh-bang-thien-giang/5.html.]
Hôm đó
tôi
đã
gửi lời xin
lỗi
đến cô bạn cùng phòng,
rồi
một
mình
bắt xe trở về căn nhà bên
này
, gọi điện cho Tống Thanh.
Tống Thanh nói với tôi rằng: "Vãn Vãn, tớ biết chuyện này rất khó khăn, nhưng cậu tuyệt đối đừng mềm lòng. Tần Thời không xứng với cậu , đợi tớ về nhé."
Đêm đó, tôi và Tống Thanh đã trò chuyện đến tận khuya, nói đến cuối cùng thì cảm xúc của tôi hoàn toàn sụp đổ.
"Tống Thanh à , anh ấy từng tốt với tớ như vậy . Năm ngoái có một đêm tớ sốt cao đến mức mê man, chính Tần Thời đã cõng tớ chạy bộ đến bệnh viện. Rõ ràng chúng tớ đã hứa với nhau tốt nghiệp xong sẽ kết hôn, rõ ràng những năm qua anh ấy luôn tốt như thế... Tớ không hiểu, tớ thật sự không hiểu nổi nữa."
Đêm đó tôi đã khóc rất nhiều.
Khóc đến cạn khô nước mắt, dù đau đớn đến thấu xương, tôi cũng tự khuyên bản thân phải buông tay thôi.
Sau ngày hôm đó, Tần Thời kiên trì bám lấy tôi không buông, thay đổi đủ mọi cách để xin lỗi , tìm đủ mọi trò để lượn lờ xung quanh tôi .
Lần gần đây nhất, hắn thậm chí còn thuê cả dàn máy bay không người lái để xếp chữ bày tỏ tình yêu với tôi .
Tần Thời ôm một bó hồng lớn, rẽ đám đông mở ra một con đường, rồi quỳ một gối xuống đất.
Trước mặt bàn dân thiên hạ, hắn hét lớn: "Thư Vãn, anh sai rồi ."
"Tha thứ cho anh , có được không em?"
Nhìn gương mặt quen thuộc của Tần Thời, những ký ức mật ngọt ngày xưa lại tự động tua đi tua lại trong đầu tôi , thậm chí có một giọng nói cứ văng vẳng bên tai bảo tôi rằng: Hay là... thử tin tưởng Tần Thời thêm một lần nữa xem sao .
Ngay vào khoảnh khắc tôi có chút d.a.o động...
Thì Lưu Lĩnh tự sát.
Cô ta còn để lại cho tôi một bức thư tuyệt mệnh.
Vậy nên, khi tôi vội vã chạy đến bệnh viện, đập vào mắt tôi chính là hình ảnh Tần Thời đang ngồi suy sụp ở hành lang bên ngoài phòng cấp cứu để túc trực.
Tôi có chút ngập ngừng, chậm rãi bước về phía trước .
Nhưng giây tiếp theo, tôi lại đụng phải ánh mắt lạnh lẽo như băng của Tần Thời.
Giọng điệu của hắn xa cách, lạnh lùng đến đáng sợ: "Thư Vãn, đừng nhắm vào cô ấy nữa."
"Cô ấy đối với anh rất khác biệt."
11
Tần Thời đứng bật dậy, cử chỉ xa cách, đứng chắn ngay trước cửa phòng bệnh.
Trông hắn hoàn toàn khác hẳn với người mới ngày hôm qua còn quỳ gối trên sân trường để cầu xin tôi tha thứ.
"Cô ấy chưa hồi phục hẳn, cô ấy không muốn gặp em."
"Thư Vãn, anh hy vọng em biết điểm dừng đối với những lời bàn tán trên diễn đàn và trên mạng. Cô ấy không có lỗi , em đừng có mà giở cái thói tiểu thư đó ra nữa."
Tôi không hiểu Tần Thời đang nói cái quái gì, vừa định lên tiếng phản bác.
"Em đi đi ." Tần Thời trực tiếp buông lời đuổi khách.
Đúng lúc này , cửa phòng bật mở, đập vào mắt tôi là khuôn mặt phờ phạc, kiệt sức của Lưu Lĩnh.
Dưới sự khăng khăng của cô ta , tôi và Tần Thời đành bước vào phòng bệnh.
Chaporia
Bình Luận (0)